Bạch Nguyệt Quang Năm 65 Tuổi Đổ Bệnh - Chương 3
10
Trong ba mươi ngày chờ đợi ly hôn, tôi cũng không rảnh rỗi gì.
Sau khi phân chia tài sản, phần tôi nhận được không đủ để mua thêm một căn hộ ở cái thành phố đắt đỏ từng tấc đất như vàng này.
Sau khi bàn bạc với tôi, Tần Chiết An…
Để lại căn nhà cho tôi.
Ông dắt Cố Niệm chuyển đến chỗ Tần Việt ở.
Tôi im lặng.
Nhưng ông kiên quyết như vậy.
“A Vi, em cứ suy nghĩ kỹ lại. Nếu em thật sự quyết định rồi… thì căn nhà này cũng là thứ em xứng đáng nhận được.”
“Là anh có lỗi với em.”
Tôi không buồn nghe cái gọi là thâm tình muộn màng ấy nữa.
Tôi định bán nhà, chuyển tới sống ở một thành phố cấp hai hoặc cấp ba nào đó yên bình, dễ sống.
Cộng với lương hưu của tôi, đủ để sống thoải mái.
Thậm chí còn có dư để phát triển vài sở thích nhỏ.
Thế nên, tôi đang liên hệ với mấy môi giới nhà đất.
Khi một cuộc gọi lạ hiện lên, tôi cứ tưởng là môi giới.
Nhưng vừa bắt máy thì là Tần Việt.
Nó có vẻ đang gắt gỏng, bực bội.
“Mẹ, sao mẹ chặn số con? Con còn phải đi làm lại cái sim mới gọi được đây này!”
Tôi không nói gì, đặt điện thoại sang một bên.
Tiếp tục tra giá nhà và đánh giá của các thành phố.
Tần Việt chẳng quan tâm tôi có đáp lời hay không.
Qua chiếc điện thoại lọt âm, tôi vẫn nghe rõ tiếng nó hét:
“Chừng này tuổi còn ly hôn, mẹ không thấy mất mặt à?!”
“Chuyện này mà truyền ra ngoài thì con để mặt mũi ở đâu? Mẹ với ba có từng nghĩ cho con không? Bao nhiêu tuổi rồi còn làm loạn lên thế!”
Tôi nhấc điện thoại lên.
“Con muốn Tĩnh Tĩnh cũng sống như vậy sao?”
Bên kia im bặt.
Tôi bình tĩnh, thậm chí không còn thấy đau lòng nhiều nữa.
Chỉ là muốn dạy nó một lần sau cùng.
“Con lớn rồi, không còn hiểu được mẹ nữa. Nhưng nếu là Tĩnh Tĩnh thì sao? Con có muốn con bé lấy chồng rồi suốt ngày chỉ quanh quẩn trong bếp không? Con muốn đến tận sáu mươi lăm tuổi nó vẫn phải lo từng bữa ăn, từng cái vệ sinh cho cả nhà sao?”
Tần Việt im lặng, chỉ còn lại tiếng thở.
Tôi hít sâu một hơi.
“Con có muốn Tĩnh Tĩnh phải nghe những lời như thế này không? Phải nghĩ rằng đàn bà chỉ nên sống quanh quẩn với cơm gạo mắm muối, sống tới sáu mươi lăm tuổi rồi vẫn phải chăm sóc người tình đầu của chồng mình?”
Trước mắt tôi lại hiện ra hình ảnh Tần Việt khi còn nhỏ.
Cảnh nó cầm ô, giữa trời mưa lớn chạy đến đón tôi tan ca.
Tôi từng rất yêu đứa trẻ này, và nó cũng từng rất yêu tôi.
Chỉ là thời gian đã thay đổi quá nhiều.
Tôi khẽ lau khóe mắt.
“Tần Việt, con có ba mẹ yêu thương con. Còn mẹ… mẹ cũng có cha mẹ, nhưng họ không còn nữa, nên chẳng còn ai thương mẹ cả.”
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng nghẹn ngào.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Trước khi cúp máy, vẫn còn nghe tiếng nó gọi:
“Mẹ ơi!”
11
Trong ba mươi ngày chờ ly hôn, tôi nhận được nhiều hoa hơn cả đời mình cộng lại.
Tần Chiết An mỗi ngày đều gửi đến một bó.
Ông còn chụp ảnh món ăn mình tự nấu gửi cho tôi xem.
Trứng thì cháy khét, cơm thì còn sống.
Ông muốn chứng minh rằng mình có thể dần dần thay đổi.
Nhưng tôi chỉ muốn nói với ông—
Chúng ta đã sáu mươi lăm tuổi rồi, không phải mười lăm.
Nếu ông có thể thay đổi, thì lẽ ra đã phải thay đổi từ khi còn mười lăm tuổi.
Tôi không hồi âm gì, nhân lúc còn thời gian, tôi đến thăm thành phố mà mình đã để mắt tới.
Đi khắp nơi,
Ngắm phong cảnh, khám phá văn hóa địa phương.
Thử các món đặc sản bản xứ.
Trên đường còn gặp rất nhiều người trẻ, có sinh viên, cũng có dân văn phòng.
Các cô gái ríu rít, nhiệt tình lắm.
Còn dạy tôi cách tạo dáng để chụp ảnh cho chân dài ra, chụp phong cảnh sao cho “có vibe”.
Có hai cô gái nhỏ nhất định kéo tôi đi trang điểm làm tóc.
Các cô gọi đó là “chiến quốc phục”.
Chúng tôi cùng nhau chụp ảnh, tôi nhìn hai cô bé, cảm thán:
“Đẹp thật đấy.”
Trong lòng có chút tiếc nuối—tiếc là hồi còn trẻ tôi chưa từng nghĩ như vậy, để uổng phí cả tuổi thanh xuân.
Không biết các cô có nhìn ra không, mỗi người một bên khoác tay tôi.
“Thời gian chưa bao giờ đánh bại được cái đẹp. Bà bây giờ cũng là người bà đẹp nhất. Mỗi một độ tuổi đều có nét đẹp riêng!”
Tôi chạm tay vào bức ảnh của chúng tôi.
Trong ảnh, tôi nở một nụ cười mà chính mình cũng chưa từng thấy.
Tôi cuối cùng cũng buông xuống được rồi.
“Phải.”
“Chỉ cần còn sống, thì lúc nào cũng kịp.”
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời, cảm thấy bầu trời nơi đây xanh đến lạ thường.
Được rồi,
Chính là nơi này đi.
Ngôi nhà tương lai của tôi.
12
Tôi chụp rất nhiều ảnh, đăng lên vòng bạn bè.
Các cô gái nhỏ còn dạy tôi quay video.
Họ gọi đó là vlog.
Tức là ghi lại mình đã đi đâu, chơi gì, cảm nhận ra sao.
Tôi thấy cũng thú vị thật.
Họ đăng ký tài khoản cho tôi.
Đặt tên là “Bà nội tóc bạc”.
Sau đó tôi bắt đầu đăng video, phía dưới có rất nhiều người bình luận “trừu tượng”.
Tôi chẳng hiểu, nhưng thấy cũng buồn cười.
Tôi còn đăng ký một lớp học, muốn học chỉnh sửa video.
Giáo viên bảo có thể sẽ hơi khó đối với tôi.
Tôi mỉm cười, chẳng bận tâm.
“Không sao, tôi có thể từ từ học.”
Nhưng tôi còn chưa kịp học, thì kỳ hạn chờ ly hôn đã kết thúc.
Tôi bay về, sau một tháng, lại gặp Tần Chiết An.
Ông già đi nhiều.
Tóc dài hơn, dưới mắt là quầng thâm.
Khi nhìn thấy tôi, ông ngây người một lát.
“Em… em thay đổi nhiều quá.”
Tôi biết.
Sáng nay, tôi đã nhìn thấy mình trong gương.
Mặc bộ đồ đẹp, tóc mới uốn.
Mỗi ngày đi đây đi đó, ở cái tuổi này lại có được dáng vóc khoẻ mạnh vừa vặn.
Ngủ ngon, tinh thần cũng tốt lên.
Ở cạnh người trẻ, mình cũng như trẻ lại.
Không còn là bà lão vừa mới quyết định ly hôn, đi đâu cũng giống như đang loay hoay giữa chợ nữa rồi.
Tôi cầm bút, ký lại lần nữa.
Rồi đưa bút cho Tần Chiết An, ông cúi đầu.
Một lát sau, ông ngẩng lên nhìn tôi.
“Nếu anh sẵn sàng đưa Cố Niệm vào viện dưỡng lão… em có thể cho anh thêm một cơ hội không?”
Tôi ngạc nhiên nhìn ông.
“Tất nhiên là không!”
“Ai đang sống sung sướng lại tự nguyện quay về làm trâu làm ngựa chứ?”
“Thế nào, tôi chăm bà ấy nửa năm ông không chịu đưa đi, giờ ông mới chăm có ba mươi ngày đã không chịu nổi rồi?”
13
Tần Chiết An nghẹn lời.
Nhưng cuối cùng vẫn ký tên.
Người môi giới tôi ủy thác đã đợi sẵn ngoài cục đăng ký ly hôn, tôi vừa bước ra là chuẩn bị đưa cả tôi và người mua đi xem nhà.
Nói ra cũng thật trùng hợp—
Người mua là một ông lão… cũng vừa ly hôn.
Tần Chiết An thấy tôi cùng ông ấy lên xe, như phát điên, lao thẳng ra chặn trước đầu xe.
Ông trừng mắt nhìn, tay run rẩy hỏi tôi:
“Ông ta là ai?!”
Tôi liếc mắt.
“Liên quan gì đến ông?”
Tần Chiết An hít sâu một hơi.
“Mới ly hôn xong đã đi với ông ta, thì là người đàng hoàng chắc?”
Tôi nhướng đôi mày vừa mới đi tỉa.
“Ồ? Vậy xin hỏi, trước khi ly hôn mà đã nuôi dưỡng người yêu cũ, thì là cái thứ gì?”
Lúc ông còn đang sững người, người môi giới đã lùi xe lại mấy bước, rồi rẽ sang bên, lướt thẳng qua ông mà rời đi.
Anh ta nhếch mép:
“Thời gian gấp, nhiệm vụ nặng, lo làm việc chính quan trọng hơn!”
Tôi khẽ bật cười.
“Chuẩn rồi.”
Môi giới làm việc rất hiệu quả.
Người thứ ba tới xem nhà đã chốt ngay.
Khi chúng tôi ký hợp đồng, cô gái ấy khẽ nghiêng người tới bên tai tôi, nói nhỏ:
“Bà ơi, cháu là fan của bà đó!”
Tôi ngẩn ra.
“Fan?!”
Cô ấy mở điện thoại cho tôi xem, quả thật đã theo dõi tài khoản của tôi.
Cô nói mình đã thất nghiệp ba lần, dạo gần đây gửi hồ sơ cũng không thuận lợi.
Mỗi khi rơi vào tuyệt vọng, cô lại thích xem video của tôi.
“Cháu cảm thấy, mỗi lần xem như có thêm nghị lực.”
“Cháu muốn giống bà, bất kể bao nhiêu tuổi cũng có thể dũng cảm bắt đầu lại!”
Tôi nhìn đôi mắt còn rất trẻ ấy.
Như thấy lại bản thân mình và Tần Chiết An ngày xưa, khi vừa mới mua căn nhà này.
Chúng tôi cũng từng như thế, tự mình gắng sức, mua được căn nhà đầu tiên trong thành phố này.
Cũng từng ôm nhau trong căn hộ thô sơ, bắt đầu cuộc đời mới.
Mà bây giờ, căn nhà ấy đã có chủ mới.
Còn tôi… cũng sẽ tiếp tục cuộc đời mới của mình.