Bạn Cùng Bàn Quái Gở - Chương 2
9
Cô mỉm ngây ngất cầm bình nước lên nhấp một ngụm
Tôi tò mò trong đó :
[Khi còn nhỏ mẹ em sống trong cảnh nghèo khó bởi ham giàu bà đã bỏ rơi gia đình Chính bố em đã chu cấp mọi thứ bằng cách làm công việc bán thời gian Em cảm thấy một nỗi buồn dâng trào trong lòng Mọi đều rằng bố em vô trách nhiệm thích uống rượu cờ bạc bạo lực gia đìnhnhưng thật ông nấu ăn cho em em ấm áp bảo Tiểu Kỳ mau ăn ]
Thầy giáo khen ngợi ngừng
lạnh cả
Bố từng kể với rằng khi ông về quê để chuyển đăng ký học cho Vương Kỳ hiệu trưởng rằng tay của mẹ Vương Kỳ đã bố cô dùng dao làm bếp làm thương lúc bà còn sống
Cuối cùng bạo hành cho đến chết
Thân là con gái ruột của Vương Kỳ đã dùng lời để che đậy mọi chuyện cũng như bóp méo sự thật
Giống như cô đã làm với ở kiếp
4
Chẳng mấy chốc đến kỳ thi hàng tháng Vương Kỳ – Người tiền ăn cứ đôi ba hôm mới ăn một lần đã trượt hơn chục bậc
Hiệu trưởng đưa cô hành lang tận tình khuyên bảo cô ăn uống điều độ cũng như khó khăn gì hãy với giáo viên
Vương Kỳ ánh mắt thất thần bên hành lang Tôn Thiệu đang cùng với hoa khôi Kỷ Thư Đình tựa lan can
Hiệu trưởng rời Vương Kỳ liền chạy tới phía đối diện
Cô đẩy Kỷ Thư Đình sang một bên chằm chằm Tôn Thiệu hỏi:
“Bài thi lần đạt bao nhiêu điểm Cho em xem bài thi”
“Đưa em xem thử”
Kỷ Thư Đình kinh ngạc lùi mấy bước cảm thán: “Trời ơi cô là mẹ Cô còn quan tâm học thế nào”
Vương Kỳ lạnh lùng đầu liếc cô một cái:
“Tôi thật lòng yêu nên cùng đại học Không giống như mấy cô gái phù phiếm như cô bản thân học hành gì hồn còn bám lấy Tôn Thiệu lãng phí thời gian của ”
Kỷ Thư Đình nổi giận: “Cô ai phù phiếm thế Nói cho rõ là chủ động chuyện với ”
“Chát——”
Tôn Thiệu tát Vương Kỳ một cái
Anh quát: “Xin mau Ai cho phép cô bạn như ”
Vương Kỳ ngây ôm mặt đáng thương vô cùng
Tôn Thiệu mất kiên nhẫn vẫy tay như đuổi một con ruồi: “Chia tay phiền chết ”
Kỷ Thư Đình thấy chán định :
“Được sẽ tránh xa mấy đứa học bá các một chút đúng là đồ thần kinh”
Vương Kỳ kéo cô cắn môi một câu xin
Kỷ Thư Đình khó chịu bỏ
Cô tiếp tục tìm Tôn Thiệu xin vở để xem đối phương thấy phiền quá cuối cùng đành mang cả cặp sách
Vương Kỳ ôm cặp sách của Tôn Thiệu hớn hở trở về lớp xuống đã cúi đầu bắt đầu tổng kết bài sai
Tiết tự học cô kê bộ vở của Tôn Thiệu khuỷu tay mắt là dấu x đỏ
Tổng kết bài sai đến bao giờ
Một học kỳ trôi qua Vương Kỳ cuối cùng cũng thực hiện nguyện vọng sánh vai cùng Tôn Thiệu
Cô cũng tụt xuống nhóm học sinh cuối lớp
5
Người bạn lâu năm của bố đã trở về thị trấn nhỏ
Ông đến nhà thăm khi cụng ly với bố ông tài trợ cho một học sinh nghèo vượt khó học giỏi
Chú Lâm ngại ngùng: “Tôi nhiều tiền chỉ giúp một thôi chỉ cần đứa trẻ đó thể tiếp tục học sẵn sàng chu cấp đến khi nó học xong thạc sĩ”
Ánh mắt bố sáng lên
Ông định gì đó thì làm rơi thìa xuống đất tiếng “leng keng” cắt ngang dòng suy nghĩ của ông
Gặp ánh mắt quan tâm của chú Lâm :
“Chú ơi chú thể lập một học bổng mang tên chú ở trường cháu ạ”
Chú Lâm hứng thú thẳng dậy:
“Chú nghĩ đến cách cũng đấy Uất Liễu cháu rõ hơn ”
Kiếp bố vì tự tay làm thủ tục chuyển trường cho Vương Kỳ nên ấn tượng sâu sắc vô thức thiên vị cô giành cho cô cơ hội
Lần đã sớm nghĩ kỹ thế nào
Tôi : “Học bổng chỉ dành cho học sinh nghèo dựa thứ hạng điểm cuối kỳ để trao công bằng thể thúc đẩy mọi cố gắng học tập hết sức”
Chú Lâm vỗ tay khen uống cạn rượu trong cốc vui vẻ về
Sau khi chú bố say nhàn nhã ăn nốt những hạt lạc còn đột nhiên :
“Con gái dạo Vương Kỳ lớp con học thế nào Nghe nó sa sút con giúp đỡ nó nhiều hơn nhé Nó đáng thương lắm”
Lòng dâng lên một nỗi ấm ức suýt : “Tại bố bao giờ hỏi con thi thế nào”
Ông ngạc nhiên lẩm bẩm: “Điểm của con bố bao giờ lo lúc nào cũng trong top 3”
“Phải đợi đến khi con sa sút bố mới chịu quan tâm đến con Lúc con thể học trường cấp 1 là bố bảo con ở trường cấp 2 như sẽ nhiều học sinh khác cũng ở lợi cho phong trào của cả trường Bố biết con hối hận thế nào ”
Nước mắt rơi xuống nỗi ấm ức kiếp kiếp hòa
Bố làm một chủ nhiệm trách nhiệm đám côn đồ đánh đến thân là máu cũng chịu khuất phục nhưng ông biết rằng đó với mẹ đã trải qua bao nhiêu cơn ác mộng
Nhiều lần thét tỉnh giấc trong mồ hôi lạnh tưởng rằng ông thực sự chém chết
Tôi biết đó là một sự nghiệp cao cả là con gái ông sẵn sàng lời ông ở trường cấp 2 để rằng con gái của chủ nhiệm coi trọng trường
Tôi còn nhiệt tình giúp đỡ những bạn học mới chuyển đến nhưng sự trả thù của Vương Kỳ khiến những gì bỏ trở nên thật nực
Bố hoảng hốt dậy vụng về dùng lòng bàn tay lau nước mắt cho liên tục : “Xin xin bố sẽ như nữa”
Thực thực sự oán trách ông vì đã bảo ở trường cấp 2
Bản thân cũng ở đây đây là nơi quen thuộc từ nhỏ gần bố mẹ
thực sự lo lắng ông sẽ đụng độ Vương Kỳ với Tôn Thiệu lặp bi kịch kiếp thế nên đành giả vờ oán hận đè nặng lên trái tim ông ngăn cản ông quan tâm đến Vương Kỳ
6
Bố bao giờ hỏi đến chuyện của Vương Kỳ nữa càng đến việc bảo đưa cô về nhà ăn cơm
Công việc trường học bận rộn ông dần chuyển sự chú ý cuộc sống tiếp tục bình hạnh phúc
Học kỳ hai lớp 11 Tôn Thiệu xảy chuyện
Hắn ngã từ độ cao bốn tầng mặt úp xuống sõng soài trong vũng máu
Nguyên nhân của vụ tai nạn chỉ là một trò đùa vô tâm
Ký túc xá nam sinh là tòa nhà văn phòng cũ cải tạo ở giữa một cầu thang lớn hình xoắn ốc xoáy từ tầng bốn xuống thẳng tầng một
Tay vịn bằng gỗ lâu ngày đã bóng loáng
Gần hết giờ nghỉ trưa một nhóm xuống một nam sinh :
“Trước đây thấy một gan trượt thẳng xuống từ tay vịn Bây giờ còn ai gan như nữa”
Tôn Thiệu thấy lẽ vì ngủ trưa quá say tỉnh hẳn thế mà đùa lên đó
Hắn chỉ trượt về phía một chút nghiêng rơi thẳng xuống lầu ngã ngay trống giữa cầu thang
Khi tin tức truyền đến bố với đến cổng trường ông vội chạy đến ký túc xá nam sinh
Tôi theo : “Ái chà” một tiếng cố tình ngã xuống đất Thấy ông liền hét lớn:
“Bố ơi con gãy xương đau quá”
Giữa học sinh cùng con gái lần ông đã chọn con gái bế đến phòng y tế
Sau đó mới hiệu trưởng vũng máu dùng khăn tay lau mồ hôi trán chờ mãi mà vẫn thấy giáo viên chủ nhiệm Uất vẫn luôn tin tưởng đến
Nhiều thầy cô cùng học sinh chằm chằm xem vị hiệu trưởng vốn nhút nhát sẽ xử lý thế nào
Ông đành cứng đầu da run rẩy tiến lên đưa ngón tay thử kinh ngạc kêu lên “ còn sống”
Vương Kỳ chạy đến đưa tay định kéo Tôn Thiệu
Hiệu trưởng đẩy cô : “Em tránh Đừng đụng em đợi xe cứu thương”
Xe cứu thương đến nhân viên y tế cẩn thận đưa Tôn Thiệu mềm nhũn từ đất lên cáng đưa lên xe
Vương Kỳ dùng cả tay chân trèo lên xe
Trách nhiệm của hiệu trưởng bùng nổ từng thấy ông gào lên:” Em là học sinh lớp nào em học ”
Thấy cô trả lời hiệu trưởng đưa tay kéo tay cô
Vương Kỳ giơ tay tát đầu hói của hiệu trưởng
Cô gào lên: “Đừng đụng nếu chuyện gì nhất định sẽ giết ông”
Hiệu trưởng kinh hãi đầu óc ong ong vững
Xe cứu thương đóng cửa: “Ù ù” xa
Bố mẹ Tôn Thiệu làm ăn ở tỉnh cuối cùng cũng về một chuyến
Gần hai năm nay đây là lần đầu tiên họ xuất hiện ở thị trấn nhỏ
Tôn Thiệu là đứa con họ sinh khi còn trẻ lúc đó nghèo khó ngày nào cũng cãi thế nên đành bỏ đứa trẻ ở nhà cả hai cùng đến tỉnh đó gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng trong giàu sang sinh một cặp long phụng thông minh hiểu chuyện coi như bảo bối
Đứa con trai lớn hư hỏng ở thị trấn nhỏ trở thành đứa con bỏ rơi
Bố gọi điện thúc giục mười mấy lần họ mới tranh thủ về
Mẹ Tôn Thiệu thấy một cô gái ngủ ghế dài ngoài cửa phòng chăm sóc đặc biệt giật còn tưởng là vô gia cư
Bà lẩm bẩm một cách hờ hững: “Quản lý cơ sở ở thị trấn nhỏ đúng là kém”
Ai ngờ khi bác sĩ đến giới thiệu tình hình của Tôn Thiệu cô gái đó lập tức bật dậy khỏi ghế
Cô hỏi với đôi mắt đỏ hoe: “Sao các giờ mới đến”
Mẹ Tôn Thiệu ngơ ngác: “Cô là ai”