Báo Thù Kiểu Gái Ngoan - Chương 1
1
Nội dung đại mạo hiểm của Thẩm Anh là:
[Chọn một nam sinh mặt ở đây hôn ba phút]
Một giây ánh mắt cô thẳng về phía Đoạn Tiêu bên cạnh
Tất cả mọi đều theo cô
Đoạn Tiêu hạ ánh mắt thản nhiên đùa nghịch tay
Giống như cảm nhận ánh mắt nóng rực
Thẩm Anh nhút nhát hỏi :
“Đàn chị em thể mượn đàn Đoàn ba phút ”
Xung quanh yên tĩnh đến mức ai dám thở mạnh hơn một chút mọi đều căng thẳng mong đợi quan sát tình huống
Tôi thấy khó hiểu
“Ở đây nhiều nam sinh độc thân như tại cô hỏi khác”
Cô á khẩu trả lời cắn môi tỏ vẻ khó chịu
cuối cùng vẫn nhích qua ghế dài hỏi một nam sinh khác
Ai nấy đều từ chối cho đến nam sinh thứ ba
“Tôi vấn đề gì cả”
Nam sinh xa : “Có thể hôn lưỡi ”
Thẩm Anh hổ nhịn mà lắc đầu
“Không …”
Nam sinh uống khá nhiều rượu trực tiếp nắm lấy tay Thẩm Anh đang định hôn cô
Đoạn Tiêu vẫn luôn bình thản bên cạnh cuối cùng cũng giả vờ nữa
Đoạn Tiêu buông tay dậy kéo Thẩm Anh lạnh hỏi: “Bắt nạt con gái lắm ”
Thẩm Anh nắm chặt tay Đoạn Tiêu ánh mắt xin giúp đỡ
Tôi cũng kéo tay áo Đoạn Tiêu
Đoạn Tiêu đầu
Tôi khiến hổ vẫn làm như gì yếu ớt :
“Đầu em đau thể đưa em về ”
Đi theo em Đoạn Tiêu
Bây giờ chỉ cần theo em em sẽ tin lời sẽ tin chỉ thích một em cảm giác với Thẩm Anh vẫn luôn dây dưa với
Bốn mắt
Anh tránh tay
“Em biết mà”
“Anh ”
Thấy mắt dần xuất hiện nước mắt
Anh thả tay Thẩm Anh xổm mặt
Giọng bình thản thêm chút dỗ dành
“Thẩm Anh là đàn em cùng khoa nhất định bảo vệ cô ”
“Nguyên Nguyên em ngoan một chút”
Anh lấy tay lướt qua đuôi mắt : “Khó chịu thì đừng đợi mấy phút”
Tôi nắm chặt ống tay áo Đoạn Tiêu níu chặt đến mức áo sơ mi trắng của trở nên nhăn nhúm
“Đoạn Tiêu hôn cô em nhất định sẽ chia tay với ”
Mắt khô một chút nước mắt cũng
Tôi thẳng mắt nhấn mạnh:
“Em sẽ làm thật”
Đoạn Tiêu hết kiên nhẫn đẩy tay dậy
“Đừng nhỏ nhen như Nguyên Nguyên”
Lúc ánh mắt ngẩn
Ánh mắt đã từng thấy là khi đến việc giúp việc nhà giới thiệu con gái của cho
Khiêm tốn lịch sự từ chối xen lẫn trong đó là sự khinh thường
2
Có một bạn của Đoàn Tiêu nữa nhịn mà khuyên
“Chị dâu đừng để ý chỉ là một trò chơi thôi”
Bạn gái cũng nhỏ giọng
“ thật mất hứng”
“Không chơi thì đến quán bar làm gì”
Tôi còn kịp gì Phó Tư Châu vẫn luôn trong góc phòng đột nhiên khẽ
Sự chú ý của mọi lập tức tập trung về phía
Ánh mắt về phía nữ sinh cổ tay lắc lắc
Không nhanh chậm hỏi :
“Cô thể hôn bao nhiêu đàn ông ở đây”
Nói xong nghĩ đến gì đó mà ồ một tiếng:
“Ngoài ”
“Tôi chơi nổi”
Dường như biết cách nắm giữ tình hình đủ để khiến nữ sinh hổ nhưng cũng đến mức trở mặt với
là
Cô gái chỉ lúng túng đỏ mặt một lời cũng
Phó Tư Châu ngậm điếu thuốc châm lửa
Anh dựa ghế ném bật lửa bằng kim loại lên bàn
Cười nhạt một tiếng trả lời ban nãy cho cô :
“Mất hứng”
Tôi kinh ngạc ngờ bạn của Đoạn Tiêu sẽ chuyện giúp
Bất ngờ đến mức thậm chí hai kết thúc nụ hôn dài ba phút mới hồn thản nhiên bước qua cảm xúc đau khổ
3
Lúc Đoạn Tiêu xuống bên cạnh cũng là lúc đang mở điện thoại xóa WeChat của
Cảm xúc thỏa mãn mặt lập tức biến mất chút cảm xúc
“Ý em là gì”
“Tôi cho mà chia tay”
Lúc đang định chặn số điện thoại của giữ tay
“Đến mức ”
Đoạn Tiêu nở nụ vô lí hiểu trong đó còn chút tức giận
“Chỉ là một trò chơi thôi mà rốt cuộc em làm đến mức nào nữa”
“Đổi là em chơi hôn khác cũng sẽ để ý”
Anh biết tính cách bảo thủ của nên mới chút kiêng nể như
Anh dứt lời ở bên đột nhiên ồn ào ồ lên một tiếng
Là tờ giấy đại mạo hiểm mà Phó Tư Châu rút :
[Qua đêm với một nữ sinh mặt tại đây]
Có một nam sinh nở nụ sâu xa bổ sung:
“Là kiểu thật sự thuê phòng …”
Lúc đầu Phó Tư Châu nhúc nhích
Người hiểu hòa giải:
“Anh Phó của ngay cả bả vai còn thích chạm khác Anh giữ bản thân trong sạch nhiều năm đấy”
“Phạt một chén rượu là ”
Người ở chỗ cũng quá để ý đến chuyện
Dù cho đến bây giờ rút mấy tờ đại mạo hiểm cũng chỉ để cho vui
Có ít biến thành hành động
“Chờ chút”
Phó Tư Châu đột nhiên lên tiếng
Rồi bất ngờ về phía
Mọi im lặng trợn mắt há mồm bước về phía đưa tay với
Anh mở một nụ mê hoặc lòng
“Đêm nay suy nghĩ ở với ”
Đoạn Tiêu nheo mắt Phó Tư Châu nhắc nhở
“Uống say thì đưa về”
“Tư Châu đây là bạn gái ”
Trong khí tràn ngập mùi thuốc súng
Phó Tư Châu hờ hững
“Cho nên”
“Chỉ là trò chơi mà thôi”
“Đoạn Tiêu đừng biết chơi như ”
Vẻ mặt Đoạn Tiêu thay đổi
“Vậy ”
“Bạn gái bảo thủ cô thể giúp từ chối giúp cô mà thôi”
một giây đặt tay lòng bàn tay Phó Tư Châu
“Được”
Nụ mặt Đoạn Tiêu cứng
Tôi nhớ đến giọng điệu ác ý của bọn họ mỗi khi gọi là gái ngoan khi lên đại học
Ánh mắt như đang từ phong kiến của bọn họ dành cho
Cồn trong thôi thúc tâm lí phản nghịch của
Cho nên mới bất ngờ đồng ý Phó Tư Châu như
Phó Tư Châu nắm chặt tay lông mày nâng lên
Anh kéo cửa lưng là tiếng kinh ngạc ngừng vang lên
“Cmn Đó là Phó đấy uống say nhầm đấy chứ”
“Tôi càng tin là Phó ma nhập hơn…”
Trong đó giọng Đoạn Tiêu vang lên rõ nhất
“Dừng ”
Anh vẫn ghế như cũ
Ánh mắt giống như đang một đứa nhỏ cố tình gây chuyện
Giọng điệu hời hợt
“Tôi chỉ …”
Anh : “Khách sạn nào phòng bao nhiêu nhớ cho đến đưa bao cao su cho hai ”
Tôi trả lời khi Phó Tư Châu kịp lên tiếng môi là nụ rực rỡ
“Không cần nha”
“Chia tay còn lo cho bạn gái cũ đến cả chuyện thuê phòng chó liếm quá Đoạn Tiêu”
Tôi thương hại từ chối chút uyển chuyển:
“Xin thích chó liếm”
Sau đó kéo Phó Tư Châu rời trong vẻ mặt đen sì của Đoạn Tiêu
4
Mãi cho đến khi xe Phó Tư Châu mới thoải mái thở một nhẹ nhõm
Phiền muộn quét sạch
Tôi lễ phép cảm ơn Phó Tư Châu:
“Cảm ơn đàn Phó hôm nay đã giúp em giải vây”
“Thả em xuống nhà ga phía là ”
Tôi đương nhiên để ý đến đại mạo hiểm Phó Tư Châu chắc cũng nghĩ
Một tay đánh tay lái giọng lười nhác
“Em biết hậu quả dối bọn họ ”
Tôi lắc đầu cũng quá để ý
Thỉnh thoảng khi chơi thật thách đều sẽ giao hẹn mấy lời thề như nếu dối thì sét đánh độc thân cả đời…
tin những lời đó
Tôi lấy điện thoại xem lúc đó trong nhóm gì
[Trưởng nhóm: Đêm nay chơi thật thách kích thích chút ai dối nghèo cả đời mắc nợ một đống bao giờ giàu ]
Ánh mắt rung động
Nhìn tin nhắn đó
Không
Tôi tin cái thật…
Khi còn đang bối rối chậm chạp suy nghĩ Phó Tư Châu đã dừng xe cổng ga tàu
Anh hất cằm mỉm :
“Xuống xe đàn em”
“Chẳng qua là nghèo cả đời mà thôi cả”
Không
Chuyện quan trọng
Tôi lập tức lắc đầu nắm chặt lấy tay nắm cửa
Phó Tư Châu dường như hiểu sai ý
“Không mở ”
Nói xong cúi để tay lên chốt cửa
Tôi chút do dự ngăn tay Phó Tư Châu nhất quyết cho mở cửa
Một tay chống lên ghế nghiêng về phía
Vô tình vây trong gian nhỏ hẹp
Phó Tư Châu hạ ánh mắt xuống: “Ý em là gì”
Dây thần kinh trong não xoắn với
Tôi trừng mắt buột miệng : “Muốn ngủ với ”
Ánh mắt Phó Tư Châu chút gợn sóng lùi về ghế lái
Môi động đậy
“ ”
Tôi: “…”
Bầu khí lập tức đóng băng
Tôi hổ đến run lên một cái
Tôi mặc niệm cho bản thân ít nhất ba lần trong lòng mới từ từ gật đầu
Cố gắng để giọng run rẩy
“Xin hình như em uống nhiều quá xúc phạm đàn Phó ”
Tôi cúi đầu nhẹ giọng tạm biệt
“Vậy em ”
Đầu ngón tay Phó Tư Châu động khóa cửa xe
Không một lời bắt đầu khởi động xe
Tôi đầu
Sườn mặt đàn ông hình như lạnh hơn lúc nãy một chút
Tôi đoán tức giận vì xúc phạm cũng cho trốn tránh
Tôi cố kìm nén sự bối rối của thăm dò lời xin lần nữa
“Thật xin đàn em buột miệng thôi em thật sự suy nghĩ gì với cả”
“Em…”
Tôi yên ghế phó lái đầu cúi thấp giống như học sinh tiểu học phạm
Giọng cũng gần như thì thào
“Em ngủ với …”
“Anh trai nhưng kiểu em thích đàn yên tâm an …”
Không đáp …
Bầu khí trong xe lạnh đến âm độ
Tôi để ý thấy tốc độ xe ngày càng nhanh
Tại Phó Tư Châu càng tức giận hơn