Ba Ngày Ở Nhân Gian - Chương 1
01
Ngày mùng ba tháng ba âm lịch là Ngày của mẹ ở địa phủ
Mỗi bà mẹ quỷ đều một cơ hội rút thăm trúng thưởng
Tôi tùy ý rút một que từ ống thăm phần đuôi của que gỗ một vòng màu vàng khác với những khác
Thẻ vàng là giải nhất chỉ một thẻ thể đổi lấy chuyến du ngoạn ba ngày ở nhân gian
Các bà mẹ quỷ xung quanh ghen tị đến phát điên Một bà mẹ trẻ mới tới địa phủ lâu khi thấy rút giải nhất liền đau lòng đến mức gào lên một tiếng ngất lịm
Tôi áy náy nếu như quy định của địa phủ rằng phần thưởng chuyển nhượng thật sự nhường thẻ vàng cho cô
Ở nhân gian cũng một đứa con
Nó tên là Tống Lưu Nhi lúc còn sống gần như tiếp xúc nhiều với nó đến khi cht dường như cũng thật sự gặp nó
Tắm chút ánh dương của nhân gian cũng gắng gượng tinh thần
Dưới ánh mắt chờ mong của những hồn ma khác trở về nhân gian
Chiếc lệnh bài mang theo bên thể khóa vị trí của Tống Lưu Nhi chỉ chốc lát đã bên cạnh nó
Nó mặc đồng phục màu xanh lam của nhân viên giao đồ ăn tay xách một túi hộp cơm khá nặng túi nhựa trong suốt cho thấy dầu mỡ trong canh đã tràn ngoài
Có lẽ quá nặng Tống Lưu Nhi suýt chút nữa cầm vững thân thể lảo đảo một cái
“Cẩn thận đấy” – Tôi buột miệng kêu lên
Tống Lưu Nhi mặt biểu cảm ngang qua dừng một cánh cửa chống trộm gõ gõ vài cái
Chủ nhà mở cửa là một đàn ông cao to vạm vỡ
“Khách hàng canh cá của đổ một chút nếu thấy phiền thì…”
Chưa đợi Tống Lưu Nhi xong đàn ông đã mất kiên nhẫn cắt ngang: “Có bệnh Chờ lâu như giờ còn làm đổ canh thế ăn kiểu gì ”
Tống Lưu Nhi cụp mắt xuống chằm chằm đơn hàng túi đồ ăn một lúc
Tôi lướt qua đơn hàng trị giá 78 tệ
“Vậy đền cho ”
Người đàn ông bắt đầu đánh giá Tống Lưu Nhi bằng ánh mắt chút thiện ý và đầy trần trụi:
“Vào nhà một lát Vào thì cần đền nữa”
Tống Lưu Nhi chẳng thèm để ý đến tự rút điện thoại : “Tôi chuyển tiền cho ”
Người đàn ông hậm hực nhận tiền lúc đóng cửa còn cố ý đẩy Tống Lưu Nhi một cái khiến nó vững hộp cơm rơi xuống đất “bốp” một tiếng
“Anh bắt nạt như ” – Tôi hét về phía căn nhà
Tống Lưu Nhi cúi xuống nhặt hộp cơm canh nóng đổ tay mu bàn tay lập tức đỏ bừng lên
Tôi thở dài gì đó nhưng giữa và nó dường như đã quá xa lạ
Cho dù nó thể thấy thấy vẫn chẳng biết gì với nó cả
Nó lau sạch vết dầu đất vứt bỏ canh cá khỏi khu dân cư chọn một bậc đá xuống ôm lấy hộp cơm chỉ còn một nửa mà ăn
Tôi bên cạnh chút bất ngờ: “Không con ghét ăn cá ”
Đây là một trong số ít những điều còn nhớ về sở thích của nó
Vậy mà giờ đây nó đang ngấu nghiến ăn phần canh cá khác chẳng thèm nhận
Trái tim như ai đó đâm một nhát
Đêm khuya Tống Lưu Nhi tan ca nó đỗ xe điện tòa nhà mà đã từng mua lúc còn sống
Cái cht của quá đột ngột kịp để di chúc nó là con trai duy nhất của đáng lý thừa kế căn hộ và khoản tiết kiệm
Vậy mà nếu thực sự đã thừa kế nó học làm giao hàng
Nó lên lầu nhưng nhà
Chỉ dựa cửa chậm rãi xuống vẻ đã mệt lả nhanh liền vang lên tiếng thở đều nặng
Nó ngủ gục ngoài cửa
Tôi kỹ gương mặt lúc ngủ của nó Khi chết nó mới 15 tuổi bây giờ đã 19
02
Bốn năm nó cũng từng ngủ cửa nhà như thế
Đêm hôm bước khỏi thang máy thì ánh mắt lướt qua thấy một bóng co ro cửa khựng
Tống Lưu Nhi co gối nền đất đầu tựa góc tường ngủ say
Nó mặc đồ đen mũ đen làn da lộ bên ngoài trắng đến chói mắt tay còn nắm chặt chiếc vali kéo bên cạnh
Một thằng nhóc đang tuổi lớn tay chân dài ngoẵng cuộn trong góc trông thảm tội
Tôi rón rén bước đến xổm xuống định đưa tay xoa mái tóc đen rối bời của nó nhưng tay giơ lên nửa chừng đã sực tỉnh vội rụt
Quá xa lạ đến mức một hành động thân mật như cũng trở nên lạc lõng
Tôi từng gọi video cho nó Từ lúc sinh nó đã gửi về quê cho trai – Tống Lượng nuôi gần như về thăm lấy một lần chỉ gửi chút tiền dịp lễ Tết
Trong đầu ấn tượng về gương mặt nó chỉ mơ hồ như bóng nước
Tôi lặng lẽ nó một lúc như ma xui quỷ khiến lấy điện thoại chụp vài tấm ảnh đưa tay khẽ đẩy nó
Tống Lưu Nhi mở mắt ánh còn ẩm ướt lờ đờ vì tỉnh dậy Nó ngơ ngác một hồi khàn giọng gọi: “Mẹ”
“Tới lúc nào thế Sao nhà”
Tôi dùng vân tay mở khóa “Trước từng đến mà quên mật khẩu ”
“Không quên chỉ là… sợ bất tiện”
Tôi khựng tay khi mở cửa nó Thằng nhóc giờ đã cao hơn cả khi giày cao gót ngẩng đầu mới thấy mặt
Cứ như nhiều điều giải thích chẳng biết bắt đầu từ Một lúc mới buông một câu: “Đây là nhà của con”
Tống Lưu Nhi gì
“Con một Cậu biết ”
“Dạ con để thư cho ”
Vào nhà cúi tìm dép cho nó Sống một đã quen nhà chẳng đôi dép nào dành cho đàn ông đành lấy một đôi dép nữ mới đặt chân nó
“Đi tạm đôi nhé”
Tống Lưu Nhi thay dép gót chân lộ cả ngoài
“Hơi chật” Nó co mấy ngón chân
“Mai mẹ mua đôi mới cho”
Tống Lưu Nhi đáp một tiếng khe khẽ
Nhà phòng riêng cho nó sắp xếp cho nó ngủ ở phòng khách Trong lúc trải giường liếc nó một cái: “Sao… tự dưng tới đây”
Tống Lưu Nhi xổm bên chân sắp xếp vali: “Dạo mẹ… ít trả lời tin nhắn của con”
Tôi nghẹn lời vội kiếm cớ lấp liếm: “Mẹ bận quá quên mất cứ tưởng đã trả lời ”
Tống Lưu Nhi khẽ gật đầu giọng phần tự giễu: “Con cũng đoán ”
Tôi thấy khí gượng gạo xoa dịu chút khí: “Mấy hôm nay mẹ đưa con chơi đợi đến khi nhập học mẹ đưa con về…”
“Mẹ”
Tống Lưu Nhi cắt lời nó khẽ vén mũ lên một chút: “Con về nữa”
Tôi sững hiểu: “Sao về Có ai gì với con …”
Tống Lưu Nhi lắc đầu đôi mắt đen trắng rõ ràng ánh lên sự liều lĩnh đầy mong chờ
“Mẹ con ở bên mẹ… ”
Tôi lặng lâu Bấy lâu nay vẫn cho rằng giữ cách như hiện tại là nhất cho cả hai – cần gặp cần liên lạc chỉ cần biết nó khỏe mạnh là đủ Nhiều hơn nữa… chẳng thể cho nó
Trong lặng Tống Lưu Nhi dường như hiểu sự do dự trong Nó khó nhọc nuốt một ngụm nước bọt
“Cũng nhất định ở đây… ở cũng ”
Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh: “Giường mẹ dọn xong con cứ ở tạm đã Cần gì thì mẹ”
Tôi rời Tống Lưu Nhi gọi giật : “Mẹ”
Tôi ngoảnh đầu nó
“Không gì” Tống Lưu Nhi khẽ “chỉ là gọi mẹ một tiếng”
Tôi gần như bỏ chạy
Sau khi Tống Lưu Nhi đến ngày nào cũng mượn cớ công việc bận rộn để sớm về muộn
Thực bận đến chỉ là biết đối diện với nó thế nào
Mẹ con chúng giống như những xa lạ chung huyết thống dù sống cùng một mái nhà nhưng chẳng thể nảy sinh chút tình cảm nào
Một tuần như thường lệ về nhà khuya bật đèn ở lối ngẩng đầu lên thì thấy Tống Lưu Nhi đang ở bàn ăn đợi
Mấy ngày nay lẽ nó cũng nhận đang tránh mặt nên mỗi tối khi về nó đã ngủ hôm nay thì
Nó bật đèn chỉ lặng lẽ một trong phòng ăn mặt còn đặt một hộp bánh kem nhỏ
Khi thấy về khuôn mặt Tống Lưu Nhi hiếm hoi nở một nụ nhè nhẹ
Nó ít lắm chúng gặp nhiều mỗi lần đối diện với nó luôn giữ vẻ lạnh nhạt nên nó đương nhiên cũng chẳng thể nổi
Nó đẩy hộp bánh bàn về phía đôi mắt sáng lấp lánh
“Mẹ hôm nay là sinh nhật con”
Cơ thể khựng một chút Tôi nhớ sinh nhật nó cũng chẳng nhớ Nó sinh trong tội và những lời chửi rủa
Một ngày như chẳng gì đáng để ghi nhớ cả
Tôi xoa xoa trán cứng nhắc một câu: “Sinh nhật vui vẻ”
Không biết vì phòng ăn bật đèn mà gương mặt nó trông vẻ cô đơn
“Mẹ mẹ thể thực hiện một điều ước sinh nhật cho con ”
Tôi nhíu mày Sự xuất hiện của nó đã làm rối loạn suy nghĩ và cuộc sống của Chỉ cần thấy nó thể kìm nén mà nhớ đến tên khốn Ngôi nhà từng ấm áp giờ đây vì nó mà chẳng về
Đôi khi nghĩ nó biết rõ lai lịch của biết là con của một kẻ hiếp dâm thể hiểu chuyện hơn một chút thể rời xa Chẳng lẽ nó trông mong – một nạn nhân – sẽ dành cho nó chút tình thương mỏng manh
Hồi đó cơ thể quá yếu đến cả phá thai cũng làm nếu tuyệt đối sẽ sinh nó Đối với với nó đó đều là một sự dày vò
Tôi biết nó chắc chắn cũng chẳng dễ chịu gì
Một đứa trẻ mà ngay cả mẹ ruột cũng thích che chở thì ai sẽ coi trọng nó đây
Vì thế khi nó đời đặt tên là Lưu Nhi
Lưu Nhi – đứa trẻ lẽ nên bỏ
Nó lớn lên trong bùn lầy mà xa xỉ mong ở bên ăn sinh nhật thực hiện điều ước sinh nhật cho nó thật nực
Nhiều ngày bất an khiến chút bực dọc “Muốn gì thì tự mua sẽ trả tiền cho ”
Tôi phản ứng của nó xong liền bước phòng tắm
Ngâm trong bồn tắm hơn một tiếng nước dần nguội lạnh đầu óc cũng bình tĩnh
Tôi quá khắc nghiệt với nó Từ nhỏ nó đã cha mẹ bên cạnh sống nhờ nhà khác nó chỉ ở bên mẹ để đón sinh nhật thôi mà
Nó chẳng làm gì sai cả
năm xưa khi Tần Đại Quý cưỡng hiếp đã làm gì sai Khi thậm chí còn trưởng thành
Trong lòng như hai con nhỏ bé đang tranh cãi ngừng Một bảo thử gần gũi chấp nhận nó; một xúi giục căm hận chán ghét nó
Tôi bực bội vùi xuống bồn tắm lề mề thêm nửa tiếng nữa mới dậy
Tôi chỉ hy vọng Tống Lưu Nhi nhanh chóng về phòng ngủ lúc càng đối diện với nó
Vừa mở cửa một bóng đen lao về phía Tôi kịp phản ứng thì đã ai đó nhẹ nhàng ôm lấy
Hơi thở lạ lẫm tràn mũi đầu óc trở nên hỗn loạn
Tống Lưu Nhi vùi đầu vai cái ôm của nó vụng về mà ẩm ướt cơ thể cứng đờ
Nó gì cũng im lặng yên để nó ôm
Một lúc lâu nó mới khàn khàn lên tiếng: “Mẹ ngày mai con sẽ ”
Tôi “ừ” một tiếng
Khi buông động tác của nó khựng một chút như chút lưu luyến nhưng cuối cùng vẫn lý trí buông tay
Nó già đời vỗ vai môi mấp máy nhưng chẳng gì thêm
Nó về phòng khoảnh khắc đóng cửa nó lưng về phía thấy biểu cảm của nó
“Điều ước sinh nhật của con chỉ là ôm mẹ một cái thôi”
Đêm đó cửa phòng tắm lâu