Bạn Cùng Ký Túc Xá Ai Cũng Xin Chuyển Phòng - Chương 2
Đối diện với câu chất vấn của họ đều né tránh trả lời
“Bọn chơi với lâu nếu chỗ nào các với Cứ mọi cô lập như thế trong lòng khó chịu”
Tôi xong mắt cũng đỏ ửng
Hồ Tuyệt Hưởng lén liếc một cái
Tôi nhận đành lòng
“Hưởng trong phòng tụi thân nhất hiểu tự nhiên chịu nhận điện thoại của trả lời tin nhắn Rõ ràng hôm tụi còn bình thường mà… Là do cô gái đúng ”
Họ tới “cô gái ” đồng loạt thay đổi sắc mặt
“Các cho biết rốt cuộc đã xảy chuyện gì Mình chỉ là biết gì cả xin các đó”
Ánh mắt van lơn của lia qua ba họ cuối cùng dừng ở chỗ Hồ Tuyệt Hưởng
Hồ Tuyệt Hưởng xoắn xuýt nhíu chặt lông mày môi cứ mím nhả
“Hưởng chỉ biết đã xảy chuyện gì thôi” Tôi thật nhẹ thật nhẹ
Mặt Hồ Tuyệt Hưởng thoáng nét nhẫn tâm cắn răng một cái vờ như :
“Ôn Tầm biết hôm đó khi đuổi theo thấy cái gì ”
Hồ Tuyệt Hưởng với đêm hôm đó bước qua thấy
“Không khác trông giống mà chính là ”
“Mình gọi tên trả lời ngay”
“Mình Ôn Tầm lừa còn đang ở phòng ngủ gì nữa xem là đứa ngốc chứ gì”
“Cậu xin khác biết đang hẹn hò với hotboy nhờ giữ bí mật cho ”
“Bọn thân nhất sống chung với lâu như chuyện thế nào thích khoa tay múa chân cả lúc thường thích mặc quần áo gì nhớ hết”
“Mình chắc chắn trăm phần trăm đó chính là ”
“ đang lúc trò chuyện vui vẻ với thì nhận cuộc gọi của …”
“Cậu ở trong phòng ngủ gọi cho ”
“Vậy “” đang mặt là ai”
“Lúc sợ tới choáng váng dám thêm câu nào vội tìm cớ chuồn về”
Hồ Tuyệt Hưởng siết chặt hai tay dường như chỉ còn cách mượn động tác đó tiếp thêm dũng khí kể chuyện
Tình trạng của trông mới mấy câu ngắn ngủi trán đã đổ đầy mồ hôi
Tôi từng suy đoán nhiều
Tôi cứ tưởng cái giống tranh cãi gì với …
phản ứng của Hồ Tuyệt Hưởng…
Tôi hiểu Hồ Tuyệt Hưởng yếu đuối
Phản ứng của quá chân thật khiến thể nghi ngờ chẳng lẽ đời thật sự còn một khác
Tôi cố nén tâm trạng bước lên cầm tay kéo thoát khỏi cơn sợ hãi
Cơ thể khẽ run lên một cái
Tôi an ủi
Cậu dần thả lỏng từ từ thở hắt một
Lúc Lạc Minh Tâm luôn im lặng lên tiếng: “Lúc cũng tưởng đầu óc vấn đề Sau lần Vương Nhã Chi dọn một tối gần đến giờ đóng cửa ký túc xá”
“Nửa đêm vệ sinh lúc ngoài thấy ”
Cậu chằm chằm tỏ ý “” mà thấy chính là
“Cậu sửa soạn khỏi phòng”
“Mình ngạc nhiên hỏi giờ trễ định ”
“Cậu hẹn với bạn ngoài một chuyến”
“Mình ký túc xá sắp đóng cổng giờ mà ngoài sợ tối về ngủ ”
“Cậu đừng lo cách”
“Sau khi thật lo lắm cứ ngủ”
“Mười một giờ rưỡi đóng cửa ký túc xá tính giờ nghĩ nếu trở về mười một rưỡi sẽ hề nghĩ chắc ngủ ngoài quán bar luôn sáng hôm bò dậy giường”
“Mình hỏi tối qua thế”
“Cậu với ngoài …”
“Giống như nhớ lúc tối chuyện với ”
“Mình thấy lạ lạ nên âm thầm để ý phát hiện tối nào cũng ngoài đánh thức ai hết ngày hôm vẫn đúng giờ ngủ dậy giường”
“Mình ngờ vực rốt cuộc về phòng Rõ ràng cửa ký túc xá đóng mà”
“Đêm hôm đó ngáy giường nên tò mò leo lên thấy đang ngủ”
“ một phút chính mắt thấy khỏi phòng cơ mà”
Lời của Lạc Minh Tâm làm nổi hết da gà
Bây giờ mới biết các mà họ thấy ngủ cùng một giường với
Cô ở gần như thế mà chẳng biết gì
Tôi khỏi khủng hoảng trong lòng dường như trong lúc chẳng chẳng biết một khác đang lặng lẽ tham dự mỗi một hoạt động sống của
Tôi hỏi bằng giọng sợ hãi: “”Mình” lúc đó rốt cuộc là cái gì”
Khoé mắt thấy run lên
Tôi chợt nhớ đúng đầu tiên xin dọn là
Tôi bỗng Vương Nhã Chi: “Nhã Chi còn Sao chuyển phòng”
Vương Nhã Chi cứ như động vật nhỏ doạ sợ thấy câu hỏi của thì chân tay luống cuống ánh mắt hốt hoảng né tránh khắp nơi
Hồ Tuyệt Hưởng thấy lên tiếng khuyên : “Nói ai nghĩ tâm thần dù ba đều thấy chắc chuyện ba đứa tâm thần hết ”
Vương Nhã Chi vẫn còn khiếp đảm cắn môi mãi mới run run lên tiếng: “Cái thấy giống các …”
Một câu hấp dẫn cả ba bọn
Bọn đồng loạt Vương Nhã Chi yên lặng
Cậu sắp xếp từ ngữ cả buổi trời: “Hôm đó Ôn Tầm rửa mặt trong phòng mặt còn sữa rửa mặt cúi đầy rửa mặt”
“Mình thấy cái bóng của ở trong gương cụp mắt ”
“Lúc đó lưng buộc dây giày cái bóng thấy thì hốt hoảng một lúc”
“Hình ảnh đó rời rạc Ôn Tầm thì cúi đầu rửa mặt cái bóng trong gương đối mặt với ”
“Lúc rửa mặt xong ngẩng đầu lên thì cái bóng trở về như cũ”
“Ôn Tầm với cái bóng trong gương cũng sợ toát mồ hôi”
“Mình dám với ai sợ tâm thần”
Lời của Vương Nhã Chi làm đầu óc ong lên
“Ý là cái bóng của vấn đề” Tôi hỏi
“Mình biết” Vương Nhã Chi hét ầm lên “Mình chỉ những gì mhìn thấy thôi còn chuyện gì thì biết gì hết”
Cậu kích động tự chủ thét to lên
Tôi hiểu
Cho dù là ai gặp chuyện cũng khó mà bình tĩnh nổi
Bọn đều trầm mặc
Bốn ai cũng những suy nghĩ riêng
Lát cúi gập với ba họ: “Xin làm phiền các Cảm ơn mọi chịu kể cho những chuyện đã xảy giờ còn ngu ngơ biết gì nữa”
“Các quyết định chuyển là chính xác ngược nếu là cũng sẽ làm như ”
Tôi cố làm như vui vẻ phất phất tay với các lúc định Vương Nhã Chi đột nhiên gọi : “Ôn Tầm Còn một chuyện nữa…”
Tôi dừng bước
Cậu do dự mấy giây cứ như là lấy hết can đảm tiếp: “Lạc Minh Tâm biết về phòng kiểu gì”
“Mình biết”
“Chính mắt thấy rạng sáng bốn năm giờ từ ngoài cửa bước ”
“Cửa vẫn đóng”
“Cậu bước xuyên cửa tiến ”
Tôi bỗng chợt hiểu mỗi câu của Vương Nhã Chi đắn đo lâu đến thế
Vì một khi sẽ dễ khiến hoài nghi tinh thần còn tỉnh táo
Không ai làm bệnh nhân tâm thần hết
Vốn cứ nghĩ khó khăn của chỉ là hiểu lầm gì đó với bạn cùng phòng thôi Giờ mới biết khó khăn thật sự là tự làm thế nào để tin một sự thật vô cùng phi lý còn tìm hiểu nó phá giải nó
Tôi cứ luôn tự nhấn mạnh với bản thân rằng ai điên cả kể cả chính
Tôi cẩn thận trong gương
Người trong gương cũng thẳng
Nhìn một lúc lâu đột nhiên phân biệt nổi ánh mắt của cô giống
Là cô đang quan sát đang quan sát cô
Người nổi da gà trốn tránh dời mắt
Tôi ở trong gương cũng làm động tác y hệt phơi bày hết tất cả khủng hoảng bất an hiện tại mặt
Tối nay trong phòng chỉ còn
“Tôi’ mà Hồ Tuyệt Hưởng thấy ‘’ mà Lạc Minh Tâm nhắc đến ‘’ khiến Vương Nhã Chi sợ hãi thật sự là cái bóng của
Nếu những điều họ là thật mỗi đêm đều một khác xuất hiện
Vậy “” khi đó làm gì
Cô làm hại
Chín giờ tối đến giờ ngủ
Tôi ép ngủ
kỳ quái một điều mí mắt cứ nặng nề mở nổi
Tôi cố gắng trợn to hai mắt nhưng cơn buồn ngủ cứ như một đầm lầy hung hăng nuốt lấy ý thức của quăng trong những giấc mơ dính dớp
Tôi đánh chỗ bất thường kỳ quái
Tôi chỉ thói quen ngủ sớm mà thôi
Không đến mức ngủ như thế dường như lập tức nhắm mắt ngay
Không biết đã ngủ bao lâu Trong lúc mơ màng cảm giác nửa như đá tảng đè nặng khó mà nhúc nhích
Tôi lo lắng mở mắt thấy một cảnh làm mất hồn mất vía
Trong màn đêm đen tối một “” khác ở giường lưng về phía
Nửa của cô chìm trong cơ thể hoà làm một với
Cô đang ngã xuống lưng hướng về phía
Đột nhiên động tác ngã xuống của cô tạm dừng
Dường như cô nhận đã thức dậy mái tóc dài màu đen đung đưa
Trong ánh sáng chập chờn cô đầu
Tôi thấy một khuôn mặt giống y hệt
Trên gương mặt đó treo một nụ gần như là khiêu khích
Ngay đó cô lao như sóng về với biển
Cảm giác nặng nề biến mất cơ thể nhẹ hơn tay chân cũng thể nhúc nhích
đầu đổ đầy mồ hôi cơn buồn ngủ bay sạch
Trong giờ học một ly cà phê bỗng đặt ở mặt ngơ ngác ngẩng đầu lên thấy Hồ Tuyệt Hưởng
Cậu kéo ghế xuống cạnh
“Cậu…” Cậu thôi ánh mắt đầy vẻ lo âu
Tôi cố gượng : “Mình ”
“Cậu định làm thế nào” Hồ Tuyệt Hưởng hỏi