Bảo Vật Trong Tay - Chương 1
01
Phụ thân ta, Vương Đại Ngưu, là một con ma bài bạc.
Ông ta đem con trâu trong nhà ra đánh cược, đánh luôn cả ruộng đất, giờ thì đến căn nhà cũng thua sạch.
Một nhà bốn miệng ăn không còn chốn dung thân, đành dắt díu nhau đến căn nhà tranh bỏ hoang trong làng mà ở tạm.
Căn nhà ấy chỉ còn ba vách tường, một vách đã sập, gió lùa tứ phía.
Ban đêm ngẩng đầu lên còn thấy cả sao trời, quả thực không phải nơi cho người sống.
Nương ôm Yếu Tổ đệ đệ còn bọc trong tã, vừa khóc vừa chảy nước mũi.
Cùng đường mạt lộ, cuối cùng lại đưa mắt nhìn về phía ta.
“Chiêu Đệ à, cha con nợ nhiều bạc quá, con đừng trách nương… nương cũng chẳng còn cách nào khác…”
Ta đứng ở cửa căn nhà rách nát, gầy đến mức chỉ một cơn gió là có thể cuốn bay, hai bàn tay đầy vết chai sần.
Nhưng ta hiểu, bản thân vẫn có thể đổi được tiền.
Chỉ bởi vì… ta là nữ tử.
Thế nên ta vẫn gật đầu.
“Được, vậy thì… để nương phải bận lòng rồi.”
Không phải vì thấy nương đáng thương, cũng chẳng phải vì đệ đệ, càng không phải vì phụ thân.
Ý nghĩ đó quá nực cười.
Ta chỉ nghĩ rằng, dù có gả đến nơi nào khổ sở đi nữa, cũng vẫn tốt hơn hiện tại.
Nếu nam nhân kia cũng giống như phụ thân ta…
Ta cụp mắt, trong đáy mắt lóe lên tia lạnh lẽo.
Vậy thì cứ đến trấn bên cạnh mua một gói thạch tín, bỏ vào rượu.
Ta thà làm một quả phụ khắc chồng, hoặc không may bị phát hiện mà vào đại lao, cũng quyết không giống như nương ta – người chẳng ra người, quỷ chẳng ra quỷ, để mặc người ta chà đạp!
Chỉ là, tính toán kỹ càng đến đâu, cũng không đuổi kịp tốc độ vay nợ như gió cuốn của phụ thân ta.
Ngay trong đêm, đã có biến cố xảy ra.
02
Mấy ngày liền không thấy bóng dáng Vương Đại Ngưu, rốt cuộc bị người ta đánh cho mặt mũi bầm dập, bị xô đẩy vào sân, phía sau là một đám đại hán cao to như tháp.
Nương ta giật bắn mình, theo bản năng ôm lấy Yếu Tổ, trốn sau lưng ta.
Vương Đại Ngưu gào ầm lên gọi cửa: “Yếu Tổ nương! Mau mở cửa, ta về rồi đây!”
Gọi mãi mà nương vẫn ôm con cứng người, không dám động đậy.
Ta thở dài.
Đúng là vô dụng!
Khoác thêm tấm áo vải thô, ta đứng dậy đi mở cửa.
“Sao lâu như vậy? Muốn lão tử chết cóng ngoài kia chắc?”
Vừa trông thấy ta, Vương Đại Ngưu theo phản xạ đã chửi rủa om sòm, còn giơ tay định tát ta một cái, nhưng bị một nam nhân vạm vỡ phía sau giữ lại cổ tay.
“Ngô gia, chuyện… chuyện gì vậy?”
Nam nhân được gọi là Ngô gia kia trông chừng ngoài ba mươi, mặt đầy thịt, thoạt nhìn đã biết không phải người dễ chọc.
Hắn đưa mắt nhìn ta từ trên xuống dưới, trong mắt dường như thoáng qua một tia kinh diễm: “Con gái ngươi?”
Vương Đại Ngưu sửng sốt một chút, rồi trong ánh mắt lập tức hiện lên vài phần vui mừng:
“Phải phải phải, là nữ nhi của ta, năm nay vừa tròn tuổi cập kê!”
Ngô gia dường như chẳng thèm để ý đến dáng vẻ hèn hạ của ông ta, lạnh nhạt mở miệng: “Chỉ với cái bộ dạng như ngươi, vậy mà cũng sinh được một đứa con gái có chút tư sắc.”
Ta khẽ nhíu mày nhưng không nói lời nào, chỉ xoay người thắp sáng cây đèn dầu trong phòng.
Căn nhà vốn đã nhỏ hẹp, mấy đại hán cao to bước vào, lập tức khiến không gian chật ních, đến thở cũng cảm thấy ngột ngạt.
Thấy Ngô gia không lên tiếng, chỉ mượn ánh đèn mà không ngừng đánh giá ta từ đầu đến chân, tâm tư của Vương Đại Ngưu lại bắt đầu rục rịch:
“Ngô gia, tiểu nữ nhà ta vẫn chưa đính hôn, nếu được ngài để mắt đến thì đúng là phúc khí của nó.”
“Chỉ là, số bạc mà ta vay ở sòng bạc Phú Quý này… hì hì hì, Ngô gia xem có thể…”
Lời vừa dứt, nương ta siết chặt lấy tay Yếu Tổ thêm một chút, sau đó lại cúi gằm đầu xuống, giả vờ như bản thân đã hóa thành xác chết, chẳng còn tri giác.
Ngô gia vẫn không nói gì, lại có kẻ đi theo phía sau mở miệng cười ha hả:
“Ngươi cũng to gan thật đấy, lời này mà để bà chủ của chúng ta nghe được, e là đánh gãy cái chân chó của ngươi mất thôi!”
Cả đám cười rộ lên, Vương Đại Ngưu cũng không dám nhắc lại.
Chỉ là Ngô gia vẫn im lặng, ánh mắt vẫn không ngừng nhìn chằm chằm vào ta:
“Bao nhiêu tuổi rồi?”
Ta ngẩng mắt:
“Mười tám.”
“Hứa gả cho ai chưa?”
Ta lướt mắt nhìn Vương Đại Ngưu – đang tươi cười rạng rỡ, lại nhìn đến nương – im lìm như con chim cút, cúi đầu không dám ho he một câu.
Lắc đầu.
“Chưa.”
“Họ Vương kia nợ sòng bạc Phú Quý tám mươi lượng bạc, ngươi biết không?”
Ta im lặng.
Ở vùng quê như này, một năm tiêu phí của một gia đình bình thường cũng chỉ tầm một ngàn tiền, tương đương một lượng bạc. Tám mươi lượng – hoàn toàn có thể coi là một khoản tiền khổng lồ.
“… Giờ thì biết rồi.”
Không rõ lời này của ta có gì sai, mà Ngô gia lại bật cười ha hả, còn đập tay xuống bàn:
“Gan cũng không nhỏ, được đấy.”
Sau đó quay sang nhìn Vương Đại Ngưu, giọng đã mang theo mệnh lệnh:
“Chưởng quầy nhà ta năm nay hai tám, còn chưa cưới vợ. Ta thấy con gái ngươi gan dạ, lại có chút sắc nước hương trời… Người, hôm nay ta mang đi!”
Tim ta thắt lại, lập tức ngẩng phắt đầu nhìn về phía Vương Đại Ngưu.
Chỉ nghe ông ta vội vàng hỏi lại:
“Vậy… Ngô gia, số bạc tám mươi lượng kia thì sao?”
“Xóa sạch một lượt!”
Vương Đại Ngưu mừng rỡ như điên:
“Một lời đã định, một lời đã định!”
Chỉ vài câu giữa hai gã đàn ông, đã định đoạt cả một đời của ta.
03
Không biết Ngô gia mượn từ đâu ra một cỗ xe bò, mang theo mấy tên huynh đệ rồi trực tiếp đưa ta vào thành.
Ta vén tấm vải lên xem, chỉ thấy bọn họ đều cưỡi những con tuấn mã cao lớn. Tuy không phải loại có vóc dáng oai phong gì cho cam, nhưng nhìn kỹ thì đều là ngựa chiến.
Xem ra… muốn bỏ trốn là điều không tưởng.
Ta âm thầm tính toán trong lòng, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cảm thấy chạy trốn quá mạo hiểm.
Nhưng mà… vị chưởng quầy kia còn thiếu thê tử?
Chắc hẳn cũng chẳng phải hạng người gì tốt đẹp. Xem ra vẫn nên tùy cơ ứng biến.
Một canh giờ sau, xe bò tiến vào thành.
Thấy ta ngoan ngoãn nghe lời, không gào khóc náo loạn đòi sống đòi chết, Ngô gia xem ra cũng khá vừa ý.
Làng xóm nông thôn giờ này sớm đã tắt đèn đi ngủ, nhưng trong thành vẫn sáng rực ánh đèn, không ít cửa tiệm còn đang mở cửa buôn bán.
Ngô gia dẫn người đến một cửa hàng vải.
Sau một lúc đi vào bên trong, hắn mang ra cho ta một bộ y phục nữ nhân.
Chiếc áo đỏ rực, trên còn thêu hoa mẫu đơn bằng chỉ vàng, trông vừa tinh xảo lại rực rỡ.
Nhìn màu sắc và đường kim mũi chỉ thế này, e rằng cũng phải ba đến năm trăm văn tiền mới mua được.
“Hôm nay coi như ngày vui của ngươi. Dù gì cũng gấp gáp, ngươi thay bộ y phục này cho thêm phần hỷ khí.”
Ta ngoan ngoãn gật đầu.
Ngô gia gật đầu lại, cuối cùng còn dặn thêm một câu:
“Chưởng quầy nhà ta là người cực tốt, ngươi chớ nên sợ hãi.”
Xe bò tiếp tục lăn bánh, ta nhìn bộ y phục đỏ trên đầu gối mà trong lòng không khỏi cảm khái.
Người quê một năm cũng chỉ tiêu chưa tới một nghìn tiền, vậy mà bộ y phục này đã đáng giá năm trăm.
Quả nhiên, con người với con người… thực chẳng thể so được.
Ta đưa tay cởi bỏ chiếc áo vải thô ráp đã được giặt đi giặt lại, vừa đưa tay mặc vào y phục mới, còn có thể nghe thấy tiếng vết chai trên tay ma sát với lớp vải.
Ta khựng lại trong giây lát, nhìn chằm chằm vào bộ đồ rồi rơi vào trầm tư.
Xuống xe bò, ta theo Ngô gia bước qua cửa lớn.
Có một bà tử đã có tuổi đưa ta vào nội viện, an bài cho ta trong một gian phòng.
Thấy ánh mắt ta còn mơ hồ chưa hiểu sự đời, bà ta vừa nói vừa vấp váp, miệng lắp bắp:
“Đại gia nhà chúng ta là người tốt… chỉ là… chỉ là có hơi hung hăng một chút, phu nhân đừng sợ.”
Nhìn cánh cửa phòng dần khép lại, ta có phần khó hiểu.
Người kia rốt cuộc tốt đến mức nào mà ai cũng không ngớt lời khen ngợi như thế, nghe mà chẳng giống lời khách sáo, lại càng không giống lời nói thật từ tâm.
Đừng sợ hắn ư?
Hừ, chẳng lẽ cái vị chưởng quầy kia là thứ mãnh thú sài lang gì sao?
Rồi ta nhìn thấy… đúng là mãnh thú thật!
04
Hắn cao gần bằng khung cửa, đôi mày nhíu chặt, ánh mắt đen tuyền, khi nhìn sang cứ như muốn nuốt sống người ta.
Nhưng ta nhìn kỹ lại thì có chút ngây người.
Người người đều nói hắn hung hãn, nhưng so với Ngô gia hay Vương Đại Ngưu, ta lại thấy hắn thuận mắt hơn nhiều.
Ta thử thăm dò mở miệng:
“Chưởng quầy?”
Thấy ánh mắt ta đầy tò mò nhìn mình, hắn bật cười sang sảng:
“Ngươi không sợ ta?”
Ta thoáng ngơ ngác, không nhịn được bật cười.
Hỏi lại hắn:
“Ta sợ ngươi làm gì? Chẳng lẽ… ngươi cũng như phụ thân ta, không cho ta ăn cơm?”
“Ta, Vinh Tam, tuy không phải đại tài chủ, nhưng cũng có ba sòng bạc, hai tửu lâu, một hí lâu, huynh đệ hơn trăm người. Nếu đến cả một tiểu nữ tử mà cũng không nuôi nổi, chẳng phải trò cười thiên hạ sao?”
Vinh Tam bị câu nói của ta chọc cười, ngồi xuống ghế rót cho mình một chén trà, ngửa đầu uống cạn.
Ta bước tới bên hắn, đưa tay rót thêm một chén nữa, ánh mắt long lanh nhìn hắn:
“Vậy ngươi có giống như đám nam nhân vô dụng trong thôn, đánh vợ không?”
Nghe vậy, Vinh Tam lập tức nhướng mày:
“Ngươi đem ta so với đám súc sinh đó à?”
Thấy hắn không vui, ta vội bưng chén trà lên, ánh mắt đầy lo lắng nhìn hắn:
“Ta vốn bị phụ thân đem đi gán nợ, trong lòng cũng có chút thấp thỏm. Nhưng Chiêu Đệ ta vừa nhìn thấy Tam gia, liền biết người là đại trượng phu, nhất định không giống bọn họ.”
“Nói ra câu này, cũng chỉ là lòng tiểu nữ tử bất an, mong Tam gia đừng giận.”
Ta mềm giọng nói, ánh mắt đáng thương ngẩng lên nhìn hắn, trong lúc mở miệng, khóe mắt đỏ hoe, hai giọt lệ còn lăn xuống má.
Một nam nhân cao lớn như hắn, lập tức có chút luống cuống tay chân.
“Ngươi… đừng khóc, ta chỉ hỏi thế thôi, không có ý gì khác.”
Ánh mắt hắn rối loạn, không hề giả vờ.
Ta từng nghe Ngô gia nói, Vinh Tam năm nay gần ba mươi, nhưng nhìn hành động của hắn lúc này, dường như chưa từng chạm qua nữ nhân.
Ta cụp mắt xuống, giả vờ mềm nhũn ngã vào lòng hắn.
Bàn tay không an phận của ta chạm lên lồng ngực hắn, hơi thở nóng hổi phả vào một bên mặt, giọng nói mềm mại như nước:
“Ta cũng là lần đầu thành thân, Tam gia, ta có chút sợ ~”
Hắn nhíu mày, vành tai đỏ bừng cả lên.
Thế nhưng hắn không buông ta ra, cánh tay càng siết chặt, ôm ta càng chặt hơn.
Chỉ trong thoáng chốc, ta cảm nhận được có gì đó dưới lớp y phục của hắn khẽ cử động.
Ta – vốn đang giả khóc – trong khoảnh khắc đó hơi sững lại.
Hình như… có thứ gì đó chạm vào ta?
Sau đó, ta nghe hắn hỏi một câu:
“Ngươi tên Chiêu Đệ?”
Ta khẽ đáp một tiếng.
Hắn cúi đầu hôn lên môi ta, khiến đầu óc ta trong chớp mắt hóa thành một mảnh trống rỗng, chưa kịp né tránh đã bị hắn hôn trúng.
“Nghe không hay lắm. Về sau ngươi gọi là Bảo Châu – Vương Bảo Châu.”
Hơi thở hắn nóng rẫy, đôi môi như sói đói gặm lấy môi ta đến đau rát.
Hắn ôm lấy ta, sải bước đến mép giường, đem ta đè xuống nệm.
Mà trong đầu ta, vẫn cứ lặp lại hai chữ: Bảo Châu.
Không phải Chiêu Đệ nữa, là… Bảo Châu sao?
05
Toàn thân ta đầy những vết hồng ngân, ngồi trong thùng tắm chỉ cảm thấy đêm động phòng qua đi còn mệt hơn cả một ngày làm việc ngoài đồng.
Ngón tay vẫy nước trong thùng, ta hơi đờ đẫn.
Trước kia trong nhà làm gì có thùng tắm lớn như vậy, muốn tắm chỉ có thể tự mình đun nước nóng, dùng khăn lau từng chút một.
Trước khi Yếu Tổ ra đời, ta vẫn còn thời gian để đun nước mà tắm, khi ấy là quãng ngày vui vẻ nhất trong đời ta.
Sau khi nó ra đời, nào là chẻ củi nấu cơm, giặt quần áo bên sông, giặt tã, dỗ trẻ… tất cả thời gian đều bị chiếm hết sạch.
Nương lúc nào cũng thở dài:
“Nữ tử đúng là mệnh khổ.”
Nhưng ta lại không cho là vậy.
Con người luôn có lối thoát mới, trừ khi bản thân họ không chịu bước đi.
Bà tử đặt y phục lên bàn, là loại vải thượng hạng.
Ta ngồi trước gương đồng, nhìn nữ tử gầy yếu trong gương, đưa tay lấy một cây trâm vàng hình hoa đào trong hộp trang sức.
Đó là thứ mà sáng sớm Vinh Tam cho người đưa đến, cùng với một hộp cao thơm.
Bà tử mỉm cười nhìn ta:
“Tam gia thương ngươi, đặc biệt sai người đến hiệu thuốc mua, nói là để ngươi bôi tay.
Ngươi cứ dùng thử đi, dùng tốt thì Tam gia sẽ bảo người mang thêm vài hộp nữa đến.”
Cao thơm gặp nước liền tan, hòa vào tay, làm da tay cũng mềm mại hơn không ít.
Ánh mắt ta dừng lại trên tay, khẽ cong môi.
Đây mới là cuộc sống mà ta từng ao ước.