Bạn Thân Và Chồng - Chương 3
06
Cả “gia đình ba người” trong nhà bận túi bụi, chẳng ai có tâm trí mà quan tâm đến công việc công ty.
Tôi tranh thủ thời gian đến công ty sắp xếp lại mọi thứ.
Tan ca, tôi lại đi làm một buổi spa toàn thân, thư thái như bà hoàng rồi mới thong dong về nhà.
Về đến nơi thì… đúng như dự đoán — vẫn là một mớ hỗn độn.
Tôi sớm đã đoán được rồi.
Phùng Văn Yến đến đứa con mình đẻ còn lười chăm, bảo cô ta làm việc nhà tử tế sao nổi?
Trước kia, chỉ cần thấy nhà cửa bừa bộn chút là tôi đã lao vào dọn dẹp ngay.
Còn bây giờ, tôi giả vờ như không thấy, ngồi thẳng xuống bàn ăn, thong thả hỏi: “Cơm nấu xong chưa? Canh hầm xong chưa?”
Phùng Văn Yến hằm hằm bê thức ăn và nồi canh đặt lên bàn.
Cô ta đeo tạp dề, đầu còn dính một cọng rau mùi.
Còn tôi thì mặc váy trắng tinh khôi, thần thái rạng rỡ.
Ánh mắt Quách Tây Dương nhìn tôi không khác gì chó đói nhìn thấy thịt — đúng kiểu “ăn sẵn” khiến tâm tình thư thái, vừa nhàn vừa vui.
Ăn xong, tôi bảo:
“Văn Yến à, máy rửa chén rửa không sạch đâu, rửa tay cho chắc nha.
À mà, tối nay cậu ngủ ở đâu vậy?”
Cô ta nói: “Ba của Thiên Trụ sắp xếp cho tôi ngủ phòng phụ.”
Tôi nói: “Không được đâu. Phòng phụ tôi định cải tạo thành phòng làm việc rồi, không thể để người khác ở được.”
“Thế… tôi ngủ ở đâu?” – cô ta cố nén cơn tức hỏi.
Tôi giả vờ suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Thật ra trong phòng thay đồ của phòng chính vẫn đủ chỗ ngủ cho một người. Không biết cậu có thấy bất tiện không?
Hồi trước con chó nhỏ tôi nuôi cũng thích nằm ở đấy.”
“Thu Thu, cậu đừng quá đáng quá!”
“Ơ kìa? Tôi quá đáng chỗ nào? Nếu cậu thấy không tiện, thì ra ngoài thuê chỗ khác ở nhé? Ở ngoài rộng hơn đó.”
Hai người kia liếc nhau một cái, không dám hé răng phản đối.
Nhưng đây vẫn chưa phải tiết mục chính của đêm nay.
Tôi đã âm thầm bôi đầy lông đào vào bao cao su, đến soi kỹ còn không phát hiện được.
Phùng Văn Yến dị ứng cực nặng với lông đào.
Tôi giả vờ mệt mỏi, lên giường ngủ sớm.
Hai người họ còn tưởng thuốc ngủ họ bỏ đã bắt đầu phát huy tác dụng.
Quách Tây Dương uống xong canh bổ sinh lực, cơn thèm khát bốc lên ngùn ngụt.
Tôi nghe tiếng anh ta trở dậy, đi vào phòng thay đồ.
Hai người ban đầu còn cố nén tiếng rên rỉ, nhưng ngay sau đó — Phùng Văn Yến gào lên như bị thiêu sống.
Hehe, lông đào mà vào tận trong người thì có cào rách cũng không hết ngứa được.
Hai người vừa sốc vừa hoảng.
Tôi xoay người thật mạnh, giả vờ nói mớ một câu to oành, khiến Quách Tây Dương sợ đến mức còn chưa kịp mặc đồ đã cắm đầu chạy về giường.
Tôi giả bộ ngái ngủ đi toilet, vừa vặn đi ngang phòng thay đồ, thấy Phùng Văn Yến đang lăn lộn trên sàn như con rắn bị điện giật.
Tôi hỏi cô ta làm sao thế.
Mặt cô ta đỏ bừng, cố nhịn rồi nói mình vừa mơ “giấc mơ xuân”.
Cũng giỏi nhịn thật đấy.
Cô ta bảo mình không sao, kêu tôi nhanh rời đi.
Tôi đâu thể đi? Không đứng lại thì làm sao thưởng thức kiệt tác của mình?
Tôi đứng đó xem thêm một lúc, rồi “tốt bụng” hỏi: “Cậu có cần tôi giúp gọi trai bao hay mẫu nam không?”
Cô ta vừa ngứa, vừa đau, vừa tức, vừa nhục, còn phải gồng mình chịu đựng — mặt mũi méo mó đến mức không nhận ra luôn.
Tôi nói:
“Hồi trước con chó nhỏ của tôi tới kỳ cũng hay lăn lộn kiểu này, chỉ là nó kêu to hơn cậu thôi.
Cậu không kêu lớn như nó, vậy cũng khác chó đấy chứ?”
Cô ta tức đến trợn trắng cả mắt.
Hứ, tự dâng mình vào miệng cọp, trách ai được?
Tôi quay lại giường, cười khúc khích: “Phùng Văn Yến đang lên cơn dâm đấy, gãi đến chảy máu rồi.”
Quách Tây Dương nhịn suốt mấy ngày, giờ bị “thả thính” thì đã sắp nổ tung, chẳng buồn quan tâm đến cô ta.
Anh ta ôm lấy tôi: “Kệ cô ta, tụi mình chơi đi.”
Tôi cố tình rên nhẹ vài tiếng, bên kia giọng rên của Phùng Văn Yến lập tức nhỏ lại.
Nghe tiếng người yêu mình trên giường với vợ cũ, chắc còn kích thích hơn xem phim.
Quách Tây Dương đang định “tiến thêm một bước”, tôi đột nhiên dùng tay đập thẳng vào “vũ khí hành sự” của anh ta.
Anh ta rú lên một tiếng thảm thiết.
Tôi giả bộ hoảng hốt chạy ra ngoài kêu cứu.
Hàng xóm gọi 120 giùm tôi.
Hai người họ, một thì trần truồng, một thì lả người, bị đưa thẳng lên cáng.
Bác sĩ vừa nhìn vừa lắc đầu: “Chơi dữ vậy ai chịu nổi?”
Tôi bảo xe cứu thương đưa cả hai đến bệnh viện khoa nam nữ.
Giờ thì cả khu nhà đều biết bọn họ gian díu rồi.
Hai người còn tưởng tôi tin tưởng họ lắm, cứ ra vẻ khách sáo, giờ thì diễn hỏng cả rồi.
Tôi lấy cớ đi lấy nước, rời khỏi phòng bệnh.
Hai người bọn họ lập tức tụm đầu bàn kế đối phó tôi.
Nhưng hình như họ cũng bắt đầu phát hiện — tôi không còn dễ bị lừa như trước nữa.
Ý định đầu tiên là khiến tôi chủ động từ chức giám đốc tài chính, giờ đã bị kẹt lại.
Cãi không ra kết quả, hai người quay sang… cãi nhau.
Một bên chửi đối phương không biết xấu hổ, còn muốn “ngủ” với tôi.
Bên kia chửi lại: mấu chốt lúc cần lại vô dụng, không biết có phải bị bệnh gì rồi không.
Thấy tôi bước vào, Phùng Văn Yến giả bộ cười gượng: “Tụi mình đang chờ cậu đó.”
Tôi đáp: “Hai người đều nhập viện rồi, cứ chăm sóc lẫn nhau cho tốt nhé. Tôi còn phải về lo cho Thiên Trụ nữa, thằng bé không ai trông.”
Cả hai gật đầu lia lịa.
Tôi mỉm cười bước đi.
Trước khi đi còn tìm hai bác sĩ điều trị cho từng người, dặn dò kỹ: “Nhất định phải chữa cho khỏi hẳn rồi mới cho xuất viện.”
Bệnh viện này là kiểu chuỗi tư nhân, họ chỉ sợ bệnh nhân ra viện quá sớm.
Nghe tôi tha thiết như thế, họ lập tức bảo bệnh tình hai người rất nghiêm trọng, ít nhất phải ở lại ba, bốn tuần.
Tôi cảm ơn rối rít rồi rời khỏi bệnh viện.
Tôi biết mấy bác sĩ đó sẽ có cách khiến bọn họ vừa ngứa vừa đau, bị dụ cho chẳng dám rời viện.
Nhân lúc hai người còn nằm viện, tôi đã kiểm kê lại toàn bộ tài sản trong công ty và ở nhà.
Cũng thu thập được hết bằng chứng ngoại tình của bọn họ.
Thật không ngờ, hai cái loại không biết liêm sỉ kia lại lợi dụng niềm tin của tôi, không chỉ gian díu, mà còn tiêu xài phung phí.
Hơn tám năm tiêu mất hơn ba trăm vạn, tôi không hề hay biết.
Đúng là mù cả mắt, mù cả tim.
07
Lưu Dịch đã giúp tôi tìm được con gái.
Con bé tên là Thanh Thanh.
Hóa ra năm đó Quách Tây Dương đã bán con gái tôi cho người khác.
Khi đó tôi còn đang trong phòng cấp cứu.
Phùng Văn Yến không muốn nuôi con, hai người họ đã cãi nhau ngay tại bệnh viện.
Quách Tây Dương cũng bó tay.
Anh ta không thể mở miệng nói với tôi là phải nuôi hai đứa trẻ.
Đúng lúc đó, có một hộ lý quen biết một gia đình ở quê, đang muốn nhận nuôi một đứa bé.
Thế là hai người họ bàn bạc, quyết định vứt bỏ con gái, rồi để đứa con trai của họ giả làm con tôi, giao cho tôi nuôi — một công đôi việc.
Không những thế, hai người còn vòi thêm một vạn tệ gọi là “phí dinh dưỡng” từ gia đình nhận nuôi.
May là năm đó việc do hộ lý đứng ra sắp xếp nên lần theo manh mối cũng không quá khó, cuối cùng mới tìm ra được tung tích con bé.
Con gái tôi sống trong một ngôi làng hẻo lánh, cực kỳ nghèo khổ.
Lúc Quách Thiên Trụ chê bai trứng gà mẹ luộc không ngon, thì con bé còn chưa từng được ăn trứng gà.
Lúc Quách Thiên Trụ than thở rằng bị ép học quá nhiều, đến mức nghẹt thở, thì con bé đến trường còn chưa từng được đến.
Lúc Lưu Dịch tìm đến, con bé vừa nấu cơm xong cho cả nhà.
Người ta thì đang ngồi vào bàn ăn, còn con bé thì xách một cái thùng thức ăn thừa cao cả mét ra chuồng lợn để đổ.
May mà Lưu Dịch tìm đến kịp.
Chậm thêm một bước, gia đình đó đã nhận sính lễ, chuẩn bị bán con bé đi làm vợ nuôi từ nhỏ rồi.
Cha mẹ nuôi nói: “Ngày xưa bỏ ra tận mười nghìn tệ để mua về, nuôi ngần ấy năm, chẳng lẽ lại lỗ?”
Lưu Dịch phải trả mười vạn tệ mới đưa được con bé về.
Con bé tội nghiệp gầy gò, mặt vàng như nghệ, ánh mắt hoảng sợ như chú nai con bị đuổi giết.
Tôi đã đưa con bé về nhà mẹ tôi.
Căn dặn mẹ phải chăm sóc con thật tốt, tuyệt đối giữ bí mật.
Bởi vì trận chiến ly hôn sắp tới, tôi muốn từng kẻ khốn nạn trong vở kịch này… phải trả giá đủ cả gốc lẫn lãi.
08
Khi Quách – Phùng còn đang nằm viện mơ mộng thay thế vị trí của tôi, thì… họ nhận được trát hầu tòa.
Tôi đệ đơn ly hôn, yêu cầu xử Quách Tây Dương là bên sai hoàn toàn, phải ra đi tay trắng. Đồng thời yêu cầu Phùng Văn Yến trả lại 340 vạn tệ.
Hai đứa chết trân.
Nhưng cuộc chiến đã khởi động, bọn họ lập tức phản công.
Y hệt kiếp trước, việc đầu tiên là giấu Quách Thiên Trụ đi.
Sau đó quay lại uy hiếp tôi: nếu muốn giành quyền nuôi con, thì phải ra đi tay trắng.
Tôi nói: “Vậy tôi không cần nữa. Quyền nuôi con giao cho các người, nhưng anh phải ra đi tay trắng.”
Ngay ngày hôm sau, Quách Thiên Trụ lén gọi cho tôi, bảo mình bị ngược đãi, cầu xin tôi đến cứu.
Tôi hỏi: “Ngược đãi kiểu gì?”
Nó nói: “Phùng Văn Yến mắng con, còn không cho ăn cơm.”
Tôi bảo: “Thế thì có gì to tát? Con mập quá rồi, giảm cân cũng tốt.”
Quách Tây Dương thấy tôi không sốt ruột như trước, mà ngày xét xử thì đang đến gần, bắt đầu cuống.
Y như kiếp trước, Quách Thiên Trụ lại được đẩy ra làm con cờ.
Nó tìm đến tôi, nói là trốn khỏi nhà.
Còn kéo áo lên cho tôi xem những vết bầm tím trên người, trông vô cùng thê thảm, nói đều là do Phùng Văn Yến đánh.
Chi tiết này thì khác kiếp trước.
Chắc là thấy lần này tôi không còn tha thiết giành quyền nuôi con như xưa nên bày ra chiêu khổ nhục kế để khiến tôi mềm lòng.
Quả nhiên nó khóc lóc: “Mẹ, nếu mẹ không cần con nữa, con mà theo họ thì chắc bị đánh chết mất!”
Tôi ngoài mặt thì ôm ấp dỗ dành, trong lòng lại thầm nghĩ: Có bị đánh chết cũng chẳng oan.
Đúng là một đứa con rác rưởi, vì lừa tôi mà không từ thủ đoạn.
Tôi lén ghi âm ghi hình lại, rồi báo cảnh sát.
Trong lúc hai người kia còn đang tính xem tiếp theo có thể moi được gì từ tôi, thì cảnh sát gõ cửa.
Cả hai gào khóc kêu oan — người thì nói không ngược đãi trẻ em, người thì nói không cố ý làm tổn thương con.
Nhưng chứng cứ quá rõ ràng, vết thương trên người Quách Thiên Trụ hoàn toàn trùng khớp với bạo lực mà họ gây ra. Cả hai lập tức bị đưa vào trại tạm giam.
Hơn nữa, do nạn nhân là trẻ vị thành niên, hành vi bạo lực bị xếp vào mức nghiêm trọng.
Kết quả: mỗi người bị phạt hành chính 15 ngày giam.
Trong thời gian bị giam, Quách Tây Dương không thể nào điều hành công ty.
Mà tôi vốn nắm giữ 50% cổ phần, lại luôn đối xử công bằng, vừa cứng rắn vừa có tình có lý, nên toàn bộ công ty nhanh chóng về tay tôi.