Bạn Thân Và Chồng - Chương 5
12
Tôi bán căn nhà cũ
Mua một căn hộ học khu cắt đứt mọi liên hệ với nhà họ Quách
Tôi hỏi Thanh Thanh gặp ba
Con bé lắc đầu:
“Thanh Thanh ba
Tuy tiếc một chút… nhưng gặp mẹ với con đã là món quà lớn nhất ông trời ban cho
Con thể đòi hỏi quá nhiều”
Giờ Thanh Thanh đã còn là con nai nhỏ nhút nhát nữa ngày càng rạng rỡ vui vẻ
Con bé chuyển sang trường mới
Tuy nhiên nền tảng học vấn quá yếu nên theo kịp chương trình
Tôi liền đem hết giáo viên dạy kèm cao cấp từng thuê cho Quách Thiên Trụ đời dùng hết cho con gái
Kiếp cứ mãi hiểu vì Quách Thiên Trụ học kém đến tốn bao nhiêu tiền mà vẫn khá lên
Giờ thì hiểu — nó thừa hưởng bộ gen “não cá vàng” của bà mẹ mê ăn chơi tiêu xài
Còn con gái thì khác nó thừa hưởng tố chất học bá từ
Chẳng bao lâu đã đuổi kịp các bạn trong lớp
Con bé thường ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đầy yêu thương
Miệng thì ngọt ngào hết phần thiên hạ bao giờ làm tức giận nổi
Giống như một mặt trời nhỏ ấm áp đáng yêu
Tôi cũng đón mẹ lên ở cùng
Ba chúng cùng sống chăm sóc ấm áp hạnh phúc
Kiếp mẹ sống sung sướng tinh thần thoải mái còn sớm như kiếp
Bà chiều chuộng và Thanh Thanh như hai nàng công chúa
Dù là giám đốc công ty Thanh Thanh là “con nhà ” học siêu giỏi
trong mắt bà chúng mãi mãi là những đứa trẻ cần cưng chiều
Căn nhà cũ của bà cũng giải tỏa bà trở thành “nữ đại gia” thứ hai trong nhà
Bà suốt ngày : giờ tiền thời gian thể hiện bản lĩnh cho mẹ con xem
Và thế là… mỗi ngày điều khiến bà vui nhất chính là tự tay làm cho hai mẹ con
Mỗi lần ai đó khen: “Hai mẹ con trông như hai chị em gái”
bà cụ vui đến mức cằm như ngẩng thẳng lên trời
13
Thoắt cái mười năm đã trôi qua
Con gái thi đỗ Bắc Đại với thành tích đầu thành phố
Hai mẹ con cùng tham gia một buổi phỏng vấn truyền hình
Phóng viên hỏi :
“Chị đã nuôi dạy con gái như thế nào ”
Tôi mỉm mãn nguyện đáp:
“Con bé do dạy mà là đến để báo ân
Từ nhỏ đến lớn từng lo lắng gì cho con
Ngược con luôn là an ủi và giúp đỡ ”
Nghe Thanh Thanh tự hào :
“Con mẹ tuyệt vời nhất thế gian
Mẹ từng dùng lời để dạy con
mà dùng hành động để dạy con sống can đảm theo đuổi điều đúng đắn điều ”
Phỏng vấn xong vội về công ty
Cô lễ tân cứ nháy mắt hiệu cho liên tục
Thì một giao hàng nhất quyết đòi tận tay giao đồ cho
Đang dở thì đó tiến dáng vẻ lấm la lấm lét
Tôi hiệu cho hai bảo vệ đến gần
Hắn liếc hai to cao lực lưỡng rụt cổ lắp bắp:
“Chị… chị nhận ”
Tôi trả lời
Hắn : “Em là… Quách Thiên Trụ”
Tôi “” một tiếng
“Nãy em xem phỏng vấn mới biết… chị đã tìm con gái ruột”
“Ừ”
Thấy lạnh nhạt phần kích động:
“Em ngộ … đúng ** thi đỗ Bắc Đại là em mới đúng
Chị đã để con gái chị cướp mất cuộc đời của em”
Khoảnh khắc hiểu — cũng trọng sinh
Tôi thản nhiên đáp:
“Cướp cái gì
Tôi nuôi con gái ruột Bắc Đại gọi là cướp mất cuộc đời ”
Hắn đỏ cả mắt:
“Không đúng Chị biết còn con gái ruột…
Chị lẽ dốc lực để đưa em Bắc Đại”
“Dốc lực vì cái gì
Nếu ai cướp thì là —
Anh đã cướp mất tám năm đầu đời của con gái ”
Hắn nổi giận:
“Không đúng Không đúng
Chị yêu thương em tâm ý Bắc Đại là em mới đúng”
Tôi lạnh nhạt :
“Vậy thấy câu ‘diệt cỏ tận gốc hậu hoạn vô cùng’ đúng ”
Hắn tròn mắt khiếp sợ :
“Chị… chị…”
Khoảnh khắc biết — cũng đã trọng sinh
Dù van xin thế nào cũng bao giờ chấp nhận nữa
Tuyệt vọng đến tột cùng rút dao đâm về phía :
“Chị lừa
Trả Bắc Đại cho
Trả cuộc đời đây”
May là đã đoán lòng hiểm độc của bố trí sẵn hai vệ sĩ bên cạnh
Hắn đối thủ
Thấy đâm chạy trốn
Một chiếc xe tải gầm rú lao đến
Hắn… bay lên trung rơi bịch xuống đất — giống hệt ở kiếp
Bảo vệ :
“Đâm mạnh quá mặt mũi biến dạng máu me be bét
Công ty xử lý ”
Tôi lắc đầu:
“Không cần chuyện nhỏ thôi”
Rồi bước thẳng thang máy lên tầng
Chuyện nhỏ như chẳng đáng để phí thời gian
14
Ngày khai giảng sắp tới
Con gái nằng nặc đòi và bà ngoại cùng đến đại học nhập học
Con bé :
“Ngôi trường là ba chúng cùng thi đậu nên cũng cùng đến thăm”
Bà ngoại xua tay:
“Bà già mặt đầy nếp nhăn chen chỗ náo nhiệt của đám trẻ con tụi cháu ”
Thanh Thanh ôm cổ bà nũng nịu:
“Bà ơi nếp nhăn của bà là huân chương của trí tuệ đấy
Con để bạn bè biết con một bà ngoại dễ thương tuyệt vời thế nào
Con làm mọi ghen tị với con cơ”
Phải …
Người thật sự yêu thương bạn thể vì bạn già mà chê bai
Họ chỉ sợ yêu thương dành cho bạn vẫn đủ mà thôi
Cuối cùng cưỡng con bé ba bà cháu cùng lên Bắc Kinh
Khi bước đến cổng đại học bất chợt nhớ kiếp
Cũng tại nơi đúng thời khắc ba kẻ đó vui vẻ lướt qua
may thay…
Tất cả đã kết thúc
Tôi bước cánh cổng ngôi trường mà kiếp chết cũng thể bước
như tưởng tượng — nơi đây thật
Con gái buộc tóc đuôi ngựa mặc chiếc áo thun trắng đơn giản trẻ trung rạng rỡ cũng thật
Một khóa hô tên con bé gọi qua làm thủ tục nhập học
Con bé với tung tăng chạy về phía mặt trời
Tôi khoác tay mẹ thong thả bước phía
Mùa hè rợp bóng cây hương hoa tràn ngập khắp gian
Thế giới dù từng sụp đổ – tan nát
nhưng hoa vẫn sẽ nở
Dù là dịu dàng là cháy bỏng