Anh Đã Biết Rung Động Rồi Sao? - Chương 1
1
“Anh cái kiểu kinh thiên động địa như mà biết hổ ”
Tôi còn ngốc nghếch tin thật là xuyên nữa chứ
là dở
Thế mà Tống Tư Lai những tỏ lúng túng ngược mặt mũi còn nghiêm túc hơn bao giờ hết:
“Tôi thật mà chị dâu cả Sau chị sẽ ở bên cả ”
Một tiếng “chị dâu cả” khiến sốc đến mức lùi mấy bước liền
“Anh vong nhập hả”
Ngoài lý do đó thì thật sự nghĩ còn lý do nào khác
Bởi từ nhỏ tới lớn và Tống Tư Lai đều sống cái bóng của ông một lạnh lùng nghiêm túc thấy là đơ thở mạnh cũng dám
Muốn với Tống Tẫn Hàn thành đôi á
Trừ khi tẩy não
Thấy tin Tống Tư Lai giơ ba ngón tay lên thề sống thề chết:
“Tôi thề từng câu từng chữ đều là thật”
Biết bao năm mặt cũng đoán : đùa
Tôi bắt đầu thấy … lung lay
“Thế còn hai thì Tôi thích hai ”
Tôi còn dứt câu Tống Tư Lai đã nhào tới bịt miệng mặt hoảng hốt như sắp chết đến nơi:
“Chuyện Mà lỡ để cả thấy thì tiêu đấy”
Tôi gỡ tay nhíu mày:
“Ảnh ở đây ”
Hắn nhỏ giọng:
“Anh … lúc nào cũng ở quanh đây”
“…”
Tống Tư Lai quanh một vòng hạ giọng như kể chuyện ma:
“Hồi đó chị mới lớn thì nhiều quá nghiêm túc thế là giữa hai thái cực đó hai một dịu dàng ấm áp vô tình trở thành ánh mặt trời trong lòng chị”
Tôi liếc phủ nhận lấy lệ:
“Anh linh tinh gì đấy”
“Chính miệng chị trong tương lai mà”
Tôi câm nín
Vì thật lòng… hồi đó cũng thấy phiền mà ông thì đúng kiểu ‘thầy giám thị sống’ nên hai hiền hiền đúng là dễ cảm nắng thật
Tôi ngẫm một lúc cuối cùng cũng hỏi điều quan trọng nhất:
“Rồi… với ông làm mà đến với ”
“Chẳng lẽ là… gia đình sắp đặt”
Tống Tư Lai lắc đầu
“Không lẽ… là kiểu cưỡng ép”
Hắn gật đầu… lắc đầu
Nhìn với vẻ khó bất lực:
“Chuẩn hơn là… cưỡng ép là chị đó”
…
Sụp đổ
Tôi Ép Tống Tẫn Hàn Yêu
Vậy là mười năm thật sự điên
Rõ ràng bây giờ mỗi lần thấy là lạnh cả sống lưng cơ mà
Tống Tư Lai thấy hóa đá vỗ vai đầy đồng cảm:
“Hồi biết chuyện suýt nữa định gọi xe đưa chị vô trại luôn đấy”
Tôi vẫn thể tiêu hóa nổi
“Tôi thích ảnh chứ…”
Tôi lẩm bẩm như mất hồn
“Thích ai cơ”
Đột nhiên giọng quen quen vang lên ở cửa
Tôi và Tống Tư Lai đồng loạt đầu
Tống Tẫn Hàn đang đó chằm chằm như hết não
2
Nếu là đây chỉ cần thấy vẻ mặt biểu cảm của Tống Tẫn Hàn là đã sợ đến mức núp lưng Tống Tư Lai
hôm nay khi đã biết bao nhiêu thông tin như
Ngoài sợ … trong lòng còn chút kích động khó nên lời
Tống Tẫn Hàn gì chỉ trong mắt cảm xúc lặng lẽ chuyển động
Cuối cùng phá vỡ sự im lặng là hai Tống Vân Sinh bên cạnh
“Chúng Chu Chu cũng thích ”
Anh bước đến bên đưa tay lên định như mọi khi xoa đầu một cái
Tôi còn kịp phản ứng thì Tống Tư Lai đã lao đến chắn mặt đưa cái đầu đón tay Tống Vân Sinh
Tống Vân Sinh sững
Tống Tư Lai mặt cứng đơ giải thích:
“Anh hai nam nữ thụ thụ bất thân xoa đầu em ”
Tống Vân Sinh ngơ vài giây bật thành tiếng
“Nhóc con là thích Chu Chu đấy chứ Sao chiếm hữu dữ ”
Vừa dứt lời
Không biết ảo giác của khí xung quanh như lạnh vài độ
Tống Tư Lai lập tức hoảng hốt liếc Tống Tẫn Hàn cuống cuồng la lên:
“Em Em hề ”
“Anh hai Anh đừng hại em Cái chuyện ảnh hưởng đến tính mạng thế đừng bừa”
Tống Vân Sinh phản ứng thái quá của làm cho ngơ ngác:
“Hôm nay em uống nhầm thuốc ”
Tống Tư Lai liếc một cái:
“Anh hai nhất định sẽ cảm ơn em”
“Hôm nay em đã cứu mạng đấy”
Tống Tẫn Hàn thèm để ý đến hai em trai thẳng tới mặt
Tôi thấy ngại bứt tay áo nhỏ giọng chào:
“Ừm…”
Anh đáp một tiếng nhanh chóng đổi chủ đề:
“Có thích ”
Tôi mím môi đang suy nghĩ nên trả lời thế nào thì Tống Tư Lai đã nhanh miệng đỡ lời giúp :
“Không Cô Em trêu cổ thôi”
Tống Tẫn Hàn liếc một cái giọng điệu lạnh tanh:
“Tôi hỏi ”
Một câu khiến Tống Tư Lai câm nín
Cảm nhận ánh mắt rơi lên ngẩng đầu khẽ lắc đầu
“Không với Tống Tư Lai đang đùa thôi”
Tôi rõ ràng cảm nhận thở phào nhẹ nhõm
Sau đó mỉm xoa đầu :
“Ở ăn cơm nấu”
Nói xong liền cởi áo khoác bếp
Tống Vân Sinh sang Tống Tư Lai giọng đầy bất mãn:
“Sao lúc nãy với cả là nam nữ thụ thụ bất thân”
“Anh với là mối quan hệ gì với là mối quan hệ gì chứ”
Tống Vân Sinh phục:
“Họ là mối quan hệ gì Anh với cô là mối quan hệ gì Không đều là em ”
Tống Tư Lai thở dài ngẩng đầu đầy khí chất:
“Anh hai đừng là em nhắc nhất nên giữ mồm giữ miệng”
Tôi chịu nổi nữa kéo Tống Tư Lai chỗ khác:
“Anh gì Sợ biết vấn đề ”
“Em biết gì chứ Em đang phòng tránh rủi ro đấy”
Tôi như kẻ thần kinh:
“Phòng tránh rủi ro gì”
Hắn như nhớ một ký ức kinh hoàng nào đó ngẩng đầu trời 45 độ vẻ mặt u sầu:
“Em biết đã trải qua những gì ”
“Anh đã hy sinh quá nhiều cho tình yêu của hai bọn em ”
…
Với cái thể loại chẳng hiểu nổi như thì chẳng còn gì để
3
Trên bàn ăn lan toả một bầu khí… là lạ
Trước đây mỗi lần đến nhà họ ăn cơm đều cạnh Tống Tư Lai
hôm nay cố tình nhường cho chỗ bên cạnh Tống Tẫn Hàn
Dưới ánh mắt đắc ý của Tống Tư Lai và ánh mơ màng chẳng hiểu gì của Tống Vân Sinh đành cắn răng xuống
Tống Tẫn Hàn trông thì chẳng phản ứng gì chỉ yên lặng múc cho một bát canh đặt mặt
Trước giờ luôn cho rằng hành động đơn thuần chỉ là một hàng xóm bụng quan tâm cô em gái nhỏ
hôm nay thể nào bình tĩnh nổi bát canh đó nữa
Thấy mãi động đũa Tống Tẫn Hàn rốt cuộc cũng mở miệng hỏi:
“Không thích uống nữa ”
Trong ánh mắt dường như thoáng qua một tia… ấm ức
…Ấm ức
Tôi thật sự điên
Tống Tẫn Hàn sẽ vì uống canh múc mà thấy tủi thân
Truyện ma
Tôi lắc đầu giơ tay cầm lấy muỗng
Tống Vân Sinh hiểu gì cất giọng phá vỡ khí:
“Anh cả em cũng uống”
Tống Tư Lai lườm một cái như thể tiếc rẻ vì “vật liệu” kém chất lượng
Tống Tẫn Hàn thì lập tức đen mặt:
“Muốn uống thì tự mà múc”
“Được thì đây là dịch vụ chuyên biệt dành riêng cho em gái Chu Chu”
Người vô tâm hữu ý
Chỉ một câu đó mà sắc mặt ba còn lập tức trông… tự nhiên cho lắm
Chỉ Tống Vân Sinh – cái ông ngốc ngọt ngào đó – vẫn vui vẻ múc canh như gì
Ăn xong vốn dĩ định chuồn ngay nhưng một câu của Tống Tẫn Hàn níu chân
“Vài hôm ba mẹ và cô chú gọi cho bảo là hai đứa dắt lên núi đua xe hả”
Tôi quên béng mất vụ chứ
Vì hai nhà thân thiết sống gần với Tống Tư Lai bằng tuổi nên dính với là y như rằng biến
Lời phụ thì tụi xong là gió thổi qua tai nhưng sợ Tống Tẫn Hàn chết
Lâu dần ba mẹ cũng rút chân lý: chỉ Tống Tẫn Hàn mới trị nổi
Cho nên hễ chuyện gì là lập tức mách
Từ nhỏ tới lớn “giáo huấn” cũng ít
Tống Tư Lai lập tức trượt đầu gối nhận tội ngay tại chỗ
Tôi bên cạnh đến đầu cũng dám ngẩng
Tống Tẫn Hàn trầm giọng gương mặt nghiêm túc đến đáng sợ:
“Chỗ nguy hiểm như hai đứa cũng dám mò tới”
“Tống Tư Lai em thích làm loạn thì thôi còn lôi cả Chu Chu theo”
Cả hai chúng y như mấy đứa học sinh tiểu học bắt quả tang trốn học im thin thít như thóc
“Tống Tư Lai bản kiểm điểm một vạn chữ Không thiếu một chữ”
Một vạn chữ
Tôi thét trong lòng kịp thương hại xong thì tiếp:
“Còn Chu Chu năm trăm chữ Lần tái phạm”
Ra khỏi thư phòng Tống Tư Lai cuối cùng cũng phát hiện chỗ bất công
“Cái quái gì thế ”
“Sao em thì một vạn còn cô thì năm trăm Rõ ràng là cô kéo em mà”
“Chưa kể mấy lần làm sai cũng chẳng thấy cô phạt gì”
“Đây chính là sự khác biệt giữa em trai và vợ ”
Hắn to quá lo thấy liền giơ tay lên định bịt miệng
Ai ngờ thấp nên với tới còn trẹo chân ngã lòng
Tống Tư Lai theo phản xạ ôm lấy
lúc Tống Tẫn Hàn bước khỏi phòng
Nhìn thấy dáng vẻ hai chúng đang “ôm ấp thân mật” giọng còn lạnh hơn cả lúc nãy:
“Tống Tư Lai em đang làm gì”
Toàn thân Tống Tư Lai cứng đờ
“Anh Anh em đã Chu Chu cô trẹo chân em chỉ là… tiện tay đỡ thôi”
“Không đúng Không ôm Là đỡ Là đỡ thôi”
Từng câu từng chữ như sắp rơi đầy sự khẩn thiết cầu sống sót
Tôi thậm chí còn nghi ngờ nếu chút lương tâm thì chắc đã quẳng xuống đất luôn
Tống Tư Lai giải thích trong hoảng loạn cuối cùng linh quang lóe lên lập tức đổi sắc mặt nhăn nhó đau đớn:
“Anh Em trẹo chân Mau đây đỡ Chu Chu ”
Tên … bán còn chớp mắt
Mười năm trôi qua vẫn mặt dày như
Tôi trừng mắt cố gắng dậy
cổ chân truyền đến một trận đau buốt
Tôi khống chế tiếp tục nhào về phía Tống Tư Lai
Ngay khoảnh khắc sắp ngã phía bỗng một đôi tay vươn kéo lòng