Anh Ấy Lại Đang Dỗ Người Khác Rồi - Chương 4
9
Sau đó chuyện của Chu Nghiễn báo lên tổng công ty
Ban lãnh đạo cho rằng đời tư của đắn ảnh hưởng đến hình ảnh doanh nghiệp
Họ nhất trí quyết định sa thải
Trần Kiều tin xong sợ nghĩ quẩn nên vội đến an ủi
“Khương Hoài tớ cũng ngờ Chu Nghiễn là như Cậu đừng buồn đàn ông vẫn còn nhiều…”
Nhìn thấy đã thu dọn xong hành lý cô khựng : “Đừng mà vì một gã đàn ông mà rời khỏi thành phố thì đáng chút nào ”
Kim Bảo vẫy đuôi nhào tới ôm lấy Trần Kiều một cái rõ mạnh
Trần Kiều lùi mấy bước phịch xuống đất
Tôi đầu mỉm với cô
“Sao Bảy năm qua Chu Nghiễn trưởng thành thì cũng đã trưởng thành”
“Tôi vị trí ngày hôm nay thể vì mà từ bỏ thành tựu của ”
“Chỉ là đã đặt vé máy bay chuyến sáng mai”
“Đi du lịch nhé chuyến mà chúng đã hẹn từ ”
Trần Kiều trợn to mắt liên tục mấy tiếng “” cuối cùng vẫn nở nụ đầy nhẹ nhõm
“Miễn là vì chuyện nhỏ nhặt mà đau lòng là ”
Cô ôm lấy Kim Bảo dậy
“Tớ tranh thủ thu dọn hành lý đây”
“Khương Hoài mai gặp nhé”
Trong lòng là một cảm giác nhẹ nhõm từng
Nhiều chuyện khi thời gian trôi qua tự nhiên sẽ còn quá quan trọng nữa
Dù thì bảy năm qua cũng đã cố gắng hết
Vì mong một tương lai hơn bên cạnh Chu Nghiễn
giờ đây cũng còn là chỉ biết bấu víu Chu Nghiễn nữa
…
Từ chỗ nghĩ rằng Chu Nghiễn thì đến buông tay
Thật khó để hiện tại còn cảm xúc gì với
Tình yêu của những năm tuổi trẻ sớm đã sự hờ hững và dối lừa hằng ngày mài mòn cạn kiệt
Chỉ là đôi khi nhớ vẫn tiếc cho cái kết như bây giờ
Nếu năm đó cố tình tiếp cận Tống Nghiên
Nếu khi lì trong xe…
…
Quá nhiều quá nhiều chữ “nếu”
Một bước sai là từng bước đều sai
Là Chu Nghiễn tự tay đẩy chọn lối rơi vực sâu
Chu Nghiễn của những năm tuổi trẻ từng đội mưa rạng rỡ đến tặng quà sinh nhật cho — đã mãi mãi dừng ở bảy năm đó
Và cả Khương Hoài của năm xưa từng cố chấp từng nghĩ Chu Nghiễn thì sống nổi — cũng đã biến mất
may mắn thay
Tất cả vẫn là quá muộn
May mắn thay
Tôi bao giờ dừng con đường tiến về phía
May mắn thay vẫn còn sự nghiệp và cuộc sống của chính
Mọi thứ… vẫn còn kịp
10 – Hậu ký (1)
Chu Nghiễn từng nghĩ rằng Khương Hoài sẽ thật sự chọn cách ly hôn
Tâm trạng của Khương Hoài xưa nay luôn đến nhanh
Anh cứ nghĩ chỉ cần dỗ dành một chút là cô sẽ nguôi giận
Nào ngờ đêm hôm đó Khương Hoài đã thu dọn xong hết bộ hành lý
Lúc đến Cục Dân chính Chu Nghiễn vẫn còn đang tự lừa dối
Có lẽ Khương Hoài chỉ đang dọa thôi vài hôm nữa cũng sẽ đòi tái hôn
Anh mặc định rằng Khương Hoài sẽ rời bỏ
Bảy năm bên cả hai sớm đã hòa làm một thể
Cuộc sống nơi nơi đều dấu vết của đối phương
Sao thể chia tay là chia tay
Vậy nên khi cầm lấy giấy chứng nhận ly hôn cũng thấy hoảng hốt sợ hãi như tưởng
Chu Nghiễn tin chắc dù ly hôn chăng nữa Khương Hoài nhất định sẽ về bên
Công ty chuyển nhà làm việc nhanh
Đồ đạc của Khương Hoài dọn sạch còn sót gì nửa căn nhà lập tức trống trơn
Kim Bảo sủa “gâu gâu” ngừng
Tiếng ồn khiến Chu Nghiễn khó chịu
Lúc đó kiên quyết giữ Kim Bảo cũng là một canh bạc — cược rằng Khương Hoài sẽ mềm lòng
Chỉ cần Kim Bảo còn ở bên thì Khương Hoài sẽ dứt bỏ căn nhà
Ai ngờ Khương Hoài Kim Bảo cũng bắt đầu giận dỗi
Không ăn uống cứ thấy là sủa mãi thôi
Căn nhà quá trống trải trống đến mức khiến Chu Nghiễn hoang mang bất an
Anh mượn cớ Kim Bảo bệnh gọi điện cho Khương Hoài
Quả nhiên cô đã đến
Thật đêm đó Chu Nghiễn hề tăng ca đã đến lầu từ sớm
Anh hy vọng kéo dài thêm một chút để Khương Hoài sẽ ở qua đêm
Chu Nghiễn thể danh chính ngôn thuận ôm cô trở về giường sáng hôm mọi chuyện sẽ như từng gì xảy
Tình cảm của họ sẽ về như cũ
Chu Nghiễn vẫn đang mơ mộng thì thấy Khương Hoài ôm Kim Bảo bước khỏi cửa
Anh cố tỏ bình tĩnh nhưng một câu thản nhiên của cô bóc trần mọi lớp ngụy trang
Cô : “Tống Nghiên”
Khoảnh khắc đó Chu Nghiễn chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn
Anh bắt đầu hối hận — rõ ràng đã kết hôn rõ ràng thể cùng Khương Hoài hết đời
Vậy mà chính đã tự tay hủy hoại tất cả
Bảy năm bảy năm giữa và Khương Hoài
Chu Nghiễn cứ ngỡ che giấu hảo biết Khương Hoài đã nhận từ khi nào
Là từ từ lúc nào
Chu Nghiễn biết
Anh chỉ biết một điều — Khương Hoài sẽ nữa
Chút hy vọng mong manh cuối cùng… cũng vỡ nát
Hậu ký (2)
Có lẽ là năm thứ sáu khi Chu Nghiễn và Khương Hoài bên
Chu Nghiễn đã gặp Tống Nghiên — một cô gái trẻ đang chạy đôn đáo tìm việc khắp nơi
Anh mượn cớ nhận cô công ty
Đối với phiên bản trẻ hơn của Khương Hoài Chu Nghiễn một thứ cảm giác đặc biệt khó gọi tên
Anh luôn kiềm bản thân mà cô một chút
Thực cho dù hôm đó Khương Hoài lên tiếng giữ cô thì đó Chu Nghiễn cũng sẽ tìm cách bảo phòng nhân sự nhận cô
Nếu Tống Nghiên gặp khó khăn cũng luôn là “tình cờ” thể giúp đỡ
Chu Nghiễn thể chắc chắn rằng — đó là tình yêu
Người mà yêu cả đời đã xác định từ bảy năm
Anh sẽ bên Khương Hoài đến hết quãng đời còn
Cho đến khi cả hai đầu bạc răng long
Chu Nghiễn thể tưởng tượng cuộc sống thiếu Khương Hoài nhưng họ đã ở bên quá lâu
Cuộc sống vốn luôn cần chút mới mẻ
Chỉ là… cần biết điểm dừng
Vì thế nên khi đối mặt với Tống Nghiên vẫn luôn giữ chừng mực
quên mất — phụ nữ trời sinh đã trực giác vô cùng nhạy bén
…
Lần thứ ba Chu Nghiễn bước đến chỗ làm việc của Tống Nghiên cố ý nhắc đến chuyện mỗi sáng cô đều dậy sớm dắt chó dạo
Rồi cô rõ ràng thấy ánh mắt Chu Nghiễn sáng lên
Trong những lần tiếp xúc đó Chu Nghiễn hành xử quá mức tự nhiên đến nỗi Tống Nghiên luôn nghĩ là độc thân
Cho đến hôm đó giữa đám đông cô thấy Chu Nghiễn quỳ một gối xuống mặt Khương Hoài : “Em đồng ý lấy chứ”
Cảm giác ghê tởm chẳng thể gọi tên nào đó trào lên trong lòng Tống Nghiên
Lẽ cô nên nhận sớm hơn
Ly trà sữa xuất hiện bàn trong giờ trà chiều bóng dáng luôn ở bên cô khi tăng ca…
Khương Hoài rạng rỡ như biết vị hôn phu của đã làm bao nhiêu chuyện ghê tởm lưng cô
Từ giây phút Tống Nghiên bắt đầu nghĩ — làm thế nào để Khương Hoài thể nhận tất cả
Yêu bảy năm họ sớm đã xem đối phương như thân
Tống Nghiên “ tay” chỉ là vì khi thấy ánh mắt đau thương của Khương Hoài cô bỗng chốc đành lòng
Tống Nghiên nghĩ — nếu ngay từ đầu thật với cô thì
Cô sẽ bịt mắt tiếp tục sống trong ảo tưởng
Hay sẽ dứt khoát rời bỏ cắt đứt với gã đàn ông
Tống Nghiên biết
cô biết — nhất định khiến Khương Hoài từ bỏ Chu Nghiễn
Cô gái như thể để Chu Nghiễn hủy hoại cả đời
-HẾT-
MUỐN ĐỌC TRUYỆN HAY – HÃY GHÉ LAOPHATGIA MỖI NGÀY NHÉ MẤY BÀ ƠI