Bạn Thân Và Chồng - Chương 4
09
Quách Tây Dương khỏi trại tạm giam phát hiện đã mất quyền kiểm soát công ty tức đến phát điên
Chưa kịp hồn thì đã đánh cho trở tay kịp
May thay con trai cưng len lén báo tin cho rằng khi thấy thương tích của nó thì mềm lòng giờ đang thương con lắm
Hắn thêm tự tin
Trong đầu chỉ cần tranh quyền nuôi con lập tức nắm thế thượng phong
Hắn ép ký một thỏa thuận: bên nào giành quyền nuôi con thì tay trắng
Hắn còn bô bô dạy đời: “Người thì tiền thì tiền thể cả lẫn tiền đều ôm hết chứ”
Ra tòa giận dữ quát: “Lê Thu Thu cô đừng hòng tranh quyền nuôi con với ”
Nói xong còn ngẩng đầu 45 độ trần nhà tưởng là nam chính ngầu lòi trong phim
Hắn đang chờ gào đòi nuôi con
Tôi hỏi : “Ý là… quyền nuôi con”
Hắn đáp chắc nịch: “ Nó là cốt nhục nhà họ Quách đương nhiên nuôi”
Tôi mỉm : “Được thôi để nuôi”
Hắn như điện giật phịch xuống ghế
Một lúc mới chỉ tay run run: “Cô… cô… cô dám cần quyền nuôi con Vì tiền mà bỏ luôn con ”
Tôi đáp: “Tôi chẳng đang giúp Anh ai giành nuôi con thì tay trắng đồng ý cả Anh còn kích động gì nữa”
Tôi sang phía tòa:
“Về quyền nuôi con và phân chia tài sản chúng đã đạt thỏa thuận Con cho tiền cho ”
Quách Tây Dương gấp gáp hét lên: “Con mà theo thì cô sẽ bao giờ gặp nó Cô đừng tưởng hù dọa”
Tôi mỉa: “Không gặp thì càng khỏi nuôi ăn nuôi học còn nó chê bai Không thấy mặt nó còn sống thọ vài năm đấy”
Phùng Văn Yến phía thì bắt đầu loạn
Nếu cứ theo đà cô chẳng những tiền mà còn gánh thêm đứa con ngu ngốc
Sau mấy ngày làm bảo mẫu trong nhà cô cũng bắt đầu hiểu nuôi con vất vả cỡ nào
Nhất là thằng nhóc ngu ảo tưởng như Quách Thiên Trụ
Cô chẳng thèm nhịn thêm ngày nào nữa
Cô hét lên: “Không nhận nuôi con”
Quách Thiên Trụ thấy liền ngớ
Từng lúc nó nghĩ bản thân quá xuất sắc nên ai cũng yêu ai cũng tranh giành
sự thật là… kiếp chỉ mỗi nuôi nó
Còn kiếp ai cả
Lúc nó mới bừng tỉnh — và cũng bối rối đến đờ đẫn
Mà vẫn tung đòn cuối
Chính là để Quách Thiên Trụ tự chứng kiến bố mẹ ruột của nó “yêu thương” nó thế nào
Lúc tòa tuyên bố: để đảm bảo quyền lợi cho trẻ vị thành niên dù ai giành quyền nuôi dưỡng cũng giữ một phần tài sản cho đứa trẻ
Tôi liền hỏi: “Nếu như giữa và Quách Tây Dương con thể chia tài sản cho ”
Tòa trả lời: “Nếu hai bên đồng thuận thì vi phạm luật”
Tôi hỏi tiếp: “Nếu là một đứa trẻ liên quan gì đến ví dụ như nhặt ngoài đường cần chia tài sản cho nó ”
Tòa đáp: “Tất nhiên là cần”
Lúc đó lấy kết quả xét nghiệm ADN chứng minh và Quách Thiên Trụ hề quan hệ huyết thống
Khoảnh khắc đưa giấy xét nghiệm ba bọn họ tái mặt như xác chết
Cú đòn chí mạng khiến cả ba thụp xuống ngóc đầu lên nổi
Quách Tây Dương còn định vùng vẫy lần cuối
Tôi lạnh nhạt :
“Chúng đã ký thỏa thuận — ai giành quyền nuôi con thì tay trắng
Mà con của nên quyền nuôi chỉ thể là của
Thế thì tay trắng là hợp thỏa thuận cũng hợp pháp
Ngoài vì đã lừa dối khiến bỏ thời gian công sức tiền bạc nhiều năm còn bồi thường”
Cuối cùng tòa hòa giải: bộ tài sản thuộc về còn truy cứu trách nhiệm bồi thường vì lừa dối
Tuy nhiên Phùng Văn Yến bắt buộc trả 340 vạn
Ba bọn họ tức hận nhưng làm gì
Tôi mỉm :
“Cao mưu tính tận thông minh quá đỗi rốt cuộc hại chết chính
Ba con chim cu gáy tham lam — chính là ba các ngươi đấy”
10
Phùng Văn Yến chịu trả số tiền đã nợ lập tức nộp đơn yêu cầu cưỡng chế thi hành án
Lúc mới phát hiện — cô trả mà là căn bản khả năng trả
Cô đưa danh sách “ đáng tin” đến vé tàu cao tốc cũng mua mọi hình thức tiêu dùng cao cấp đều hạn chế
Phùng Văn Yến vốn quen với cuộc sống ăn chơi hưởng thụ giờ tức đến mức mắng Quách Tây Dương là đồ vô dụng
Mắng đúng lắm
Tiền kiếp đều là làm
Cũng chính vì mà lúc sinh con dù đã ngoại tình vẫn dám đòi ly hôn vì biết công ty khi thể thiếu
Sau ly hôn khi nắm công ty hai đó gần như mà ăn tiền bạc cạn sạch
Thế nên họ đặc biệt đặt kỳ vọng việc Quách Thiên Trụ thể moi gì đó từ
Chỉ là… kiếp còn đến đoạn “đào mỏ” thì đã trắng tay sớm hơn cả kiếp
Người : Vợ chồng nghèo khổ trăm chuyện buồn
Chẳng bao lâu ba họ mâu thuẫn chất chồng
Quách Thiên Trụ là kẻ yếu nhất chịu đòn đầu tiên
Chỉ cần làm lòng bố mẹ ruột liền mắng chửi đánh đập
Không còn bảo vệ đến một củ khoai lang nướng cũng trở thành điều xa xỉ huống hồ gì là chọn món kén ăn
Lúc nó mới dần hiểu — thì bố mẹ ruột từng yêu thương nó
Nó nhớ đã từng với nó như thế nào trong ân hận chạy tới tìm
Nó lóc :
“Mẹ mẹ ruột của con nhưng mẹ đã nuôi con lớn từng năm con luôn yêu mẹ thật lòng
Chuyện họ lừa mẹ là của họ con thực sự biết gì cả
Giờ họ họ ngược đãi con xin mẹ hãy cứu con…”
Vừa nức nở quỳ sụp xuống mặt cầu xin cưu mang
Nhìn đứa trẻ — một mà kiếp đã dốc hết tâm huyết kiếp từng thật lòng đối xử lòng chút chua xót khó tả
… đến giờ phút mà nó vẫn còn đang dối chỉ mong moi thêm chút gì đó từ
Thấy im lặng tưởng mềm lòng nó vội vàng thêm:
“Mẹ con biết mẹ tìm con ruột
Con thể thay chị báo hiếu mẹ cả đời…”
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của nó ai mà tin đây chính là thằng bé đã từng câu:
“Diệt cỏ tận gốc để khỏi rước họa về ” còn tự tay đẩy đến chỗ chết
Tôi trầm giọng :
“Con tưởng mẹ biết con với bố mẹ ruột đã bắt tay hãm hại mẹ
Con ác hơn cả bọn họ
Con chính là con chim cúc cu sống ký sinh trong tổ chim khác chuyên giết con non của chủ tổ”
Nói xong xoay rời
Sau lưng là tiếng gào thảm thiết của Quách Thiên Trụ
giờ phút nó hề hối hận vì đã từng đối xử tệ với mà là hối hận vì cẩn thận hơn thể tiếp tục lừa
Tôi chuyển tiếp đoạn video cho Phùng Văn Yến
Tôi biết lúc cô đang tức sôi máu vì moi tài sản còn nuôi thêm một thằng con “thừa kế thất bại”
Quách Thiên Trụ ủ rũ về nhà
Nó ngờ chuyện tuyệt vọng hơn đang chờ
Vừa về tới cửa nó một trận đòn hội đồng — combo cha đánh – mẹ tát
Đến cuối cùng Quách Thiên Trụ còn sức hét nổi
Hàng xóm lén gọi cảnh sát
Hai một lần nữa “trúng thưởng” combo 15 ngày du lịch trại giam
Từ đó về còn ai để quản nổi Quách Thiên Trụ nữa
Nó như trượt dài máng trượt lao thẳng vực sâu tăm tối điểm dừng
11
Ngày đầu tiên Quách Tây Dương thả khỏi trại giam việc đầu tiên làm là tìm
Hắn cố tình ăn mặc chỉn chu tươm tất che cái vẻ sa sút thảm hại của
Hắn cuối cùng cũng đã nghĩ thông — thật sự yêu… vẫn là
Không sống gì cả
Tôi :
“Anh còn đòi sống như ”
Hắn kể Phùng Văn Yến thì ăn bám lười nhác nóng tính độc ác
Hồi xưa là mù mắt vẻ ngoài của cô làm cho lú lẫn
Thì hiện giờ sạch túi Phùng Văn Yến đã ngấm ngầm cặp kè khác chuẩn cao chạy xa bay
Tôi lập tức ghi âm lời của gửi thẳng cho Phùng Văn Yến
Quả nhiên Phùng Văn Yến tay còn ác hơn cả
Cô nặc danh tố cáo Quách Tây Dương về hành vi buôn bán trẻ em
Vừa mới thả mấy hôm Quách Tây Dương… tống tù
Tôi cuối cùng cũng đợi đến ngày
Trước đó Lưu Dịch đã lấy giấy biên nhận một vạn tệ do Quách Tây Dương ký kèm theo giấy cam kết cắt đứt quan hệ với con gái
Còn tìm hộ lý năm đó – thể chứng minh chính tay Quách Tây Dương đã bán con gái ruột của
chỉ thế thôi vẫn đủ
Tôi bằng chứng rõ ràng để buộc tội Phùng Văn Yến cũng tham gia bán con
Chỉ dựa lời kể miệng của hộ lý thì chắc đã đẩy cô tù
Huống chi biết Quách Tây Dương sẽ nhận hết tội để Phùng Văn Yến ở ngoài chăm con trai
Thế nên tay
Tôi liên tục kích động khiến cả hai ngày càng lạnh nhạt với Quách Thiên Trụ vốn dĩ đã chẳng yêu thương gì
Rồi chia rẽ quan hệ vợ chồng để hai đứa đó sang nghi kỵ – hại lẫn
Quách Tây Dương hề biết chính Phùng Văn Yến là tố cáo
Phùng Văn Yến thì tưởng ngoài cuộc ai nghi ngờ
Tôi cố tình đến trại giam thăm Quách Tây Dương tức giận mắng:
“Đồ cầm thú Đến con gái ruột cũng đem bán
Nếu do Phùng Văn Yến còn che mắt”
Ngay khoảnh khắc đó chợt bừng tỉnh — ngoài Phùng Văn Yến còn ai biết chuyện mà tố
Hắn lập tức khai báo để giảm án tố cáo Phùng Văn Yến là đồng phạm
Hóa số tiền một vạn tệ Quách Tây Dương đưa cho Phùng Văn Yến thậm chí còn cùng cô ngân hàng gửi tiền
Bây giờ chỉ nhân chứng mà còn vật chứng
Kết quả: Phùng Văn Yến cũng bắt
Thẩm phán nhận định: Hai với tư cách là cha ruột và kẻ thứ ba đã giấu mẹ ruột của đứa bé âm thầm bán đứa trẻ sơ sinh hành vi cực kỳ tàn ác tội thể tha
Cuối cùng: Cả hai kết án 15 năm tù
Khi bản án tuyên cảm thấy nhẹ nhõm và hả hê
Đây mới chính là kết cục xứng đáng cho kẻ ác
Sau Lưu Dịch kể với trong trại giam cũng “chuỗi thức ăn xã hội”
Tội danh như bọn họ — bán trẻ em — chính là tầng thấp nhất khinh thường nhất
Hai đứa trong tù sống còn bằng súc vật
Lưu Dịch còn gửi cho mấy tấm ảnh chụp bọn họ —
Đầu tóc bạc trắng mặt đầy nếp nhăn lưng gù xuống ánh mắt đục ngầu như tro tàn
Tôi bỗng nhớ lời Quách Thiên Trụ từng :
Tôi già quá trông như bà nội còn bọn họ thì trẻ trung như chị em ruột của nó
Giờ mới hiểu bọn họ “xinh ” chẳng qua là bởi đã thay họ gánh hết gian khổ khi nuôi con mà thôi