Bánh Hoa Cao - Chương 4
12
Nóng… thật nóng…
Mặt ửng lên sắc đỏ khả nghi hai mắt mờ ảo
Tần Tiêu Tuyết mắt như thành mấy bóng chập chờn
Nàng đắc ý gọi mấy chục gã khố rách áo ôm ngoài cửa :
“Đêm nay thưởng ả tiện nhân cho các ngươi cứ tha hồ mà ‘chơi’ Chơi đến chết cũng ”
Đôi mắt nàng lóe tia độc ác khóe môi ngừng nhếch lên
Tựa hồ thể chờ thêm để chứng kiến kết cuộc của
Ta gắng cắn mạnh đầu lưỡi hòng giữ chút tỉnh táo
Khi bọn nhào đến rốt cuộc Lâm Tứ cũng kịp thời chạy
“Lâm ca ca Chẳng cùng di mẫu ngoài thăm họ hàng …”
Tần Tiêu Tuyết chỉ biết hôm nay Lâm Tứ về phủ nào chúng đã bàn dù muộn thế nào cũng sẽ
Bởi hôm nay là sinh thần của
Lâm Tứ gần như đánh nát chỗ hiểm của mấy tên mới dừng
Ánh mắt rực lửa Tần Tiêu Tuyết tràn ngập thất vọng: “Vì làm như ”
Tần Tiêu Tuyết biết thể chối bèn gật đầu nhận hết
Nàng cắn môi bướng bỉnh Lâm Tứ: “Thì đã Ta chẳng qua mất thôi Một con nha tiện tì làm thông phòng đã là phúc cho ả Cớ gì ả gả cho ”
“Lâm ca ca quên ai là từng cứu ”
Sát ý trong mắt Lâm Tứ vơi đôi chút
Lâm mẫu từ xa bước : “Nếu như đó vốn chẳng nàng thì ”
Bà thở dài thất vọng liếc Lâm Tứ: “Đứa con ngốc của một đứa bé tám tuổi làm cứu nam hài lớn hơn ba bốn tuổi Tần Tiêu Tuyết sợ nước chẳng lẽ con biết ư”
“Thấy con đã trao lòng cho nàng cũng vạch trần nhưng nay nàng làm chuyện tày trời thế dù quan hệ lớn cách mấy cũng thể bao che thêm”
Tần Tiêu Tuyết phát cuồng lao đến chỗ Lâm mẫu: “Bà bậy Rõ ràng chính đã cứu Lâm ca ca”
Quả đúng là nàng
chứ
Ngoài Lâm mẫu còn ai biết chuyện năm xưa
Tần Tiêu Tuyết tâm tư nặng nề Lâm mẫu xưa nay vốn ưa song Lâm Tứ ưa thích nên bà đành nhịn
giờ mọi chuyện khác
Ai cứu Lâm Tứ chẳng quan trọng điều đáng kể là Lâm Tứ tin đó là ai
Hắn cần cũng chỉ một cái cớ mà thôi
Quả nhiên suy xét gì thêm yên tâm tiếp nhận lý do
Nhìn Tần Tiêu Tuyết đầy chán ghét
Lâm Tứ cẩn thận ôm lòng từ cao trừng mắt đang khống chế đất:
“Tiện nhân Ngươi lừa gạt bao năm giờ còn hại Nguyệt nhi ư”
“Độc ác như đây đúng là mù”
“Người Lôi ả độc phụ giam ”
Tiếng la hét thê thảm của Tần Tiêu Tuyết dần khuất
Sắc mặt mỗi lúc một đỏ bừng
Thấy thế Lâm mẫu lẳng lặng thở dài dẫn mọi lui
Lâm Tứ nhẹ nhàng đặt xuống giường phủ lên
Đêm nay xen lẫn tiếng hổn hển là những lời nguyền rủa vọng đến từ Tần Tiêu Tuyết êm tai
13
Một tháng trông thấy Tần Tiêu Tuyết thân bốc mùi hôi thối trong phòng chứa củi
Vừa thấy nàng hận thể nhào đến ăn tươi nuốt sống
Đáng tiếc đến việc thẳng cũng làm nổi
Ta bước tới xổm xuống tát tới tấp lên mặt nàng
Đến khi lòng bàn tay tê dại mới dừng
Tần Tiêu Tuyết lúc ánh mắt tràn đầy sợ hãi nàng trừng trừng : “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai Tại… tại đối xử với như ”
Ta rút dao găm cắt phăng lưỡi nàng
Ừ thế thì kêu nữa
Ta khẽ thở dài: “Làm bây giờ đây Ta trông thấy đôi mắt của ngươi thực sự thấy bực bội”
Thế là đích thân móc luôn hai mắt của nàng
“Tưởng gì đặc biệt hóa cũng chỉ đến ”
Một số việc rốt cuộc vẫn “lấy gậy ông đập lưng ông” mới hả
Lúc chắc hẳn nàng đã hiểu vì lâm cảnh
Tiếc rằng nàng thành tiếng chỉ thể há miệng đầy máu tuyệt vọng rên ư ử
Đau đớn tột cùng khiến nàng gần như hôn mê
Ta gọi lũ chó trong sân tới tiện tay quẳng đôi mắt cho chúng
Chúng no nê phấn khích bỏ
Nhân lúc Tần Tiêu Tuyết còn chút tàn đem những vết thương mà tiểu từng chịu in lên thân thể nàng
“Đau ”
Ta trông thấy dáng vẻ bây giờ của chính
nghĩ chắc còn đáng sợ hơn quỷ dữ
“Hồi đó ngươi làm thế với tiểu nghĩ đau ”
Làm xong tất cả lặng lẽ rời
Ta ném hòn đá lửa phòng chứa củi tức khắc bùng lên ngọn lửa lớn
Xuống địa ngục mà tạ tội với A cùng A nương
Lửa bốc cao ngút cứ nguyên cửa nhúc nhích
Cho đến khi một chiếc áo khoác phủ lên lưng: “Đêm lạnh cẩn thận kẻo cảm”
Là Lâm Tứ
Phải còn nữa
14
Ánh lửa làm nhòe bóng với
“Khi nào thì biết”
“Nói rõ lẽ vì đôi mắt của nàng quá giống tiểu nàng chăng”
Hắn tỉ mỉ cài khuy áo cho sợ nhiễm lạnh
“Mang mối thù sâu nặng hẳn khó chịu lắm đúng Nàng bên đêm nào ngủ yên giấc”
Ta lặng lẽ : “Vậy nghĩ trả xong thù ”
Hắn khổ lắc đầu: “Một nửa thôi còn một nữa đúng ”
Hắn chỉ chính
Ta dứt khoát gật đầu che giấu những tình ý giả vờ những ngày qua
Chỉ còn căm hờn và sát khí ngập tràn:
“Tại Tại dung túng kẻ ác làm bậy Chàng tưởng tay thì gánh trách nhiệm ư Chàng biết sự dung túng của là gì Chính là nguyên nhân khiến A nương và A thê thảm mất mạng Nếu bao che nàng dám ư Nàng làm dám chứ”
Đau đớn của Lâm Tứ lộ rõ hề che giấu: “Xin thật sự xin … Ta biết…”
Ta giương con dao vẫn vấy đầy máu: “Xin Câu nên đích thân với A nương và tiểu ”
Hắn lấy tay chặn nở nụ thê lương: “Kể từ khi biết chuyện từng nghĩ sẽ vẹn thoát Ta biết thứ tình cảm nàng dành cho vốn là giả nhưng quá tham luyến quãng thời gian Nàng xem nếu Tần Tiêu Tuyết cuộc gặp gỡ ở núi Chung Nam là… một đời của chúng ”
Ta lắc đầu
Ta với Lâm Tứ vốn thuộc về cùng một dòng thời gian Chúng đồng hành một đoạn nhưng định sẵn sẽ về thế giới của
Giả như Tần Tiêu Tuyết
Ta cùng A nương tiểu vẫn hạnh phúc sống bên
Cuộc đời dẫu đạm bạc nhưng chúng sẽ những tháng ngày nhất
Tất cả đã bọn họ phá tan
Ta chỉ báo thù chẳng hề toan tính nào khác
Dù cho Lâm Tứ đối với đến
Hắn khổ như ghi khắc hình bóng : “Ta biết đều biết Giữa và nàng chẳng thể cùng tồn tại Ta thua là vì động lòng Trước với Tần Tiêu Tuyết là thế bây giờ với nàng cũng thế Mẫu thân đúng rốt cuộc vô dụng”
“Cho nên giúp nàng thân rời ”
Nói từng bước tiến biển lửa
“Nếu kiếp nguyện cùng nàng đồng hành núi Chung Nam”
Không
Chỉ mong đời đời kiếp kiếp chẳng còn tái ngộ
Ta cần chỉ là tiểu và A nương của
Trong bánh hôm nay đã bỏ loại dược làm ngủ mê man
Đến sáng hôm khi Lâm phu nhân tỉnh dậy bà chỉ thấy căn phòng chứa củi cháy đen cùng hai thi thể cháy sém
“Tiểu thư Tần Tiêu Tuyết đêm qua phát điên kéo thiếu gia đến nhà kho đó lửa bốc ngút trời đến lúc chúng phát hiện thì đã kịp ”
Quản gia đau đớn quỳ đất chẳng thành tiếng
Trước đây Tần Tiêu Tuyết từng để mắt đến vẻ của con gái ông bày mưu khiến nó làm nhục uất ức nhảy sông tự vẫn Có lẽ ông cũng từng lóc thảm thiết như thế
Lâm phu nhân gào lên một tiếng ngất lịm
15
Lâm phu nhân trúng gió Lâm phủ rộng lớn giờ chỉ còn cùng đứa nhỏ trong bụng
Nghe tin mang thai Lâm phu nhân rơi hai dòng lệ đục ngầu
Bà ú ớ trao cho chìa khóa khố phòng của Lâm phủ
Mọi trông thấy vội quỳ xuống: “Bái kiến thiếu phu nhân”
Ta bật
Nể tình bà từng là cố nhân của A nương lưu bà một đường sống đó cũng là sự khoan dung lớn nhất của
Suy cho cùng dung túng con cũng chẳng khác chi hại con
Ta giả vờ biết chuyện bà mưu tính khi loại trừ xong Tần Tiêu Tuyết trong lòng Lâm Tứ xong thì khiến dấu vết biến mất ở đô thành
Ta chỉ phái đến một bà tử hầu hạ để bà quanh quẩn trong phòng ngày đêm chẳng thấy ánh mặt trời
Người trong thành chuyện Lâm phủ đều ngợi khen nặng tình nặng nghĩa
Nói chiếm đoạt khối gia sản lớn còn cẩn thận chăm sóc lão phu nhân
Tiếc là vốn chẳng hề mang thai
Ta cho một lang y giang hồ ít bạc tin sảy thai liền lan khắp Lâm phủ
Lâm phu nhân cầm cự nửa năm xong tin bà thở dốc nổi cũng
Thái Hậu đích thân đến viếng thấy lóc thảm thiết trong lòng vô cùng xúc động
Cáo mệnh của Lâm phu nhân rơi tay
Ta trơ trọi ở Lâm phủ buồn chán
Biết làm gì đây
Không bằng thuê hẳn một tiệm lớn nhất đô thành mở quán bánh hoa cao
Quyền quý thật sự đến
Ta kìm lòng thử xem
(Hết)