Bạn Thân Và Chồng - Chương 1
01.
Con trai tôi đậu Bắc Đại.
Tôi mừng rỡ diện bộ váy đắt tiền nhất của mình, chuẩn bị đưa nó đi nhập học.
Thằng bé mặc bộ quần áo tôi mất ba vạn tệ mới mua được, chau mày liếc tôi một cái:
“Bộ đồ này mẹ mua trên Taobao à?”
Tôi cười cười:
“Ừ, 150 tệ lận đó. Mẹ cũng muốn xa xỉ chút.”
Nó nhíu mày, mất kiên nhẫn:
“Bao năm nay mẹ quản tôi chặt đến mức ngột ngạt.
Không thể cho tôi chút không gian sao?
Hơn nữa nhìn mẹ bây giờ… bạn học sẽ tưởng mẹ là bà ngoại tôi mất.”
Tôi đứng chet trân.
Nó nói tiếp:
“Không phải con chê đâu, nhưng mẹ nhìn ba bây giờ đi, trẻ trung bảnh bao.
Còn dì Văn Yến nhìn như chị con vậy.
Người ta trẻ trung, biết ăn mặc, đưa ra ngoài còn nở mày nở mặt.
Còn mẹ thì vừa già vừa quê mùa.”
Tôi sững sờ, không thốt nên lời.
Phùng Văn Yến, bạn thân cũ, là người chen vào hôn nhân của tôi.
Suốt mười năm sau ly hôn, tôi và con trai chưa từng nhắc đến cái tên đó.
Vậy mà nghe con trai nói lúc nãy…
Nó chẳng những không thù hận, mà còn kính trọng, thân thiết với ả ta.
Còn tôi — mẹ ruột của nó, lại trở thành nỗi xấu hổ.
Lần đầu tiên, tôi thấy hối hận.
Tôi từng là sinh viên ưu tú tốt nghiệp đại học.
Nhưng vì con trai sức khỏe yếu, tôi ở nhà chăm nó.
Lúc chồng ngoại tình và đòi ly hôn, hắn giấu con đi, ép tôi phải ra đi tay trắng mới được quyền nuôi con.
Thằng bé khóc lóc xin tôi đừng bỏ nó.
Tôi đã chấp nhận tất cả.
Mười năm qua, hắn không bỏ ra một xu, không hỏi han gì.
Một buổi học gia sư một kèm một tốn tận 1.000 tệ, mỗi tuần học bốn buổi.
Chưa kể những khoản khác.
Tôi làm ngày làm đêm, tóc bạc khi chưa tới 30 tuổi, mặt đầy nếp nhăn.
Mười năm của tôi, còn khổ hơn cả mười năm đèn sách của nó.
Còn chồng cũ và ả tình nhân kia — ung dung tự tại, chẳng hề quan tâm.
Tôi cứ nghĩ, dù không nói ra, con trai sẽ nhìn thấy được tất cả.
Không ngờ, thứ nó thấy chỉ là sự xấu hổ và khinh thường dành cho tôi.
Tôi lặng lẽ đặt chiếc balo xuống.
Nhìn đứa con mặc toàn đồ hiệu, mang hành lý rời nhà không ngoảnh lại.
Tôi không hiểu nổi — đứa bé từng ngoan ngoãn hiếu thuận ấy, sao lại biến thành thế này?
Tôi liếc nhìn tấm vé tàu trong tay, nghĩ thầm:
“Vé cũng mua rồi… hay lén đi xem trường một chút, dù sao đó cũng là giấc mơ tôi đã khổ cực nuôi dưỡng suốt mười năm.”
Nhưng tôi không ngờ…
Ngay cổng trường, tôi lại thấy con trai.
Nó khoác tay cha mình và Phùng Văn Yến, cả ba rạng rỡ bước vào khách sạn sang trọng bên trường.
Tôi lén theo sau.
Trong phòng, chồng cũ Quách Tây Dương hỏi: “Bà già đó không đeo bám theo đấy chứ? Có phát hiện gì không?”
“Con khôn lắm, làm sao để lộ sơ hở được.
Đợi lừa lấy căn nhà bà già kia để lại cho bà ta rồi đá bà ta đi.”
Con trai cười nịnh hót nói.
Trong miệng nó, “bà già kia” chính là bà ngoại đã nuôi nấng nó lớn lên, căn nhà cũng là do bà ngoại để lại cho tôi sau khi mất hai năm trước.
Con trai tôi phụ họa:
“Nhìn cái kiểu ki bo đó của bà ta, tiếc cả tiền tàu xe thì làm gì dám đi.
Hơn nữa lời con nói với bà ta chẳng khác nào thánh chỉ.
Con nói đừng đến, bà ta còn dám đến chắc?
Chắc giờ đang cật lực làm thêm gửi tiền cho con tiêu xài đấy.
Người mà ngu thì chỉ hợp làm trâu ngựa cho chúng ta thôi.”
Phùng Văn Yến kéo con trai qua, cười âu yếm:
“Đúng là con ruột của mẹ, thông minh giống mẹ.”
Tôi choáng váng.
Gì cơ? Quách Thiên Trụ là con của Phùng Văn Yến?
Rõ ràng là tôi mang thai mười tháng, sinh ra nó mà?!
Còn đứa con của cô ta… chẳng phải là thai chết lưu sao?
Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã nghe thằng bé hí hửng:
“Cũng may con giống mẹ, không thì ngu như bà ta thì tiêu rồi.
Lúc ba mẹ ly hôn, con chỉ cần mở miệng cầu xin, bà ta liền đồng ý ra đi tay trắng.
Người ngu sinh ra là để bị lợi dụng thôi.”
Quách Tây Dương nói: “Con vẫn phải dỗ bà ta. Căn nhà bà ngoại để lại vẫn chưa sang tay đâu.”
Quách Thiên Trụ nói: “Chứ bà ta còn cho ai nữa? Không lẽ tìm lại được con gái ruột à?”
Quách Tây Dương nói: “Đến tôi còn tìm không ra con bé đó, cái đồ ngốc ấy làm gì mà tìm nổi?”
Phùng Văn Yến cười: “Đúng là ngu thật đấy. Con ruột sống chết không biết, lại đi nuôi đứa con tốt giúp chúng ta. Ha ha ha…”
Ba người phá lên cười, vui vẻ như thể đang kể chuyện cười.
Tôi lạnh ngắt cả người.
Cả ba vừa cười vừa rảo bước ra khỏi khách sạn.
Tôi như khúc gỗ mục, lặng lẽ đi theo phía sau.
Đèn đỏ, đường cái, xe cộ… tôi chẳng còn thấy gì nữa.
Trong đầu tôi chỉ còn một câu hỏi: bọn họ… còn là người nữa không? Rốt cuộc đã đem con gái ruột của tôi đi đâu?
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên.
Tôi bị hất bay lên trời, rơi thẳng xuống ngay trước mặt ba người bọn họ.
Tôi thấy rõ ánh mắt ba người trợn trừng nhìn tôi chằm chằm.
Ngay sau đó, Phùng Văn Yến tỉnh táo lại trước tiên: “Sao bà ta lại ở đây? Có nghe thấy những gì bọn mình nói không?”
Quách Thiên Trụ lạnh lùng nói: “Diệt cỏ phải tận gốc, để sau không rước họa.”
Quách Tây Dương cười nhạt: “Coi như căn nhà bà ngoại để lại, về tay sớm hơn một chút.”
Cả ba nhìn nhau, rồi cùng tiến về phía tôi.
Quách Thiên Trụ ôm lấy tôi, khóc rống lên như sắp chết đến nơi, điên cuồng lay người tôi.
Có người đi đường bảo mình là bác sĩ, vội lên tiếng: “Nhanh đặt cô ấy xuống! Tôi có thể sơ cứu!”
Quách Tây Dương nói: “Nếu cứu không được thì cậu chịu trách nhiệm đấy.”
Người kia khựng lại, không dám bước tới nữa.
Mãi đến sau, tài xế run lẩy bẩy mới gọi 120.
Nhưng tôi đã sớm bị con trai lay mạnh đến mức xương gãy đâm vào ngũ tạng, một mạng về trời.
Ánh mắt cuối cùng tôi nhìn thấy, là vẻ đắc thắng hiện rõ trên gương mặt ba người bọn họ.
2
Có lẽ ông trời cũng thấy tôi quá oan ức, nên khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh rồi.
“Thu Thu, cậu là người tốt nhất, giúp mình với…” – Phùng Văn Yến nắm lấy tay tôi, khẩn thiết cầu xin.
Tôi sững sờ nhìn cô ta một cái, rồi lại nhìn quanh.
Đây là… quay về đúng ngày mười năm trước, cái ngày mà Phùng Văn Yến đến cầu xin tôi cho ở nhờ?
Kiếp trước, hôm đó, cô ta bảo mình thất nghiệp, khó khăn, muốn xin tôi cho ở lại vài hôm.
Quách Tây Dương còn diễn vai người chồng không đồng ý.
Còn tôi thì ra sức bênh bạn, nói rằng cô ta là bạn thân nhất của tôi, giờ quá đáng thương, tôi phải giúp.
Chính tay tôi sắp xếp cho cô ta vào ở căn phòng phụ tốt nhất, ngay sát phòng ngủ chính.
Tôi đúng là tự tay tạo điều kiện tiện lợi cho bọn họ ngoại tình.
Lúc này, thấy tôi không nói gì, Phùng Văn Yến bắt đầu khóc rấm rứt:
“Thu Thu, cậu là bạn thân nhất của mình.
Nếu đến cả cậu cũng không giúp thì mình sống làm sao nổi?”
Chưa bị dày vò mà đã đòi sống không nổi? Mơ đẹp thật đấy.
Chớp mắt một cái, tôi đã nghĩ ra cách.
Tôi nói: “Không phải tớ không muốn cho cậu ở nhờ, mà là Tây Dương anh ấy có ý kiến.”
Cả hai đều chết lặng.
Vì nếu là trước kia, tôi nhất định sẽ đồng ý ngay tắp lự cho cô ta ở lại.
Quách Tây Dương vốn định lên tiếng phản đối lấy lệ, lời vừa đến miệng lại phải nuốt xuống.
Anh ta liếc tôi một cái, lúng túng nói: “Đây là chuyện giữa hai người các em, anh là đàn ông, khó nói gì lắm.”
Tôi nói: “Thôi mà, vợ chồng với nhau, em hiểu ý anh chứ. Em sẽ không để anh khó xử đâu.”
Tôi quay sang nhìn Phùng Văn Yến:
“Tây Dương chỉ thấy hơi bất tiện thôi.
Nếu vì chuyện này mà vợ chồng tôi cãi nhau, cậu cũng áy náy phải không?
Hay là cậu cứ tìm chỗ nào ở tạm đã, chờ đến khi anh ấy thấy thoải mái rồi hãy chuyển vào?”
Quách Tây Dương còn chưa kịp nói gì, Quách Thiên Trụ đã chạy ra.
Nó tức tối hét vào mặt tôi: “Dì Văn Yến đáng thương thế, sao mẹ lại đuổi dì ấy đi?”
Thằng nhóc này, đã biết rõ cô ta là mẹ ruột nó rồi mà vẫn giả vờ không biết.
Cái đầu nó học thì dốt đặc, khiến tôi kiếp trước tốn không biết bao nhiêu tiền học thêm.
Ấy vậy mà đóng kịch thì lanh lợi không ai bằng.
Đúng là bản chất xấu xa, việc tốt thì dốt, việc xấu thì học không cần ai dạy.
Tôi tỏ ra vô tội: “Sao lại là mẹ đuổi? Là ba con không đồng ý đấy chứ.”
Quách Thiên Trụ quay sang truy hỏi: “Ba, ba không đồng ý à?”
Quách Tây Dương há miệng, nghẹn họng không nói nổi một lời.
Tôi thản nhiên nói: “Này con, nhìn con tức như vậy, cứ như dì Văn Yến là mẹ ruột con vậy nhỉ?”
Cả ba người đồng loạt quay sang nhìn tôi, sững sờ như bị điện giật, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Thấy bộ dạng sợ hãi của bọn họ, tôi cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Quách Tây Dương sốt sắng: “Sao em lại nói linh tinh như vậy chứ?”
Phùng Văn Yến cũng sợ lộ chuyện, lắp bắp nói: “Đừng vì em mà cãi nhau… em đi là được rồi.”
Nói xong còn giả bộ lau nước mắt, kéo vali làm như định rời đi thật.
Hai cha con họ nhìn tôi đầy trông mong, chờ tôi ra tay giữ lại.
Tôi đứng lên, trong ánh mắt chờ đợi của cả bọn, bình thản nói: “Được thôi, cậu đã muốn đi, tôi cũng không tiện giữ lại. Đi đường nhớ cẩn thận nhé.”
Cả ba người bọn họ đứng chết trân ở cửa như tượng đá.
Tôi thản nhiên nói tiếp: “Này con, này ba nó, hai người tính ra tiễn người ta một đoạn à?”
Cả hai lập tức rụt cổ, rút về nhà.
Phùng Văn Yến đành phải tự kéo vali ra khỏi cửa.
“Ầm” – một tia chớp xé ngang trời, mưa như trút nước như thể ông trời cũng đang giúp tôi báo thù.
Chớp mắt, Phùng Văn Yến ướt như chuột lột.
Hai cha con kia đứng bên cửa sổ nhìn ra, mặt mày tái mét vì xót, nhưng không dám hé nửa lời.
Thậm chí bọn họ còn sợ tôi phát hiện ra ánh mắt họ đang dõi theo bên ngoài.
Dù sao hiện tại, phần lớn tài sản vẫn còn nằm trong tay tôi.
Kiếp trước, sai lầm đầu tiên tôi mắc phải, chính là quá tin tưởng chồng và bạn thân, để rồi buông bỏ hết quyền kiểm soát tài sản.
Kiếp này, tôi tuyệt đối sẽ không bước lại vào vết xe đổ ấy nữa.
Tôi cắt một đĩa trái cây, ngồi trên sofa vừa ăn vừa xem TV.
Kiếp trước vì cái thằng nhóc vô ơn đó, tôi chưa từng có cơ hội ăn một miếng trái cây đàng hoàng, cũng chẳng được xem trọn vẹn một chương trình.
Từ giờ trở đi, ngày lành của tôi sẽ bắt đầu.
Cuộc đời tôi, sẽ còn kịch tính và gay cấn hơn bất kỳ bộ phim cẩu huyết nào!