Ánh Trăng Quay Trở Lại - Chương 2
“Chàng biết tại Tạ Duẫn tức giận đến mức tát ”
Tôi nhếch mép khó chịu
Tôi vẫn luôn đặt kỳ vọng Vệ Tuân
Dù và Tạ Doãn cũng là thanh mai trúc mã nhất thời quên cũng là chuyện bình thường
Tôi tự an ủi như
Chỉ cần ngoan ngoãn làm một thê tử ngoan hiền một thê tử yêu sẽ một ngày sẽ thấy
đến hôm nay ngoan ngoãn nữa
“Ta Tạ Doãn chết chết đáng đời chết…”
“Tạ Đường”
Vệ Tuân nghiến răng nghiến lợi nắm chặt tay
Nhìn xem Tạ Doãn chính là chiếc vảy ngược của
Không nhắc đến đụng
Nhắc đến là liền trở mặt
“Hôm nay nàng rốt cuộc làm ”
Có lẽ là nhớ đến sáng sớm đã cho sắc mặt Vệ Tuân dịu giọng:
“Nàng rõ ràng biết… hà tất nhắc đến nàng khắp nơi”
“Vậy thì chúc ‘Sinh nhật vui vẻ’ ”
Còn kịp mà
Hôm nay vẫn qua
Chỉ cần bọn họ một yêu một chút cho một lời chúc chân thành
Tôi sẽ thể sống tiếp
Vệ Tuân mím môi trong mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo
Ý tứ rõ ràng
Ngày Tạ Doãn “Chết” ngươi thể mong hạnh phúc
Sao xứng đáng mong hạnh phúc
Tôi
“Phu quân thật xem nếu như biết …”
Cổ họng nghẹn
[Ký chủ quên đoạn cốt truyện là lén cho cô biết… ]
“Biết cái gì” Vệ Tuân hỏi
Biết Tạ Doãn chết vì chết chứ
6
Hệ thống cho biết một lần lóc đốt giấy cho Tạ Doãn
Bởi vì di thư Tạ Doãn để rằng vì cha mẹ đã tìm thiên kim thật nàng là thiên kim giả nên chiếm tổ chim khách
Trong một thời gian cũng áy náy
Rất hoang mang
Có vì trở về nên hại chết một
Sau đó hệ thống với :
[Tạ Doãn chết]
[Cô cùng tình lang của bỏ trốn ]
Nó Tạ Doãn yêu một thư sinh nghèo đoán gia đình sẽ đồng ý
nếu trực tiếp bỏ trốn lo lắng phụ thân và Vệ Tuân sẽ truy đuổi ngừng
Thế là nhân lúc mẫu thân đón phụ thân ngoài làm công sai liền lấy làm cái cớ giả chết thoát thân
Để làm cho chân thực cố ý chọn đúng ngày sinh nhật của :
“Mười lăm năm nợ tỷ mười lăm năm trả cho tỷ”
Tôi thật xem
Một si tình như Vệ Tuân khi biết sự thật sẽ biểu cảm gì mặt
“Tạ Đường”
Có lẽ là vẻ chế giễu mặt quá rõ ràng
Vệ Tuân sa sầm mặt vui:
“Nàng xứng nhắc đến A Doãn”
Nắm lấy cằm định hôn
Tôi giãy giụa đè chặt vai dùng chân chặn chân
Tôi rút tay chút nương tay trả Vệ Tuân một cái tát như cái tát của Tạ Duẫn
7
Vệ Tuân tức giận bỏ
Hắn và Tạ Duẫn giống lần đầu tiên thấy sự phản nghịch
Hắn rút hết hạ nhân bên cạnh nhốt
“Phu nhân thân thể khỏe cần tĩnh dưỡng”
Tôi đúng là thân thể khỏe
Ngày đó trời còn sáng cơn đau thắt tim tái phát
Đến chiều nôn một ngụm máu
Tôi hỏi hệ thống còn sống bao lâu
Hệ thống của vốn dĩ mềm lòng lúc trả lời gần như :
[Tôi cũng biết]
[Đường Đường đừng buồn]
Tôi buồn
Nếu khi trở về phủ tướng quân còn tràn đầy khát vọng với những ngày tháng tràn đầy chờ mong
Ba năm hơn một nghìn ngày đêm đã sớm mài mòn hết những chờ mong đó
Tôi thậm chí còn chút hối hận
Biết nhận nhiệm vụ công lược làm gì chứ
Không bằng chết năm mười lăm tuổi còn hơn
Vệ Tuân nhốt bảy ngày
Có lẽ cảm thấy nên ngoan ngoãn tự hạ đích thân đến mở cửa cho
Tôi trực tiếp đưa cho tờ giấy hòa li
Sau khi chết phần mộ tổ tiên nhà họ Tạ càng mộ phần nhà họ Vệ
Môi Vệ Tuân mím chặt đến trắng bệch lạnh lùng
Cuối cùng một lời giật lấy tờ giấy hòa li phất tay áo bỏ
Nộp xong giấy hòa li bảo đưa của hồi môn đã sớm thu dọn xong trả về Tạ phủ
Mẫu thân tưởng cãi với Vệ Tuân sai đến mấy lần gọi về dùng bữa
Tôi từ chối
Tạ Duẫn cũng đến hai lần vẫn để ý
Hắn nghiến răng nhạo: “Ta xem ngươi thể làm loạn đến bao giờ”
Lại một lần bảy ngày sát vách truyền đến tin tức
Tạ phu nhân tinh thần liên tục gặp ác mộng
Tạ Duẫn đích thân dẫn theo gia đinh đến “Mời”
Lúc rời khỏi Vệ phủ cao cao tại thượng
Trong đáy mắt lạnh lùng là sự hả hê che giấu
8
Tạ Duẫn sẽ nỗi đau của khác là lý do
Mẫu thân khi còn trẻ từng rắn độc Điền cắn một lần tuy đã giải độc nhưng để di chứng là cơ thể yếu ớt
Mỗi lần gặp ác mộng liền sẽ sinh bệnh sốt cao lui
đại phu bệnh là tâm bệnh
Chỉ thể dùng tâm dược để chữa
Tâm bệnh của mẫu thân tự nhiên là Tạ Doãn
Mỗi lần gặp ác mộng đều là mơ thấy Tạ Doãn vì sự cam lòng của nàng vì sự tủi thân của nàng
Khóc vì nàng ở đất sống
Phụ thân mời pháp sư đến siêu độ
pháp sư cần do : “Kẻ tội đồ” quỳ lạy niệm kinh để an ủi vong linh
Cho nên mỗi lần mẫu thân gặp ác mộng kỳ thực đều là ác mộng của
Tôi ở trong pháp trường thiêu cháy đen quỳ ba ngày ba đêm
Ba ngày ba đêm
Tôi cũng biết lần thể sống sót vượt qua ba ngày ba đêm
Huống hồ lấy lòng bọn họ nữa
Tôi bồ đoàn cụp mắt chịu quỳ xuống
Phụ thân đập vỡ chén trà:
“Ngươi phản ”
“Mẫu thân ngươi sinh ngươi nuôi ngươi ngươi báo đáp bà như ”
Tôi im lặng
Phụ thân càng giận dữ hơn gọi quản gia lấy gia pháp
Vệ Tuân nắm tay : “Cùng xin ”
Tôi liếc
Trong đôi mắt đen của chứa đầy tình thế bắt buộc: “Cùng lời xin sẽ giúp nàng”
Tôi nghiến răng hai tay ngừng run rẩy
Trực tiếp quỳ xuống bồ đoàn
Quỳ
Chết sớm siêu sinh sớm
Tôi thêm đám dù chỉ một cái liếc mắt nữa
Vệ Tuân từ kẽ răng thốt một câu giống hệt Tạ Duẫn:
“Ta xem nàng thể làm loạn đến bao giờ”
9
Tạ Duẫn và Vệ Tuân quả nhiên là cùng lớn lên
Hai hẹn mà cùng ép nhượng bộ
Trước quỳ thì quỳ một ngày ba bữa sẽ thiếu của
Lần lẽ là Tạ Duẫn đã dặn dò ba bữa đều chỉ cháo trắng
Trước đến ban đêm Vệ Tuân luôn đuổi hết gia đinh để nghỉ ngơi mấy canh giờ
Lần cùng Tạ Duẫn một trái một cả đêm chằm chằm
Bọn họ đều đang chờ
Chờ khuất phục
Chờ cầu xin bọn họ
Tôi chịu
Tôi nghiêm túc niệm kinh coi như là siêu độ cho chính
Tôi quỳ mà cong eo dù quỳ lâu cũng sẽ tê liệt
Tôi cố gắng để nghĩ đến một số chuyện vui vẻ
phát hiện cuộc đời ngắn ngủi của thật sự quá đỗi cằn cỗi
Vừa sinh đã nhũ mẫu tráo đổi mấy năm bà mắc bệnh nặng đem bán cho cha mẹ nuôi
Cha mẹ nuôi chỉ coi như con lừa để sai khiến
Niềm vui duy nhất là thỉnh thoảng sang nhà Bích Đào bên cạnh giúp làm việc đồng áng
Nàng cha mẹ thương yêu a cưng chiều
Mỗi ngày đều canh ngọt sẽ chia cho một bát
Sau đó mẫu thân tìm đến
Hóa nhũ mẫu cùng đường mạt lộ tìm Tạ Doãn đòi bạc tiết lộ chuyện năm đó
Tôi tưởng rằng sẽ khổ tận cam lai
Tôi cẩn thận từng li từng tí lấy lòng từng
Muốn cũng nhiều chỉ cần một chút ngọt ngào là
cũng chỉ là hoa trong gương trăng trong nước một giấc mộng
“Ta đã sớm với ngươi chiều chuộng nàng xem xem đã thành cái dạng gì ”
Giọng của Tạ Duẫn xuyên qua một lớp sương mù truyền đến
“Đừng với là ngươi thật sự coi nàng là A Doãn chứ”
Vệ Tuân khẽ: “Nàng thể so sánh với A Doãn”
Sợ thấy Tạ Duẫn lạnh nâng cao âm lượng:
“Những năm nay mặt dày mày dạn ăn mặc giống hệt A Doãn cướp thân của cướp phu quân của ”
“Bây giờ vẫn còn biết hổ làm bộ làm tịch”
Hóa việc bọn họ coi là thế thân trong mắt bọn họ thành do cố ý làm
“Ngươi nàng xem gương mặt xanh xao vàng vọt vở kịch khổ tình đúng là bỏ ít công sức”
“Hằng Chi ngươi sẽ lừa chứ”
Tôi sờ mặt nhưng phát hiện tay cử động
Sau khi bệnh tim tái phát quả thực gầy nhiều
Vừa vàng gầy xí
Vệ Tuân nhạo một tiếng
Dường như đã đến mặt
“Cho ngươi cơ hội cuối cùng”
“Nhận Tạ Đường”
“Nhận …”
“Phu quân…” Tôi nhẹ nhàng ngẩng đầu: “Giấy hòa li đã ký ”
Vệ Tuân khẽ giật mặt hiện lên vẻ giận dữ chút do dự nắm lấy tay :
“Tạ Đường nàng đừng nước làm tới”
“Nếu A Doãn đã còn ngươi cho rằng sẽ cưới ngươi ”
“Ngươi nhất…”