Bạch Nguyệt Quang Năm 65 Tuổi Đổ Bệnh - Chương 2
6
Chai rượu trong tay Tần Chiết An rơi xuống đất.
Ông lao ngay tới chỗ Cố Niệm.
Cố Niệm không bị gì nghiêm trọng, sức tôi cũng chẳng lớn đến mức đó, nhưng bà ấy đứng yên đó, như thể chịu uất ức ghê gớm lắm.
Bà đỏ hoe mắt, nhìn Tần Chiết An.
Tần Chiết An nhìn bà ấy từ chân tóc tới gót chân.
“Có chỗ nào đau không? Có bị trầy xước chỗ nào không?”
Cố Niệm lắc đầu.
Bà quay lưng về phía chúng tôi, cho Tần Chiết An xem đống thức ăn giấu trong vạt áo.
“Giấu cho anh đấy.”
“Bọn họ tranh thủ lúc anh không có nhà để ăn, em giữ lại phần này cho anh.”
Tôi chưa từng thấy Tần Chiết An nổi giận đến mức đó.
Ông nhìn chằm chằm đống đồ ăn đó trong giây lát, rồi quay người lật đổ cả bàn ăn.
Ông nhìn tôi, ánh mắt đầy thất vọng.
Thậm chí ông còn giơ tay lên định đánh tôi.
Nhưng cuối cùng lại hạ tay xuống.
Chỉ kéo Cố Niệm về phía mình, nhìn tôi từng chữ từng lời.
“Em tức giận thì trút lên anh, sao lại phải làm vậy với bà ấy?”
“Anh thật sự quá thất vọng về em rồi, anh chưa từng nghĩ em lại là người như thế.”
Ông kéo tay Cố Niệm, quay người bỏ đi.
Tôi đứng giữa một mớ hỗn độn ngổn ngang dưới sàn, lòng nặng trĩu từng chút một.
Tôi và Tần Chiết An đã kết hôn bốn mươi năm.
Hóa ra… cũng chỉ đến thế thôi.
Trong lòng ông, phần thức ăn Cố Niệm giữ lại cho ông, còn chân thành hơn cả bốn mươi năm tôi nấu cơm vì ông.
Tần Việt ngồi trên ghế, áo dính đầy nước canh.
Con dâu thì đang dỗ dành Tĩnh Tĩnh, còn nó thì chỉ lo trách móc tôi.
“Mẹ, con không muốn nói nhưng mà dì Cố là người bệnh, mẹ không thể nhường một chút được à?”
Con dâu kéo tay nó.
“Là dì Cố định đẩy Tĩnh Tĩnh đấy! Nếu mẹ không ra tay thì con bé đã ngã rồi!”
Tần Việt chẳng mảy may để ý.
“Mọi người làm quá lên rồi, dì Cố đâu phải kiểu người như thế.”
Tôi nhìn nó.
Nó dường như không cảm nhận được cảm xúc của tôi, cũng chẳng thấy được hoàn cảnh của tôi.
Nó hiểu cha nó hơn.
“Ba con là người có nghĩa có tình, mẹ lớn tuổi rồi, sao còn ghen tuông mấy chuyện cũ kỹ đó, không thấy ngượng à?”
“Nhà đang yên đang lành, chính mẹ là người làm rối tung lên. Nhìn xem, cái nhà này giờ thành ra cái gì?”
Tôi lặp lại lời nó.
“Đang yên đang lành?”
“Con có biết cuộc sống ‘yên lành’ đó dựa trên cái gì không?”
Tôi nghĩ đến những ngày tháng dài đằng đẵng, đến những đêm mệt mỏi đến mức không ngủ được, một mình ngồi dậy xoa lưng.
“Cái mà con gọi là bình yên, là được xây dựng trên máu thịt của mẹ.”
Con dâu kéo tay chồng thêm lần nữa, nhưng nó chẳng coi vào đâu, còn cười khẩy một tiếng.
“Mẹ, mẹ đừng làm quá lên như thế.”
“Chẳng phải chỉ là giặt đồ nấu cơm thôi sao? Máu thịt gì chứ, mẹ nói ghê gớm quá.”
“Dì Cố con cũng từng gặp rồi, bà ấy chỉ như đứa trẻ, đâu có ầm ĩ như mẹ nói? Chẳng qua là mẹ không ưa bà ấy, muốn đuổi bà ấy đi thôi.”
Tôi từ từ ngồi xuống.
Cảm xúc dường như bị rút sạch chỉ trong chớp mắt.
“Cút.”
Trong ánh mắt sửng sốt của Tần Việt, tôi chỉ thẳng ra cửa.
“Cút ra ngoài.”
Nó đứng đó, xấu hổ hóa giận, hất mạnh tay một cái.
“Muốn cút thì là mẹ cút ấy!”
7
Thật khó để miêu tả cảm giác lúc ấy.
Tôi thấy con dâu cấu tay Tần Việt một cái.
Cũng thấy trên mặt nó lộ ra chút hối hận.
Nhưng tôi vẫn cảm thấy nơi này… không phải là nhà của mình.
Bỗng nhiên thấy cuộc đời mình thật thất bại.
Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc, mà càng dọn xong, càng thấy mình thất bại hơn.
Chỉ có vài bộ quần áo.
Có bộ đã mặc mấy năm rồi.
Lúc đó tôi nghĩ gì?
Tôi nghĩ mình đã già, mặc đẹp cũng chẳng để làm gì, thà mua cho Tần Việt, cho Tĩnh Tĩnh còn hơn.
Tôi nhớ đến người bạn thân đã khuất từng nói: Tần Việt là do tôi nuông chiều mà hư.
Tôi từng nói thế nào?
“Không đâu, Tần Việt là chiếc áo bông nhỏ của mẹ.”
Tôi chạm tay vào chiếc áo bông màu đen.
Đó là món quà Tần Việt từng dùng tiền lì xì mua cho tôi hồi còn bé.
Tôi vẫn luôn không nỡ mặc, chỉ cất đi, thỉnh thoảng dọn tủ thì lấy ra nhìn một chút.
Lúc ấy, Tần Việt bé xíu, mũi lấm tấm mồ hôi, hai tay nâng áo bông đưa cho tôi.
Nó nói, con gái là áo bông nhỏ của cha.
Còn nó là con trai, nó muốn làm áo bông nhỏ của mẹ.
Nhưng giờ đây…
Nó có lẽ đã quên rồi.
Nó đã quen với sự hi sinh của mẹ, quen với một người mẹ luôn bận rộn quên cả bản thân.
Quen với người cha ít lời dễ tính, và người mẹ dẫu nó có làm gì cũng chẳng bao giờ nổi giận với nó.
Tôi ngồi nhìn chiếc áo bông hồi lâu.
Cuối cùng, tôi vẫn lấy nó ra khỏi va-li.
Ký ức rất đẹp.
Nhưng đều đã là chuyện cũ rồi.
Tôi kéo va-li ra cửa, vừa khéo đụng mặt Tần Việt đang định mở cửa bước vào.
Nó khựng lại, rồi giơ tay cản tôi.
“Mẹ làm gì vậy? Mẹ định đi đâu?”
Tôi cũng không biết.
Trước đây tôi từng mua một căn hộ nhỏ, nhưng sau này bán đi để mua nhà cho Tần Việt.
Tôi nghĩ rất lâu, Tần Việt khẽ thở dài.
“Mẹ, con sai rồi, con không nên nổi nóng với mẹ.”
“Mẹ định quay về à? Để con đưa mẹ đi.”
“Mẹ với ba là vợ chồng, dù sao cũng phải sống với nhau cả đời, có gì thì ngồi xuống mà nói.”
Tôi lắc đầu.
“Không cần đâu.”
“Tôi đi đâu, sau này cũng không liên quan gì đến anh nữa.”
8
Tôi thuê một phòng khách sạn.
Sau đó lập tức tìm thuê một căn hộ nhỏ.
Cũng đồng thời tìm một luật sư ly hôn, soạn một bản thỏa thuận ly hôn.
Tài sản của chúng tôi không nhiều cũng không ít, đủ để dưỡng già.
Tôi cũng không đòi hết, một nửa là đủ rồi.
Rất công bằng.
Khi luật sư in bản thỏa thuận giúp tôi, tôi mỉm cười hỏi cô ấy:
“Có nhiều người lớn tuổi như tôi ly hôn không?”
Đó là một cô gái trẻ, cô ấy cũng cười, không ngẩng đầu lên.
“Nhiều chứ, sao lại không?”
“Hôn nhân là tự do, phụ nữ cũng là tự do, bất kể bao nhiêu tuổi, bác đều có quyền lựa chọn rời đi hay không mà.”
Tôi nhìn cô ấy, bỗng thấy lồng ngực nhẹ bẫng.
“Cô nói đúng.”
Tôi không còn trẻ nữa.
Nhưng điều đó không có nghĩa… tôi phải chấp nhận sống cam chịu.
Không nên chần chừ.
Chiều hôm đó, tôi mang theo bản thỏa thuận ly hôn đến tận nhà.
Tần Chiết An nhìn tờ giấy đó, rất lâu vẫn chưa ký.
Tôi nhìn Cố Niệm đang mặc váy công chúa ngồi một bên.
“Ký sớm đi, sớm cho mối tình đầu của ông một danh phận, chẳng phải rất tốt sao?”
Tần Chiết An day day trán.
“A Vi, anh đã nói rất nhiều lần rồi. Anh và Cố Niệm không có tình cảm nam nữ, chỉ là… dù sao chúng tôi cũng là bạn, bà ấy không còn người thân, xem như tích chút công đức, được không?”
Bạn bè?
Tôi đâu có không thấy ông chải tóc cho Cố Niệm.
Ánh mắt dịu dàng ấy, dịu đến mức mềm như nước.
Tôi ở trong bếp, nghe thấy ông cất tiếng hát.
Cố Niệm còn tựa vào người ông, hát theo.
Bọn họ tĩnh lặng bên nhau, cùng hồi tưởng về những tháng năm thanh xuân tươi đẹp đã qua.
Có thể ông không yêu Cố Niệm của hiện tại.
Nhưng tôi biết, giây phút ấy, ông yêu Cố Niệm của năm xưa.
Tôi nhìn ông rất lâu.
Ông cũng sáu mươi lăm tuổi rồi.
Nhưng trông ông vẫn rất khỏe mạnh, tinh anh.
Khi ra ngoài, có nhiều người còn tưởng chúng tôi là chị em.
Thực ra… tôi còn nhỏ tuổi hơn ông một chút.
Tôi chợt hỏi ông:
“Ông biết vì sao tôi lại trông già hơn ông không?”
9
Tần Chiết An không nói gì.
Tôi nhắm mắt lại, nhớ về một ngày của mình.
“Nấu cơm, giặt giũ, mấy người nói nghe nhẹ nhàng lắm.”
“Rau đâu phải tự mọc trong tủ lạnh, chén bát đâu tự dưng sạch sẽ, quần áo phải phân loại, giặt xong còn phải ủi, thùng rác phải lót túi, giày đi một lần là đã bẩn.”
Tôi mở mắt, nhìn vào đôi mắt trong veo lạ lẫm với tuổi tác của Tần Chiết An.
“Tần Chiết An, tôi không nợ ông gì cả. Tôi cũng chẳng nợ gì Cố Niệm.”
“Lời ông nói nghe hay lắm, nhưng việc ông làm… thật sự rất khó coi.”
“Chúng ta ly hôn đi.”
Ông không hiểu. Cũng không thể hiểu.
“A Vi, anh có thể phụ việc nhà, Cố Niệm cũng không cần em chăm nữa, đừng ly hôn được không?”
Tôi không thích từ “phụ giúp”, nhưng tôi không muốn tranh cãi với ông nữa.
Tôi chỉ muốn rời đi sớm một chút, để kịp cắt lỗ.
Nhưng Tần Chiết An chặn tôi lại, kéo tay tôi, không cho lên xe.
“A Vi, anh và Cố Niệm thật sự không có gì… chúng ta là vợ chồng bốn mươi năm rồi—”
Tôi ngắt lời ông.
“Ông sẵn sàng đưa bà ấy vào viện dưỡng lão không?”
Ông im lặng.
Tôi bật cười khẽ.
“Thấy chưa? Cái gọi là cách vẹn toàn mà ông nghĩ ra, thật ra chỉ là hy vọng tôi lại nhường nhịn mà thôi.”
“Chúng ta là vợ chồng bốn mươi năm, tôi đã nhường ông rồi, phiền ông cũng nhường tôi một lần.”
Tôi luôn nói mình rất mệt.
Nhưng ông mãi mãi như thể chưa từng nghe thấy, chưa từng nhìn thấy.
Tôi không phải người vô hình.
Tôi cũng muốn… sống một lần vì chính mình.
Cuối cùng, Tần Chiết An cũng ký tên.
Chúng tôi đến phòng đăng ký, nhân viên ghi xong thông tin, nói với chúng tôi còn ba mươi ngày chờ đợi ly hôn.
Ông ấy nhìn tấm giấy kết hôn của tôi, lắc đầu.
“Ông bà ơi, suy nghĩ lại đi mà. Ngần ấy năm rồi, còn có chuyện gì mà không vượt qua được đâu.”
Tần Chiết An quay sang nhìn tôi.
“A Vi…”
Tôi ngắt lời cả hai người.
“Người nào không vấp phải thì thấy dễ đi.”
“Nhưng sống thế nào, có tốt hay không… đâu phải người ngoài nói là được.”