Ánh Trăng Quay Trở Lại - Chương 4
Phụ thân vẫn thường ở phủ
Tạ Duẫn khinh thường: “Cuối cùng cũng tiếp tục giả vờ nữa ”
Tôi lười để ý đến
Nửa tháng trong phủ truyền khắp nơi
“Đại tiểu thư” may mắn của họ sắp thành thân
Vệ Tuân cưới nàng làm bình thê
14
Người đầu tiên đến tìm vẫn là mẫu thân
“Đường Đường Doãn Doãn đã mười tám qua tuổi xuất giá ”
“Mặc dù nàng con ruột của nhưng dù cũng nuôi nấng nhiều năm như …”
“Năm đó đã hôn ước với Vệ Tuân cũng đúng là nàng…”
“Ta đồng ý”
Lúc đó đang vuốt ve tai Tiểu Cửu: “Hắn cưới thì cưới nàng gả thì gả”
“Không cần hỏi ”
Người thứ hai đến tìm là Tạ Doãn
Nàng như đến để thăm dò như đến để khoe khoang
“Tỷ tỷ thật sự để ý ”
“Tuân ca ca tam thư lục lễ rước dâu thiếu thứ gì còn long trọng hơn cả hôn lễ của tỷ lúc ”
Tôi :
“Chúc hai trăm năm hạnh phúc bạc đầu giai lão”
Người thứ ba là Vệ Tuân
Hắn chút tức giận: “Đường Đường nàng làm loạn ”
Tôi hiểu : “Vì làm loạn”
“Ta đã hứa với nàng đời chỉ một nàng nạp …”
Tôi nhạo một tiếng
Hắn còn nhớ
Tôi còn tưởng lúc là đem thành Tạ Doãn cho “Tạ Doãn”
“Ta sắp chết còn quản những chuyện của ngươi làm gì”
“Tạ Đường” Vệ Tuân quát khẽ: “Ta đã bắt mạch cho nàng nàng đừng …”
Tôi hất tay
Vệ Tuân còn tiến lên kéo
Tiểu Cửu xông tới cắn một cái
Tạ Duẫn thì đến tìm nhưng tìm
Lúc tìm đang sửa đàn
Ánh hoàng hôn chiếu lên khuôn mặt nghiêng của nho nhã phong lưu
Trời sinh một khuôn mặt
“A Vệ Tuân cưới Tạ Doãn ”
Tôi ôm Tiểu Cửu dựa bên cửa động
“Nghe a với Vệ Tuân chỉ cùng lớn lên còn cùng ở biên quan nhiều năm là nhất”
“A cũng cảm thấy Vệ Tuân cưới Tạ Doãn chứ”
Tạ Duẫn hiếm khi biến sắc:
“Tạ Đường Ý ngươi là gì”
Tôi ôm Tiểu Cửu
Chuyện của những nửa phần cũng quản
Tôi chỉ xem náo nhiệt thôi
nghĩ kỹ để xem náo nhiệt mà dây dưa với họ cũng đáng
Sức khỏe của dường như hơn một chút
Dường như thể sống lâu hơn so với dự đoán của
Thư hòa ly Vệ Tuân sợ là sẽ đưa
đã chuẩn sẵn một bộ hộ tịch và lộ dẫn
Thừa dịp lúc Vệ Tuân và Tạ Doãn đại hôn thì rời dẫn Tiểu Cửu xem thế giới bên ngoài
Không còn lựa chọn nào hơn
15
chuyện đời như ý
Tôi đã cố gắng tránh xa họ
Chuyện Vệ Tuân cưới Tạ Doãn rầm rộ khắp thành ai cũng biết
Ngay cả hạ nhân của phủ Thừa tướng cũng nhạo
Tôi để ý
Đồ cưới của Tạ Doãn đến hàng trăm kiệu gấp đôi lúc xuất giá
Nàng thường “Vô tình” khoe khoang mặt
Tôi thèm để ý
Tôi thậm chí còn dọn khỏi viện cũ cố ý chọn một nơi hẻo lánh
Chỉ ở yên tĩnh cùng Tiểu Cửu
Chuyện xảy đêm ngày Vệ Tuân và Tạ Doãn đại hôn
Hôm đó vẫn như thường lệ chơi với Tiểu Cửu ở trong viện cả buổi chiều
Buổi tối thu dọn một ít ngân lượng định mang theo khi rời ngày mai
Sau đó ôm Tiểu Cửu ngủ
Nửa đêm còn mơ một giấc mơ
Mơ thấy dẫn Tiểu Cửu rời khỏi phủ Thừa tướng
Tôi chết nó còn đột nhiên biết
Chúng thật vui vẻ
Ngay khi giấc mơ sắp kết thúc đột nhiên thấy một tiếng mèo kêu thảm thiết
Tôi mở choàng mắt
Tiểu Cửu còn trong lòng
Tôi thích hạ nhân của phủ Thừa tướng nên ban đêm ai hầu hạ
Nó thỉnh thoảng nhân lúc ngủ mà ngoài tha về một ít đá phát sáng ban đêm
Như vệ sinh ban đêm sẽ va chạm
Tôi cố gắng bình tĩnh
tiếng kêu thảm thiết đó thật chói tai
Giống hệt âm thanh của Tiểu Cửu
Tôi khoác áo choàng ngoài vội vàng tìm nó
Tìm mãi đến gần tiền viện
Trong đêm tối hai bóng hình như thấy tiếng bước chân vội vã bỏ
Tôi bước nhanh về phía
Chưa đến nơi hai đã thấy Tiểu Cửu của
Tôi tưởng rằng đã chịu đựng cơn đau thắt tim lâu như trái tim đã tê liệt
khi thấy Tiểu Cửu một khắc trái tim như vô số mũi tên nhọn đâm
Da đầu cũng theo đó tê dại từng cơn như cùng trái tim nổ tung
Tôi ôm đầu xổm mặt nó kìm mà hét lên
16
Nửa đêm phủ Thừa Tướng đèn đuốc sáng trưng
Tôi quỳ mặt đất sụp đổ lớn
“Các … các giết nó”
“Tại các giết nó”
Nó ngoan ngoãn như
Đáng yêu như
bây giờ nó cứng đờ mặt đất
Bộ lông trắng như tuyết nhuốm đỏ máu tươi
Khuôn mặt tròn vo gần như thấy
Nó dùng đá đập vỡ đầu
Tôi ngừng gọi hệ thống trong đầu
gì cả
Không gì cả
“Tạ Đường nửa đêm nửa hôm ngươi phát điên cái gì ”
Tạ Duẫn quát
“Đường Đường chỉ là một con mèo hoang thôi mà”
Phụ thân vui
“Không mèo hoang Là bạn của Người bạn duy nhất của ”
Trong cuộc đời ngắn ngủi của bạn duy nhất quan tâm yêu thương
“Gọi Tạ Doãn đến đây” Tôi như phát điên: “Gọi tất cả gia nhân trong phủ Thừa tướng tất cả Tất cả Đều gọi đến đây cho ”
Là Tạ Doãn
Tôi đã xem nhiều bức họa của nàng sẽ nhận lầm dáng của nàng
Một bóng khác mặc quần áo gia nhân trong phủ
Chỉ cần đủ nhanh sẽ kịp chạy trốn
Có lẽ là vì dáng vẻ của quá đáng sợ phụ thân trầm mặc vẫy tay
Không lâu gia nhân lần lượt đưa đến
Tạ Doãn chậm rãi đến
Có lẽ là động tĩnh quá lớn Vệ Tuân cũng từ sách vách đến
Tôi lau nước mắt bình tĩnh
Người tay sẽ là Tạ Doãn
Tiểu Cửu chạy nhanh Tạ Doãn là khuê nữ nuôi dưỡng trong khuê phòng bắt nó
Phải tìm tên gia nhân đó
Những ngày dẫn Tiểu Cửu khắp nơi đã gặp qua gia nhân của từng viện
Tôi đảo mắt những gia nhân đang quỳ đất
“Tạ Đường ngươi làm loạn đủ Chỉ là một con mèo hoang thôi chết thì chết”
“Ngày khác sẽ tặng một con khác ngày mai A Doãn sắp xuất giá …”
“Câm miệng”
Tôi đảo mắt gia nhân chú ý đến sắc mặt của Tạ Doãn
Vệ Tuân hỏi: “Đường Đường rốt cuộc đã xảy chuyện gì”
“Ta bảo ngươi câm miệng”
Đầu đau như búa bổ
Tôi cố gắng hết sức mới giữ tỉnh táo
Tôi tìm
Tìm kẻ giết Tiểu Cửu
Tôi khắp nơi
Một khuôn mặt xa lạ lọt tầm mắt
Trong đầu tự chủ hiện lên câu mà hệ thống đã từng :
[Tên thư sinh nghèo kiết xác đó tài năng bằng Tạ Duẫn dung mạo bằng Vệ Tuân]
[Tạ Doãn mù mắt mới coi trọng ]
“Là ” Tôi chút do dự chỉ : “Là và Tạ Doãn giết…”
“Hồ nháo” Phụ thân đột nhiên quát lớn: “Người đại tiểu thư phát bệnh đưa nàng xuống”
“Là phụ thân” Tôi chỉ đó
Mặt Tạ Doãn tái mét
Rõ ràng là sai
“Hắn là… là…”
Tình lang của Tạ Doãn
Những lời đó dù thế nào cũng
Hệ thống vi phạm quy định cho biết cốt truyện
“A ” Mắt đỏ ngầu Tạ Duẫn: “Hắn là ai”
“Hắn là ai mà ngươi biết”
“Phụ thân là ai biết ”
Rõ ràng bọn họ đều biết
Tim bắt đầu đau nhói
Không để ý đến
bọn họ thèm để ý đến
Bọn họ ngay cả sống chết của cũng để ý thể để ý đến sống chết của Tiểu Cửu
“Vệ Tuân” Tôi nghẹn ngào nắm lấy tay áo Vệ Tuân: “Ngươi tra ngươi tra là ai”
“Tạ Đường ngươi câm miệng”
“Ngươi tra và Tạ Doãn quan hệ gì”
“Bọn họ đang lừa ngươi cả nhà bọn họ hợp sức lừa ngươi”
Tôi dùng sức kéo Vệ Tuân
Mặc dù cũng đáng tin
còn ai nữa
Ngay cả hệ thống cũng còn
Từ nay về chỉ còn một
“Đường Đường…”
Vệ Tuân mặt mày hoảng hốt: “Đường Đường nàng làm ”
Tôi làm
Tôi cả
Tôi chỉ thấy đau
Toàn thân từ trong ngoài đều đau
Tôi đột nhiên phun một ngụm máu
Một ngụm một ngụm
Trước khi ngã xuống thấy những vì sáng lấp lánh của phủ Thừa tướng