Bạn Trai Thích Vay Tiền Tôi - Chương 2
3
Lục Kỳ Hoa rời cảm thấy vô cùng bức bối liền gọi cho cô bạn thân Tống Tuyết kể hết mọi chuyện và hỏi ý kiến cô
Tống Tuyết : “Trùng hợp thật tớ cũng khác mượn tiền giờ cãi ”
Tôi ngạc nhiên: “Ai mượn tiền ”
Tống Tuyết đáp: “Một cô bạn thuở nhỏ hồi tiểu học và trung học học cùng quan hệ khá bao nhiêu năm vẫn giữ liên lạc mỗi dịp lễ tết về quê còn ghé thăm nhà Gần đây cô gặp khó khăn mở miệng mượn tớ 10 ngàn Tớ từ chối đoán xem cô gì Cô bảo ngờ tớ ích kỷ như đến 10 ngàn cũng cho mượn tuyên bố tuyệt giao”
Tôi im lặng
Tống Tuyết hỏi: “Cậu thấy tớ quá ích kỷ và lạnh lùng ”
Tôi đáp: “Tớ tin nhân cách của Cậu thiếu tiền nhưng từ chối chắc chắn là lý do”
Tống Tuyết bật : “Cảm ơn Thanh Thanh cô bạn đó lần đầu mượn tiền tớ Nhà cô khá giả chồng kiếm nhiều cô chịu làm nhưng thích tiêu xài sang chảnh”
Tống Tuyết thở dài: “Cậu còn nhớ lần bảo mua túi Chanel 50 ngàn Chần chừ cả tháng mới quyết định mua hàng nhái về dùng thử Còn cô thì Vừa thấy chiếc túi vài chục ngàn là mua ngay chút do dự hối hận bán với giá thấp hơn Thói quen tiêu tiền suy nghĩ đến lúc tiền thì vay khắp nơi Nên khi cô hỏi vay tiền tớ thẳng thắn từ chối”
Tôi : “Thì là ”
Tống Tuyết thở dài: “Khi từ chối cô tớ thấy áy náy vì dù gì chúng tớ cũng là bạn lâu năm Còn và Lục Kỳ Hoa là yêu từ chối chắc áp lực còn lớn hơn nhỉ”
Tôi thấy lòng chùng xuống khẽ gật đầu: “ ”
Tống Tuyết thở dài: “Thanh Thanh thấy lạ Chuyện mượn tiền thật kỳ lạ khác mượn tiền cho mượn thì sợ lấy cho mượn cảm thấy áp lực đạo đức Đặc biệt là càng thân thiết càng khó xử lý…”
Tôi hỏi: “Vậy rốt cuộc tớ nên cho mượn Những khoản 1000 tệ Lục Kỳ Hoa và chị đều trả đúng hẹn họ thiếu tiền lẽ chỉ là kẹt vốn tạm thời… Cậu đúng Lục Kỳ Hoa tớ thấy áy náy cảm giác làm sai thật sự mà cho mượn 200 ngàn lòng tớ yên chút nào… Tớ biết làm ”
Tống Tuyết hỏi : “Tớ nhớ định kết hôn với Lục Kỳ Hoa ”
Tôi gật đầu: “Ừ tớ cũng ý định đó”
Lúc còn mặn nồng thật sự đã nghĩ đến chuyện cưới
giờ do dự
Tống Tuyết : “Vậy thì nên suy nghĩ kỹ Biết chuyện giúp rõ con ”
Cúp máy trằn trọc mãi ngủ
Tôi hiểu nổi tại đời chuyện buồn như
Một thể tùy tiện mượn tiền khác như thế
Lại còn mượn số tiền lớn đến
Bị từ chối thì nổi cáu trách móc khác
Nếu khả năng trả nợ nhân cách thì chẳng ai băn khoăn
đằng thường xuyên mượn tiền trả tại thể ngang nhiên trách cứ khác chứ
Nếu cho mượn đến lúc đòi nợ rón rén
Hóa mượn tiền luôn là “ông lớn” còn chủ nợ mắng lo sợ
Thật là nực
Tối đó ngủ sáng hôm đến công ty với đôi mắt thâm quầng
Giờ nghỉ trưa đồng nghiệp Lưu Mẫn bước đến: “Thanh Thanh cùng ăn trưa nhé”
Tôi tranh thủ ngủ bù liền xua tay: “Không cần gọi đồ ăn ngoài là ”
Lưu Mẫn vẫn khăng khăng: “Thôi mà cùng ăn ”
Lưu Mẫn là đã giới thiệu với Lục Kỳ Hoa
Trước đây Lưu Mẫn mời và vài đồng nghiệp ăn tối chồng cô dẫn theo vài bạn trong đó Lục Kỳ Hoa
Dưới sự tác hợp của Lưu Mẫn và Lục Kỳ Hoa trở thành yêu
Từ khi chúng yêu Lưu Mẫn thường về phía Lục Kỳ Hoa làm “ hòa giải”
Lâu dần bắt đầu thấy phiền với cô
vì Lưu Mẫn là cấp đắc tội đành nhẫn nhịn
Thấy cô kiên trì dậy cùng cô xuống lầu
Vào nhà hàng gọi món xong Lưu Mẫn hỏi: “Cậu và Lục Kỳ Hoa chuyện gì thế”
Tôi lập tức tỉnh táo: “Anh gì với chị”
Lưu Mẫn thở dài: “Anh kể chuyện hai cãi vì tiền ”
Tôi nhíu mày vui chút nào
Tại Lục Kỳ Hoa kể hết chuyện riêng cho Lưu Mẫn
Lưu Mẫn : “Thanh Thanh chẳng chỉ là 200 ngàn thôi Nhà điều kiện bản thân cũng thiếu tiền cho chị mượn thì Dù gì cũng sẽ trả ”
Tôi thấy phiền: “Đó là 200 ngàn chứ 20 ngàn”
Lưu Mẫn đáp: “Cậu 220 ngàn mà Lục Kỳ Hoa là bạn trai chẳng lẽ nên giúp đỡ lúc khó khăn ”
Hóa Lục Kỳ Hoa ngay cả chuyện tiền bạc riêng tư cũng kể hết cho cô
4
Tôi cố nén giận :
“Vậy chị biết là thường xuyên trả tiền ”
Lưu Mẫn sững : “Thật ”
Tôi đáp: “Đương nhiên những khoản lớn thì trả nhưng những khoản nhỏ nếu đòi thì trả Hơn nữa tần suất mượn tiền quá cao thực sự mệt mỏi”
Tôi kể bộ sự việc thậm chí còn đưa lịch sử chuyển khoản
Lưu Mẫn thoáng qua hờ hững :
“200 tệ thôi Số tiền đó mà cũng tính toán Lục Kỳ Hoa thường xuyên dẫn cô hẹn hò lần nào chẳng tốn tiền Đã là yêu thì đừng so đo những chuyện nhỏ nhặt như Con gái mà ham tiền là thể chỉ nhận mà cho”
Tôi tròn mắt kinh ngạc ngờ cô như
Lưu Mẫn tiếp tục:
“Với cô cũng những khoản lớn Lục Kỳ Hoa đều trả đúng hạn Lần mượn 200 ngàn chắc chắn sẽ trả Cô lo lắng cái gì”
Tôi vội vàng giải thích:
“Chị Mẫn chị hết đã Lục Kỳ Hoa chỉ mượn 200 tệ một lần… mà là nhiều lần”
Tôi cố gắng đưa điện thoại cho Lưu Mẫn xem rõ rằng chỉ mượn một lần mà nhiều lần 200 tệ cộng dồn
cô chẳng thèm xem cứ tự ý rao giảng:
“Thanh Thanh với cô thế cũng vì cho cô Đàn ông như Lục Kỳ Hoa trai công việc thói dễ kiếm Nếu vì chuyện tiền bạc mà hai chia tay thì thật đáng tiếc…
“Cô cũng 28 đúng Nếu chia tay với Lục Kỳ Hoa với danh nghĩa ‘gái già’ như cô còn tìm trai yêu thương nữa chứ
“Phụ nữ càng lớn tuổi đàn ông tìm càng kém đó là chuyện ai cũng biết Nghe lời chị nhà Lục Kỳ Hoa cũng khá rể là chủ doanh nghiệp thiếu tiền cho mượn ”
Cách dạy đời của Lưu Mẫn khiến khỏi sững sờ
Trong mắt chị yêu Lục Kỳ Hoa là “cao tới”
Tôi lớn tuổi nếu chia tay thì chẳng ai thèm nữa
Không thể chịu nổi dậy thẳng:
“Đủ cần chị dạy đời Nếu chị cho mượn thì tự chị mà cho”
Nói xong xách túi bỏ
Lưu Mẫn tư cách gì mà trách móc chứ
Nếu chị gái Lục Kỳ Hoa tiền thì tại nhắm 200 ngàn của
Nhà cửa gì mà mua ngay lập tức đến ba tháng cũng thể đợi
Buổi chiều khi làm vô tình gặp Lưu Mẫn
Mặt cô hằm hằm lườm với ánh mắt khó chịu
Tôi chẳng thèm để ý
Trong phòng trà thấy cô đang thì thầm với mấy đồng nghiệp khác về phía
Ánh mắt mọi chút kỳ quặc
Tôi càng thêm tức giận
Trên đường về bằng tàu điện ngầm Lục Kỳ Hoa đột nhiên gọi điện:
“Sao em mắng chị Mẫn Có chuyện gì thì thể đàng hoàng ”
Nghe giọng điệu trách móc trong điện thoại lòng chùng xuống
Lục Kỳ Hoa đây như
Trước đây luôn nhẹ nhàng ngọt ngào dỗ dành vui vẻ
Giờ thì trách móc
Tôi cắn môi đáp:
“Em mắng chị Mỗi lần chị đều tỏ vẻ dạy dỗ em em đã nhịn lâu Lần chị quá đáng em mới bực thôi”
Lục Kỳ Hoa :
“Thanh Thanh đã từ lâu em lúc nào cũng tự cho là trung tâm mọi thứ đều theo ý em chịu nổi chút thiệt thòi nào cũng chịu góp ý Anh nuông chiều em vì là bạn trai của em nhưng em thể nổi giận với khác như ”
Tôi nâng cao giọng: “Lục Kỳ Hoa chị em keo kiệt em ham tiền chỉ biết nhận mà biết cho em phép nổi giận Em hỏi em chỗ nào ham tiền chỗ nào chỉ biết nhận Chỉ vì em cho mượn tiền liền coi là ‘gái ham tiền’ Chị quá đáng như em đáp mới là lạ nhiều nhất thì em chỉ thái độ thôi thành mắng ”
Lục Kỳ Hoa :
“Thôi nào đừng tính toán nữa cứ vì mấy chuyện nhỏ nhặt mà cãi Chị Mẫn quá lời nhưng chị cũng chỉ chịu nổi khi thấy thiệt thòi nên mới bênh vực thôi Em đừng làm ầm lên nữa”
Lời của khiến càng thêm tức giận gắt lên:
“Bênh vực Ý là ở bên em là chịu thiệt thòi Được thì chia tay sẽ chịu thiệt nữa”
Lục Kỳ Hoa nổi cáu:
“Em thể đừng cực đoan như Con gái các em đúng là biết suy nghĩ lúc nào cũng đòi chia tay chỉ vì mấy chuyện cỏn con Ý của Lưu Mẫn là đã chi nhiều tiền cho em mà em nhớ chỉ vì mấy trăm tệ mà so đo nên chị mới em vài câu”
Tôi suýt tức đến mức thổ huyết:
“Lục Kỳ Hoa nghĩ là em tiêu tiền của Anh nhiều lần mượn tiền trả đấy”
Lục Kỳ Hoa lập tức phủ nhận:
“Em cái gì Lần nào cũng trả mà em cứ đổ oan cho thật là chịu hết nổi làm như thế”
Giọng đầy ấm ức và tức giận
Anh thật sự tin rằng đã trả hết tiền