Báo Thù Đi! Thiên Kim Thật - Chương 1
1
Mọi kinh hoàng
Tôi lăn lộn đất mái tóc bết dính cọ tấm thảm quý giá
Nức nở van xin: “Đừng đuổi em gái em gái là cục cưng của nhà em gái thì con sống …”
Bà Lâm hoảng loạn che miệng: “Ngôn Thu con thực sự em gái ở ”
Tôi gật mạnh lăn bò bổ nhào Lâm An Nhiên
“Năm năm nay lưu lạc bên ngoài con luôn mơ về bố mẹ với em gái Giờ đây cả nhà đã đoàn tụ thể đuổi em gái chứ”
Tôi lau nước mũi lên cái áo sơ mi trắng của “em gái ngoan” nức nở : “Về cả nhà sẽ sống hạnh phúc bên …”
Ông Lâm với bà Lâm vô cùng xúc động ôm cả và Lâm An Nhiên lòng mà
Từ khoé mắt thấy ánh mắt của Lâm An Nhiên lóe lên một tia hiểm độc
Đêm đến chiếc giường lớn hai mét ngẫm nghĩ về cốt truyện của thế giới
Đây là một bộ truyện thiên kim thật giả
Nguyên chủ vốn là tiểu thư nhà giàu nhưng khi mới ba tuổi đã lạc mất bố mẹ
Mang theo nỗi áy náy bố mẹ nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi để thay thế nguyên chủ còn yêu thương hết mực
Về phần nguyên chủ khi thất lạc bà Giang thu gom phế liệu mang về nuôi dưỡng Mười mấy năm trôi qua bà lão hề bạc đãi nguyên chủ
Khi nguyên chủ trở về nhà bố mẹ đã quen với việc yêu thương đứa con nuôi nên đối xử với nguyên chủ vô cùng hà khắc
Thêm đó do đứa con nuôi vu hãm họ càng thêm ghét bỏ nguyên chủ cuối cùng đuổi cô khỏi nhà
Bà Giang lâm bệnh nặng nhưng dối nguyên chủ hiện tại đã nguy kịch
Nguyên chủ quỳ gối cửa nhà cầu xin bố mẹ cho vay tiền để bà chữa bệnh nhưng họ tàn nhẫn từ chối
Đến khi nguyên chủ vội vã chạy về bệnh viện bà lão đã qua đời
Tuyệt vọng nguyên chủ nhảy lầu tự sát
Nhìn số phận bi thảm của nguyên chủ khỏi khiến xót xa
Tuy nhiên…
Nhìn ngắm chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy mặt lấy chiếc thẻ ngân hàng mà ban ngày ông Lâm đưa cho để bày tỏ sự hối
Khóe môi nở nụ
Cuối cùng tám ngày giàu sang phú quý cũng đến lượt hưởng thụ
Cốt truyện nát bét mặc kệ ai dám chống cuộc đời đại tiểu thư quyền lực sẽ cho bọn họ biết thế nào là lễ độ
2
Nhân lúc khai giảng tìm cơ hội chuồn khỏi nhà họ Lâm
Lên xe buýt số 32 đến quán đậu hũ quen thuộc
Nhìn thấy bà Giang mừng rỡ đến mức nên lời Bà lo lắng hỏi ức hiếp gì
Tôi rưng rưng cắn răng lắc đầu
May mắn thay đời vẫn còn một thật sự quan tâm coi như con ruột
Tôi ép bà khám bệnh dùng tiền trong thẻ cho bà khám sức khỏe tổng quát
Tổng chi phí hết mấy chục triệu
Mặc dù bà luôn rằng sức khỏe cần khám tuy nhiên vẫn phát hiện một số bệnh vặt
Tôi mua thuốc theo đơn bác sĩ dặn dò bà uống đúng giờ
“Bà hiện tại con thể ở bên cạnh bà bà yên tâm đợi con thi đỗ đại học con sẽ đưa bà đến Bắc Kinh xem lễ kéo cờ”
Bà nắm chặt tay : “Được đươc Ngôn Thu tấm lòng bà đã mãn nguyện ”
Khi về đến nhà họ đã bắt đầu ăn tối
Cả nhà ba quây quần bên chuyện đùa chỉ như ngoài
“Ngôn Thu đã về mau đến đây ăn cơm nào” Mẹ vẫy tay gọi
Vừa xuống Lâm An Nhiên đã bày vẻ mặt đáng thương vô cùng
“Chị hai hôm nay Là ở nhà với em một Em xin là em chiếm vị trí của chị hai khiến chị vui…”
Nói xong nước mắt lập tức trào
Mẹ vội vàng ôm con gái lòng dỗ dành
“An Nhiên con gì Nơi là nhà của con mà”
“Trước đây là hiện tại là và cũng sẽ Mẹ xem ai dám cướp ”
“Con thật quá hiền lành ngoan ngoãn đừng suy nghĩ nhiều như ”
Bố cau mày trách móc
Tôi thầm trợn mắt ngày hôm qua còn diễn cảnh phụ từ tử hiếu một nhà đoàn viên đầm ấm giờ đã lật mặt nhanh
Tôi nhàn nhạt mở lời: “Hôm nay con thăm bà Giang mấy ngày nữa khai giảng nên thời gian”
Tôi dừng một chút giả vờ thương tâm
“Dù mười mấy năm qua là bà Giang cho con miếng cơm manh áo bằng … con thể đã chết đói ngoài đường”
“Đã bao nhiêu đêm con co ro ánh đèn đường đói lạnh chỉ mong bố mẹ đến đón về nhà nhưng mãi vẫn thấy ai…”
“Có lần ngang qua một đứa trẻ khoe que kẹo trong tay con thèm lắm mà nó chỉ chịu cho nếu con sủa như chó con …”
Bỗng dưng mẹ nức nở chạy phòng ngủ
Bố lo lắng vội vàng theo
Xem đứa trẻ biết mới kẹo ăn
Nếu như im thin thít gì cả thì sẽ ai để ý đến sự khổ sở của ngược còn thấy dễ bắt nạt
Ánh mắt Lâm An Nhiên lóe lên tia lạnh lùng Cô châm chọc:
“Xin chị hai em ngờ rằng chị đã từng trải qua nhiều khổ sở như
“Không giống như em hồi nhỏ bố thường xuyên công tác Châu Âu mang về cho em nhiều loại socola đặc biệt quý hiếm em ăn nhiều đến nỗi sâu răng”
“Tất cả đều do em đã cướp cuộc sống của chị…”
Cô giả vờ đồng cảm mặt đầy vẻ đắc ý
Tôi cong môi đáp lời
Không sẽ cho cô ăn hết ói trả từng thứ một
3
Sau khi khai giảng học lớp chọn khối 12 của trường trung học số một ngôi trường trung học nhất thành phố
Lớp chỉ hai loại học sinh: một loại là học giỏi siêu cấp một loại là con nhà giàu
Tôi tùy tay lật sách giáo khoa ôn bài toán học của tiết
Lâm An Nhiên đột nhiên đầu vẻ mặt nhiệt tình mà vô tội với :
“Chị hai chị thể hiểu bài sách giáo khoa Chất lượng giáo dục ở trường cấp 3 quê chị theo kịp tiến độ học của lớp là bình thường nếu chị gì hiểu em thể phụ đạo cho chị”
“Dù chị cũng đủ tư cách lớp mũi nhọn chỉ nhờ bối mẹ xin xỏ với hiệu trưởng mới …”
Nghe mấy nữ sinh bên cạnh như ngửi thấy mùi máu mồi của cá mập lập tức vây quanh vẻ như là đám bạn của Lâm An Nhiên
Bọn họ ríu rít hỏi:
“An Nhiên chị của bạn từ trường cấp 3 ở quê chuyển đến ”
“Thành tích của bạn chắc chắn tệ liệu thể theo kịp tiến độ học của lớp chúng ”
“ đừng kéo lớp chọn bọn tụt xuống theo đó”
“Không ai cũng xứng đáng học ở lớp ”
Lâm An Nhiên cố nén bật thành tiếng giả vờ như đẩy nhẹ một trong đám đông
“Mọi đừng về chị của tớ như chị xếp hạng nhất trường ở quê đấy nhé bà cụ từng nhận nuôi chị còn bảo chị của tớ sẽ đậu Thanh Hoa cơ”
Tiếng chói tai lập tức vang lên khắp nơi
“Học ở quê mà còn dám thi Thanh Hoa cơ đấy đúng là làm rụng răng”
“ đúng khi lớp cũng chỉ vài đậu thôi”
“Bà già đó nghĩ là ai chứ thật sự cho rằng con gà nuôi là phượng hoàng ”
“Nếu mà đậu Thanh Hoa thì là An Nhiên mới đúng giờ từng tuột khỏi top 3 khi đến lúc đó Thanh Hoa Bắc Đại đều đến cướp đó chứ”
Tôi mặt của bọn họ tất cả đều là đám chó hùa của Lâm An Nhiên
Trong sách tính cách của nguyên chủ yếu đuối ít lần đám bắt nạt trong trường
Sách giáo khoa vẽ bậy bạ bẩn thỉu ghế dính đầy keo dán cặp sách ném xuống bồn cầu…
Nạn bắt nạt diễn liên tục khiến cho nguyên chủ vô cùng đau khổ nhưng biết làm gì
Thêm đó thầy giáo và lớp trưởng thiên vị cho những học sinh “ngoan ngoãn” khiến cho nguyên chủ tứ cố vô thân kết quả học tập giảm sút nghiêm trọng
Cuối cùng khi tinh thần của nguyên chủ sụp đổ thể thiếu nguyên nhân từ đám châm dầu lửa
Tôi khép sách giáo khoa dựa lưng ghế chậm rãi :
“Các vị tiểu thư thành phố xem thường nhà quê ư Nếu sẽ thi đậu Thanh Hoa cho các xem”
Mấy cô nàng ngớ đó phá lên ồ ạt
“Mọi thấy nó gì Thi đậu Thanh Hoa cơ ”
“Hahaha đây là chuyện nực nhất mà tớ từng ”
“An Nhiên chị ở quê riết khùng luôn hả”
Tôi gõ nhẹ lên mặt bàn: “Nếu các đã tự tin như dám cá cược với một phen ”
Vương Tư Tư đầu ôm bụng đến nỗi thở đưa tay chỉ mặt : “Tôi cá cược với cô cô cá cược gì”
Lâm An Nhiên giả vờ ngăn cản: “Tư Tư đừng so đo với chị tớ chị từ quê lên hiểu quy tắc của thành phố chúng ”
“An Nhiên đừng cho nó nữa xem nó căn bản xem gì phí công còn che chở cho nó”
Tôi lạnh lùng: “Vậy cá cược lần thi khảo sát thể thi hạng nhất trường ”
Vương Tư Tư bật sằng sặc ôm bụng: “Hạng nhất trường Cô thật là biết trời cao đất rộng biết trình độ của hạng nhất khối chúng cao đến mức nào Đừng so sánh trình độ trung học nông thôn của cô với trường chúng ”
Tôi nhướng mày: “Sao cô sợ ”
“Vương Tư Tư sợ gì chứ Cá cược thì cá cược nếu cô thi hạng nhất trường thì lên bục giảng lớp hô to ba tiếng ‘ là heo’”
“Còn nếu thắng thì ”
“Cô thắng Ha ha ha ha ha làm cô thể thắng ”
“Nếu thắng thì cô lên bục giảng hô to ba tiếng ‘ là heo’ thế nào”
“Được thôi cảnh cáo cô hạng nhất trường ai cũng thể thi đậu khuyên cô nên sớm chuẩn đừng đến lúc đó bục giảng mà hổ đến mức bật ”
Cả đám xung quanh bật ha hả điệu bộ khoa trương của Vương Tư Tư
Thật ấu trĩ ấu trĩ đến mức nực
Đám tiểu thư nhà giàu rõ ràng xuất thân cao quý gia đình điều kiện hơn hẳn so với bình thường
Vậy mà một tâm địa độc ác như suốt ngày chỉ lấy việc chế giễu khác để làm vui
Rốt cuộc là do mà nông nỗi