Ánh Trăng Quay Trở Lại - Chương 1
1
Hệ thống im lặng lâu
“Không ”
“Ngươi rằng Tạ Doãn vẫn chết ”
Đã chết thì tính là tâm nguyện vượt qua sinh tử
Nó thể thực hiện
[Đường Đường cô chắc chứ]
“Ừ”
Tôi tranh cãi nữa
Tôi vốn tưởng rằng đây là một nhiệm vụ cực kì đơn giản
Chỉ cần sinh nhật mười tám tuổi nhận lời chúc mừng chân thành từ một thân là coi như công lược thành công
Có thể thay đổi kết cục chết yểu của
sáng nay cha mẹ vẫn như cũ tảo mộ cho Tạ Doãn
A Huynh cũng vẫn thèm trả lời thư của
Trước khi Vệ Tuân cửa kéo tay áo :
“Phu quân hôm nay là sinh nhật của thể…”
“Nói với một câu sinh nhật vui vẻ ”
Hắn một lúc mất kiên nhẫn hất tay :
“Tạ Đường Nàng làm trò gì ”
“Nàng rõ ràng biết hôm nay là ngày giỗ của A Doãn”
ngày giỗ của Tạ Doãn thì liên quan gì đến sinh nhật của
Tôi chỉ một câu “Sinh nhật vui vẻ” mà thôi
Ba năm chung chăn gối ngay cả bốn chữ đơn giản như cũng với
“Ta chỉ xem thử Tạ Doãn rốt cuộc là như thế nào tính tình ”
“Khiến bọn họ nhớ nhung quên như ”
Rõ ràng mới là con gái ruột của cha mẹ là ruột của a
Là thê tử cưới hỏi đàng hoàng của Vệ Tuân
trong lòng bọn họ chỉ Tạ Doãn
Tôi xem thử rốt cuộc thua kém ở điểm nào
Trước khi chết
[Được]
2
Buổi chiều cha mẹ sai đến gọi qua dùng bữa tối
Phủ Thừa tướng cùng phủ tướng quân chỉ cách một bức tường
Cha mẹ thường mời về dùng bữa
Cũng là nhớ nhung bao nhiêu
Năm đó gả Vệ phủ trong của hồi môn tất cả quần áo trang sức đều là những thứ Tạ Doãn từng thích nhất
Ngay cả ma ma hồi môn và nha theo hầu hạ cũng là bên cạnh Tạ Doãn
Bọn họ biết cách làm chủ tử vui vẻ
Mỗi lần về phủ Thừa tướng bọn họ nhất định sẽ trang điểm cho trừ khuôn mặt chỗ nào cũng giống Tạ Doãn
Cha mẹ thì chuẩn đầy một bàn là món ăn Tạ Doãn thích
Miệng thì gọi “Đường Đường” nhưng trong lòng nghĩ đến “Doãn Doãn”
Thật vô vị
“Hôm nay mệt mỏi qua ”
Lão ma ma bên mẫu thân kinh ngạc
Cũng gì lạ
Đây đại khái là lần đầu tiên từ chối yêu cầu của cha mẹ
thực sự mệt
Tôi đã dọn dẹp cả một buổi chiều những thứ “Yêu thích” của Tạ Doãn
Nàng sắp trở về để ở chỗ thật thích hợp
Tôi còn mất một canh giờ để tờ hòa li
Vệ Tuân cũng là của nàng
Trả cho nàng
Còn một chuyện nữa kịp làm
Thư từ của Tạ Duẫn lấy về
Hắn xứng
lần chu đáo đợi đến ngày hôm tìm đã tự tìm đến cửa
Hắn tức giận xông đá tung cửa phòng :
“Tạ Đường Muội bày trò gì nữa đây”
3
Tạ Duẫn dung mạo
Lúc mới trở về phủ Thừa tướng nha bên cạnh còn nịnh nọt :
“Khuôn mày đôi mắt của cô nương và công tử giống như đúc từ một khuôn ”
“Vừa là biết một nhà”
Sau đó phát hiện Tạ Duẫn thích chút nào thậm chí còn chán ghét
Liền những lời như nữa
Lúc trong mắt bùng cháy ngọn lửa giận dữ như thiêu rụi thành tro
Tôi nhàn nhạt
Hắn càng tức giận hơn:
“Không cần làm vẻ mặt vô tội như ”
“Muội cố tình chọn hôm nay để trái ý mẫu thân chẳng là cố ý ”
Tôi đúng là đã đùa nghịch qua một chút mánh khóe
Sau khi phát hiện cả phủ Thừa tướng chỉ coi là thế thân của Tạ Doãn
Tôi nghĩ đủ mọi cách để chọc họ vui vẻ dỗ họ vui vẻ
Muốn họ dù chỉ một chút
Yêu
khác yêu thì gì sai
Muốn sống thì gì sai
Nếu sai bây giờ dỗ dành họ nữa thì vẫn là sai chứ
Trong lòng dâng lên một nỗi chua xót
Tiếp theo là cơn đau nhói
Thật nhanh
Tôi hồi nhỏ rắn độc cắn tuy đã cứu chữa nhưng thể loại bỏ tận gốc
Đại phu từng sống quá mười lăm tuổi
Trước khi trở về nhà họ Tạ hầu như đêm nào cũng đau quặn thắt tim
Sau đó là giọng tự xưng là “Hệ thống” xuất hiện
Nó chỉ cần thành nhiệm vụ công lược thì thể giải độc khỏe mạnh sống sót
Quả nhiên đó cơn đau quặn thắt tim còn tái phát nữa
Tôi cũng sống thêm ba năm
nó đến
Tôi ôm ngực lưng toát một tầng mồ hôi lạnh
“Tạ Đường đừng giả vờ mặt Ta Vệ Tuân ăn bộ dạng của ”
Tôi nhịn bật :
“Ca ca quả là mắt sáng như đuốc”
“Ta cố tình ngày giỗ của Tạ Doãn chọc giận mẫu thân”
“Cố tình giả vờ yếu đuối mặt ca ca”
Tôi ngẩng cằm cay nghiệt từng :
“Đáng tiếc một giả tạo như vẫn còn sống”
“Còn A Doãn của ca ca chết ”
“Chết thây chết đau đớn chết…”
Chát——
Bất ngờ một cái tát giáng mạnh mặt
4
Mặt Tạ Duẫn tái nhợt
Hắn kinh ngạc bàn tay trong mắt thoáng hiện một tia hối hận
Hắn mấp máy môi gần như tưởng rằng sẽ xin
Hắn mím môi giấu bàn tay đó lưng từ cao xuống
“Muội nên lấy A Doãn để kích thích ”
Nói xong liền bỏ
Tôi lên giường ôm gương mặt nóng rát
Nhắm mắt
Rốt cuộc cũng rơi nước mắt
Tôi từng khao khát một trai
Mỗi lần cha nuôi đánh phạt quỳ trong sân; mỗi lần mẹ nuôi mắng bắt giặt hết quần áo trong nhà mới ngủ
Tôi đều nghĩ nếu như nhà giống như nhà Bích Đào sát vách cũng một ca ca thì biết mấy
Ca ca sẽ luôn luôn yêu thương
Sẽ ngăn cản cha mẹ trách mắng sẽ nỡ để giữa mùa đông giá rét ngâm trong nước lạnh giặt quần áo
Sau quả nhiên a vẫn là một trạng nguyên ngọc thụ lâm phong
mà thương yêu là
Mặc dù đã cẩn thận thăm dò sở thích của
Vì mà tìm kiếm khắp nơi những bản nhạc cổ
“Vì mà thức trắng nhiều đêm phục chế những bản nhạc cổ đó”
Rồi từng phong thư một đưa cho
Hắn vẫn như cũ thèm lấy một cái
Vẫn sẽ trong lúc say rượu bóp cổ mà hỏi: “Tại chết là ngươi”
Bên tai đột nhiên vang lên một tiếng thở dài
Một cảm giác lạnh lẽo dần dần lan tỏa mặt
“Sáng sớm đã với nàng hôm nay là ngày giỗ của A Doãn đừng làm loạn”
“Tính tình của Tạ Duẫn nàng còn hiểu ”
Tôi mở mắt liền thấy Vệ Tuân bên giường
Rõ ràng là đã biết chuyện tay cầm một lọ thuốc mỡ
“Sáng mai sẽ cùng nàng về Tạ gia bắt xin nàng”
Tôi dậy khỏi giường lạnh:
“Ngươi ở đây giả vờ làm ”
5
Trước khi gả cho Vệ Tuân từng ai với
Hắn là hôn phu của Tạ Doãn
Lần đầu tiên gặp là ở hậu viện nhà họ Tạ
Tôi trốn trong đám cỏ lau lau nước mắt
Bởi vì theo mẫu thân vui vẻ trở về nhà họ Tạ còn cửa đã tin dữ
Tạ Doãn tự thiêu
Mẫu thân ngất xỉu tại chỗ
Người trai mong ngóng bấy lâu cầm kiếm chỉ : “Đều tại ngươi Tại ngươi trở về”
Người phụ thân từng gặp mặt đập vỡ hết chén trà đến chén trà khác
Ngày nhận về khác xa với những gì tưởng tượng
Vệ Tuân đưa cho một chiếc khăn tay lặng lẽ ở bên cả một buổi chiều
Lúc chỉ tay cánh cửa nhỏ ở hậu viện:
“Ta ở ngay bên cạnh nếu buồn chán thể đến tìm ”
Vệ Tuân giống như một tia sáng xuyên qua đám mây đen
Khi xung quanh đều là mưa to gió lớn đã cho nơi trú ẩn duy nhất
Hắn dạy biết chữ cùng sách
Từng quy tắc phức tạp trong nội trạch đều là từng câu một cho
Khi Vệ gia đến cầu hôn vui mừng vô cùng
Không tình yêu của gia đình Vệ Tuân cũng mãn nguyện
Cho đến đêm tân hôn
Hắn dịu dàng đối xử với thâm tình nhưng khi lên đỉnh vùi đầu hõm cổ
Tình khó thể kiềm chế thốt : “Doãn Doãn”
Giống như một chậu nước đột nhiên đổ xuống từ xuống dội cho ướt lạnh thấu tim