An Nhiên Giữa Nhân Gian - Chương 99
Triệu Dân nhớ những chuyện lâu đã lâu lắm hồi ức ngày từng hiện về giờ nhất nhất hiện rõ mồn một trong đầu giống như một bộ phim chiếu chậm thể lần thật sự tạm biệt đó về cũng sẽ còn nhớ tới nữa cho nên lúc hình ảnh trong đầu mới thể phá lệ rõ ràng đến thế
Lúc 3 tuổi vì sợ Triệu phu nhân phát hiện sự tồn tại của cho nên học mẫu giáo đàn bà mời gia sư và giáo viên đến tận nhà dạy dỗ dù nhà họ Triệu mỗi tháng cũng cho đàn bà một số tiền lớn chút phí tổn quả thực tính là gì đúng khi 15 tuổi thậm chí còn nhập hộ khẩu Bởi vì đàn bà quả thực cam lòng đem nhập hộ khẩu gia đình khác bà chính thức bước hộ khẩu nhà họ Triệu nhưng chút thực tế mãi cho đến khi lão già nhà họ Triệu chết mới nhà họ Triệu “THỪA NHẬN”
Trước khi 15 tuổi từng đến trường học bộ đều là mời giáo viên về nhà dạy dỗ ngay cả chương trình học tiểu học cũng học ở nhà với gia sư đàn bà cầm một số tiền lớn của nhà họ Triệu ngược dám bỏ đầu tư bởi vì phần đầu tư là nguyên nhân khiến cho bà nhiều tiền của nhà họ Triệu hơn là sinh lời bằng cách bán Hắn cũng biết như tính là Chắc là cũng quá kém từng xem một bộ phim TV giới thiệu về viện phúc lợi chính là nơi nuôi dưỡng những đứa trẻ cha mẹ hoặc là vứt bỏ khi sinh đó tập trung một chỗ mà nuôi dưỡng nơi đó sẽ thường xuyên các đoàn thể hội nhóm hoặc là lãnh đạo chính phủ xuống thị sát thăm hỏi Bây giờ vẫn còn nhớ rõ đoạn phim ngắn TV lúc Cũng giống như lứa tuổi bé xíu của chỉnh tề xếp thành ba hàng mặc quần áo sạch sẽ chỉnh tề hát bài < cảm ơn tâm > tiếng non nớt phía là một đám lớn vây quanh đến vui mừng ánh đèn flash của giới truyền thông lóng lánh
Giống như là một màn biểu diễn hoa lệ
Những đứa trẻ vứt bỏ còn bắt đầu sách biết chữ thứ đầu tiên mà bọn chúng học chính là hai tiếng “cám ơn” chút tàn nhẫn giống như xã hội đang ngừng nhắc nhở thân thế của bọn chúng nhắc nhở một sự thật là bọn chúng đã vứt bỏ nhắc nhở rằng bọn chúng ngày hôm nay là vì nhận sự thương hại của xã hội vì bọn chúng mới cơm ăn mới chỗ ở
Tuy rằng sự thật quả thực đúng là như thế
Hắn nghĩ nếu lúc đàn bà vứt bỏ hiện tại chắc cũng sống cuộc đời giống như những đứa trẻ TV sự đối lập Triệu Dân cảm thấy cuộc sống hiện tại của bản thân quá kém thậm chí là Ít nhất cơm ăn áo mặc ngay cả chơi cờ bơi lội chuyện giải trí thư giãn như đều giáo viên đặc biệt chỉ dạy hệt như một tiểu vương tử tự phụ kiêu ngạo tuy rằng việc biến trở thành một kẻ tự phụ
Kính hoa thủy nguyệt chung quy những thứ chỉ là giả tạo
Từ khi ký ức tới nay đoạn thời gian vui vẻ nhất trong cuộc đời của chính là khi đến học tại thành phố Z chỉ tiếc thời gian đó quá ngắn cho nên mỗi khi nhớ sẽ cảm thấy chút xót xa Con luôn là động vật lòng tham đáy vẫn luôn đến trường học trải nghiệm cuộc sống của tập thể chỉ nếm thử một phen xem rốt cuộc cuộc sống bình thường là cái tư vị gì nhưng khi đã thật sự trải nghiệm thì buông tay cảm thấy cam lòng cảm thấy phẫn hận thậm chí còn điên cuồng ghen tị với những học sinh bình thường trong lớp thứ đó cuối cùng chỉ là vọng tưởng
Ngày tiễn Triệu Dân trời đổ cơn mưa phùn trong sân bay đến lúc nào cũng trình diễn tiết mục tương phùng và tạm biệt qua đường vội vã qua mỗi đều câu chuyện của riêng Triệu Dân kéo theo một túi hành lý nhỏ biểu hiện mặt vô cùng thản nhiên Sau khi làm thủ tục giấy tờ xuất cảnh Triệu Dân ôm vai Cố Ninh:
– “Tạm biệt đạo diễn lớn của hi vọng về thể xem những bộ phim của ở rạp phim nước ngoài”
– “Mình sẽ cố gắng” Cố Ninh vỗ vỗ bả vai Triệu Dân: “Tự chăm sóc cho nhé tiếng Anh của bắt đầu một cuộc sống mới sẽ chút khó khăn nhưng mà chắc là vấn đề sẽ lớn lắm chung quy con vẫn là loại động vật tính thích nghi mạnh sức khỏe của vốn dĩ nhớ ăn cơm đúng giờ nếu như vấn đề gì thì gửi mail cho biết nhé”
Triệu Dân :
– “Thật là khó khi thấy dong dài yên tâm sẽ hảo hảo sống ” Dừng một chút Triệu Dân tiếp: “Cậu cũng đừng liều mạng quá nhớ dịu dàng ôn nhu một chút bằng đến lúc đó ai thèm lấy thích một thì cứ chủ động đến tìm là một cô gái mạnh mẽ cũng gì hổ ngượng ngùng thấy Hà Cảnh đừng để bỏ chạy mất đấy”
Cố Ninh ngẩn :
– “Cậu yên tâm trốn thoát ”
– “Cậu tự tin như thì cứ như đây hẹn gặp ”
Tuy rằng hẹn gặp nhưng trong lòng mỗi đều biết lần từ biệt biết đến lúc nào mới thể gặp thậm chí thể sẽ bao giờ còn gặp nữa chỉ chớp mắt hai đã quen biết nhiều năm như
Thời gian thấm thoắt thoi đưa đối với đàn ông mắt Cố Ninh rốt cuộc tìm nửa điểm bóng dáng thanh niên năm đó tùy tiện bò cửa sổ nhà thời gian phảng phất trở về ngày hôm đó nhưng mà cả hai đều còn giống như lúc
Máy bay cất cánh bay lên trung để một làn khói trắng bầu trời Cố Ninh thu hồi tầm mắt cúi đầu trở về nhà Ra khỏi sân bay cô bấm điện thoại gọi cho Trịnh Lục:
– “Tôi nhờ chuẩn thân phận đó hiện tại đã sắp xếp thỏa ”
– “Cô cứ yên tâm việc thỏa cả một chút vấn đề nào ”
– “Cám ơn ” Dừng một chút Cố Ninh tiếp: “Nhờ với Hà Cảnh nếu tiếp tục cư xử khác trong vòng 3 ngày lăn đến mắt về kêu cần xuất hiện nữa trong nhà đã cân nhắc giúp xem mắt cảm thấy việc thể suy nghĩ chừng thật sự thể gặp thích hợp đến lúc đó nhất định sẽ mời đến uống rượu mừng”
Di động của Trịnh Lục thiếu chút nữa tiếp xúc thân mật với mặt đất phụ nữ ở đầu dây bên khí phách mạnh mẽ như cũng chỉ Cảnh ca mới thích nổi gã gượng một tiếng:
– “Không thể a đại tỷ của ơi điều kiện của cô như cô vẫn còn trẻ thế vì xem mắt a”
– “Anh chuyển lời của đến là cho biết biết đã trở về”
Trịnh Lục sửng sốt:
– “Vậy nhất định sẽ đem nguyên văn lời của cô chuyển cho Cảnh ca ngài còn chỉ thị gì nữa ”
– “Tạm thời nếu sẽ báo cho biết”
– “Vậy a em xin phép cúp máy ”
– “Ừ” Cố Ninh đáp ứng
Trịnh Lục di động trong tay thật hết biết thế giới cũng chỉ cô gái ở đầu dây bên mới dám chuyện với Cảnh ca như : “Đừng cư xử khác mau lăn đến mặt của ngay”
Đây mới đúng là nữ trung hào kiệt a thật sự gặp quỷ
Mà điều khiến gã cảm thấy bất khả tư nghị hơn là cô gái buông lời như Cảnh ca của gã quả thật điên điên khùng khùng lập tức lăn đến… Mẹ thế giới đôi khi quả thật điên cuồng Trịnh Lục cảm thấy bản thân gã con mẹ nó tin tưởng tình yêu
Cố Ninh lái xe trở về lúc xế chiều Hà Cảnh lập tức gọi điện thoại đến
Ở đầu dây bên Hà Cảnh vẫn luôn trầm mặc kiệm lời vẫn là do Cố Ninh chủ động chuyện:
– “Đã đến Bắc Kinh Nếu đã đến thì xuất hiện chúng cùng ăn bữa cơm tối mai sáu giờ em đặt bàn xem thể Không thì đổi bữa khác”
Quả thực là giọng điệu nữ vương bùng nổ hai ba câu lập tức quyết định xong xuôi Hà Cảnh còn điều gì đó cuối cùng chỉ thốt một chữ “Tốt” khí chất tiểu tức phụ mười phần nhaTrước đều là ở ngoài khí phách da mặt dày đùa giỡn Cố Ninh lúc đột nhiên mọi chuyện đều đảo ngược cả
Đến 6 giờ tối sớm muộn vặn đến lúc đó cửa phòng ăn bật mở Cố Ninh đã sớm ở bên trong cô đưa tay đồng hồ giọng điệu nhàn nhạt :
– “Vừa vặn đúng giờ muộn trễ em thích đúng giờ”
Lúc Hà Cảnh Cố Ninh đến chữ “Thích” chân mày mất tự nhiên mà nâng nâng lên Chờ Hà Cảnh xuống Cố Ninh châm trà :
– “Hiện tại hẹn gặp thật khó xem công việc của Hà bận rộn a”
– “Ninh Ninh như thế chỉ là… chỉ là…”
Ngược Cố Ninh đẩy tách trà đã cô rót sẵn đến mặt Hà Cảnh vân đạm phong khinh hỏi tiếp:
– “Em nhớ rõ tháng là sinh nhật 24 tuổi của ”
Hà Cảnh sửng sốt hiểu vì đột nhiên Cố Ninh thay đổi đề tài chuyện nhưng mà vẫn “ừ” một tiếng
Không khí giữa hai loại quái dị loại cảm giác giống như đại lão gia và tiểu tức phụ đương nhiên Cố Ninh chính là đại lão gia Cố Ninh nước lượn lờ mặt Hà Cảnh hỏi:
– “Không uống trà ”
Hà Cảnh bưng tách trà lên đưa mắt quan sát biểu tình mặt Cố Ninh trong lòng chút thấp thỏm Cố Ninh đang tức giận ư Thật sự nãy giờ đã uống đủ một bình…
Tháng đã trở về Tiêu lão Đại giường bệnh đột nhiên tỉnh tự nhiên mọi chuyện cũng đảo ngược tình thế Tiêu lão Đại đã lăn lộn nhiều năm như nhân mạch trong tay rộng Hà Cảnh tìm giúp đỡ nhiều đều do dự dám hỗ trợ cho nhưng đối với Tiêu lão Đại tự nhiên là bất đồng cho dù ông đã lui về phía chiến tuyến nhưng lực ảnh hưởng vẫn còn tồn tại lớn nhiều đều bán cho ông mặt mũi và ân tình Tất cả mọi chuyện đều sắp xếp thỏa cộng thêm lúc Hà Cảnh cũng đã bố trí sẵn tuy chút thấp thỏm nhưng mà hết thảy rốt cuộc đều nhanh chóng trôi qua vượt qua trời đông giá rét nghênh đón mùa xuân Công ty trải qua nguy cơ lần bỏ qua những chuyện làm ăn mập mờ bất chính chuyên tâm đặc biệt làm ăn chân chính hợp quy cách Tiêu lão Đạo ở mặt tất cả đàn em chính thức nhận Hà Cảnh làm con nuôi đem mọi chuyện làm ăn của công ty đều giao cho Hà Cảnh quản lý Về phần tội trạng của Hà Cảnh ở cục cảnh sát biết bởi vì nguyên nhân gì thế nhưng bắt và gánh chịu mọi việc là hai đứa con trai của Tiêu lão Đại trải qua chuyện Tiêu lão Đại già nhiều trong một đêm tóc đã bạc trắng về hưu
Rất nhiều đối với việc Tiêu lão Đại vứt bỏ con trai của chuyển sang nâng đỡ ngoài thật sự kinh ngạc nhưng nếu mọi chuyện đã trở thành kết cục đã định thì gì cũng chỉ vô dụng còn nữa cho chính xác hơn Hà Cảnh quả thật bản lãnh Vất vả gầy dựng giang sơn con trai phá hoại vẫn nên giao cho ngoài phát triển lớn mạnh thì hơn đây đúng là sự so sánh và lựa chọn khó khăn giống như lựa chọn bên nào đều sẽ một bên chịu cam tâm
Hà Cảnh ở trong lòng thở dài định chuyện Cố Ninh đẩy một chiếc hộp đến mặt Hà Cảnh sửng sốt Trên mặt Cố Ninh vẫn như cũ biểu cảm gì:
– “Đây là quà sinh nhật của đã tặng em vài lần em cũng đáp lễ chứ em chiếm tiện nghi của ”
Hà Cảnh chút kịp hồi thần cầm chiếc hộp tinh xảo lên thật cẩn thận mở bên trong là một chiếc nhẫn bằng bạch kim khá tinh xảo trông vẻ đắt tiền hoa văn mặt nhẫn cũng vô cùng mộc mạc