An Nhiên Giữa Nhân Gian - Chương 91
Tiệc tối đã ít Cố Ninh chút yên lòng nghĩ nghĩ cô cúi đầu bấm tin nhắn gửi cho Hà Cảnh Tin nhắn tăng tăng giảm giảm cuối cùng xóa – mấy lần Cố Ninh mới nhấn nút gửi
Sau khi tin nhắn gửi thành công Cố Ninh vẫn chờ đối phương hồi âm cho như là vì lúc nào cô gửi tin nhắn cho Hà Cảnh nhất định trong vòng 3 phút sẽ hồi âm Nếu ba phút vẫn tin nhắn hồi âm trong vòng 1 tiếng đồng hồ Hà Cảnh nhất định sẽ gọi điện thoại cho cô
Mà bây giờ chẳng những điện thoại gọi ngay cả tin nhắn cũng như đá chìm đáy biển khác thường tất cổ quái nỗi bất an trong lòng Cố Ninh dần dần lan rộng
– “Chào Cố tiểu thư ông chủ của chúng mời cô sang bàn bên cạnh bàn công việc” Giọng gần bên tai khiến cho Cố Ninh hồi thần cô ngẩng đầu lên
Theo chỉ dẫn Cố Ninh về phía chiếc bàn trong góc tối lúc cô sang một đàn ông vặn cũng tầm mắt của hai giao giữa trung
Cố Ninh chỉ liếc mắt một cái lập tức xác định đàn ông chính là trai của Triệu Dân đó là một loại trực giác Vẻ bề ngoài của Triệu Giám hết sức tuấn mỹ nhưng khác với Triệu Dân tuy rằng cũng đều là một dạng hấp dẫn mê nhưng bất luận là về khí chất về tướng mạo mà hai ngang dọc cũng giống như hai em thập phần khác biệt
Cố Ninh lên :
– “Được”
Bàn đương nhiên nhiều Triệu Dân tự nhiên cũng mặt ở đó lúc thấy Cố Ninh tới chút ngoài ý nhưng một giây lập tức hướng về phía Cố Ninh thân thiện :
– “Anh trai bàn bạc cụ thể về việc hợp tác một chút sơ qua với ngờ đợi kịp đã gọi tới”
– “Chào Triệu tổng”
Triệu Giám gật đầu Triệu Giám năm nay hơn 30 tuổi mặc một chiếc áo sơ mi ôm sát chín chắn Triệu Dân chung một chỗ với chính là bộ dáng của một đứa trẻ
– “Em chính là bạn của Triệu Dân ư Cậu đã từng nhắc tới em lúc còn học ở thành phố Z cám ơn em đã hỗ trợ chăm sóc cho ” Triệu Giám đột nhiên mở miệng chuyện khác với vẻ bề ngoài giọng của hết sức ôn hòa và thân thiện
Cố Ninh ngẩn trong lòng chút cổ quái cô và Triệu Dân quen biết 1 năm như thế nào cũng thể dùng từ “chăm sóc” Cố Ninh cất giọng nhàn nhạt:
– “Không thể là em chăm sóc bọn em chỉ là hàng xóm mà còn học chung lớp cho đúng hơn là bọn em hỗ trợ lẫn mà thôi”
– “Dù vẫn cám ơn em” Dừng một chút Triệu Giám tiếp: “Anh sẽ để cho một vài trong công ty của bọn đặc biệt phụ trách chuyện hợp tác lần bọn họ sẽ liên hệ trực tiếp với em em là bạn của Triệu Dân thì cũng chính là bạn của ”
Triệu Giám mới dứt lời Triệu Dân lập tức mở miệng chuyện Hắn nhíu nhíu mày chút vui :
– “Không em đã với Là cá nhân em tự đầu tư kéo việc công ty làm gì như liên quan đến em…”
Triệu Giám sửng sốt một lát ở mặt mọi phản bác như cũng tức giận chút nào cất giọng nhàn nhạt đáp :
– “Dân Dân đầu tư cho một bộ phim chỉ bỏ tiền là bên trong nhiều chi tiết sợ em hiểu rõ lần vẫn danh nghĩa là cá nhân em đầu tư chẳng qua chỉ tìm đến giúp em mà thôi”
Vốn dĩ Triệu Dân còn thêm gì đó nhưng chỉ há miệng thở dốc cuối cùng vẫn gì
Người chung quanh đều hết sức ngoài ý mọi đã từng Triệu tổng đối với đứa em trai cùng cha khác mẹ hết sức sủng ái nhưng mà ngờ thể đến mức độ thế nhưng năng mềm mỏng bảo hộ đủ đường thái độ như thế chỉ sợ là đối với con cái cũng chắc thực sự kỳ quái
Cả bữa tiệc Cố Ninh đều thấy yên lòng thỉnh thoảng cúi đầu di động Sau khi bữa tiệc kết thúc Cố Ninh trở về khách sạn cô tiếp tục gọi điện thoại cho Hà Cảnh mặc kệ thế nào bộ đều là giọng nữ máy móc nhắc nhở “Thuê bao liên lạc ” Cố Ninh chút nóng nảy lúc cô mới hậu tri hậu giác kịp phản ứng ngoại trừ số điện thoại di động để liên hệ cô và Hà Cảnh hề phương pháp liên lạc nào khác nếu một ngày di động của Hà Cảnh gọi như quan hệ của bọn họ cũng lập tức chặt đứt trong một thời gian ngắn thể liên lạc với
Cô đối với thế giới của Hà Cảnh biết gì cả Sáng sớm ngày mai về Bắc Kinh cô đã đặt sẵn vé máy bay nhưng mà hiện tại Cố Ninh nghĩ cô nên về thành phố Z nhưng tình huống bây giờ cho dù Hà Cảnh trở về thành phố Z chăng nữa thì thể cách nào khác cô tìm Hà Cảnh bây giờ…
Không biết đến mấy giờ Cố Ninh mới mơ mơ hồ hồ chìm giấc ngủ di động đặt bên gối đột nhiên vang lên tiếng chuông phá vỡ sự yên tĩnh Cố Ninh đột nhiên mở to mắt tỉnh dậy cô cầm điện thoại lên cho thật kỹ màn hình là một dãy số xa lạ Cố Ninh đột nhiên một loại dự cảm ở đầu dây bên nhất định là Hà Cảnh loại dự cảm làm cho nhịp tim của cô thể đè nén mà đập nhanh trong bóng đêm yên tĩnh phá lệ rõ ràng
Cố Ninh lập tức nhấn phím cầm điện thoại kề sát bên tai bốn phía là một mảnh tối đen cô mở đèn khi mắt thấy thì thính giác trở nên minh mẫn thêm lúc tiếng đầu tiên ở đầu dây bên truyền đến Cố Ninh lập tức thể khẳng định gọi cho cô chính là Hà Cảnh
– “Ninh Ninh yên tâm khỏe hãy chắc xa một thời gian trong thời gian … Mình thể liên lạc với nhưng mà yên tâm nhanh thôi sẽ trở về làm vài việc cho nên chúng tạm thời xa một thời gian”
Cố Ninh giật trong lòng từ từ trầm xuống biết vì cô Hà Cảnh đã cố ý chuyện với cô bằng giọng điệu nhẹ nhàng loại cảm giác bi thương khó diễn tả bằng lời từ từ xuất hiện giữa hai
Cố Ninh bản thân dùng giọng điệu run run gấp gáp hỏi:
– “Xảy chuyện gì ”
– “Không chuyện gì cả Ninh Ninh cúp máy nhé đừng tìm chờ giải quyết xong mọi chuyện sẽ đến tìm nhớ chăm sóc bản thân nhé” Nói xong câu đó Hà Cảnh dừng lâu mới : “Ninh Ninh nhớ… nhất định tự chăm sóc cho bản thân thật ”
Nói xong câu đó cuộc điện thoại cắt ngang Cố Ninh lập tức bấm gọi nhưng gọi
Cố Ninh trong bóng tối lâu mới với tay mở đèn ánh sáng xuất hiện đuổi bóng tối của căn phòng từ cuộc điện thoại ngắn ngủi cô mơ hồ thấy âm thanh của sóng biển rốt cuộc đã xảy chuyện gì
Cố Ninh bắt buộc bản thân tỉnh táo cô nhắm mắt suy nghĩ về chuyện xảy ở kiếp nhưng kiếp căn bản cô ở chung một chỗ với Hà Cảnh làm mà nhớ cái gì Trong đầu cô càng thêm trống rỗng…Cố Ninh dựa giường mãi cho khi bên ngoài sắc trời dần sáng lên mới nhanh chậm bắt đầu thu dọn đồ đạc lúc cô sang gõ cửa phòng Trần Triển Trần Triển còn đang ngủ
Ánh mắt của Trần Triển mơ mơ hồ hồ Cố Ninh ở ngoài cửa trang đầy đủ Trần Triển giật chút ngoài ý :
– “Ninh Ninh mới mấy giờ a đã thức dậy ”
– “Mình việc về nhà một chuyến thể cùng bay đến Bắc Kinh sang báo cho biết một tiếng”
– “Hả Xảy chuyện gì Sao đột nhiên thay đổi ý định ” Hiện tại Trần Triển đã tỉnh ngủ
Cố Ninh cất giọng nhàn nhạt :
– “Không chuyện gì chỉ về nhà một chuyến thôi dù Tết Nguyên đán cũng sắp đến nhé vẫn tới lúc sân bay thể tiếp tục ngủ thêm một chút”
Trần Triển ngáp một cái:
– “Được ngủ thêm một lát đây thuận buồm xuôi gió nhé”
Cố Ninh bắt taxi đến sân bay chuyến bay đến thành phố Z là buổi tối nhưng Cố Ninh mua vé máy bay đến thành phố C dù Hà Cảnh chủ yếu cũng ở thành phố C cô nhất định tìm hiểu cho kỹ rốt cuộc là đã xảy chuyện gì
Xuống máy bay khỏi sân bay Cố Ninh trực tiếp đến một khu hội sở KTV trong lúc vô tình cô từng Hà Cảnh qua ở bên trong khu vui chơi giải trí hình như còn Càn Khôn khác cô biết nơi quan hệ gì với Hà Cảnh nhưng nơi hiện tại là đầu mối duy nhất mà cô biết tự nhiên cô trong tìm hiểu
Bên trong Hội sở chính trang hoàng hết sức xa hoa quét mắt qua lập tức biết chi phí bên trong hề thấp Cố Ninh lập tức đến quầy lễ tân mở miệng hỏi:
– “Xin hỏi hai chị biết Hà Cảnh ”
Hai cô tiếp tân gương mặt xinh đưa mắt ai cũng lên tiếng Cố Ninh nghĩ nghĩ hỏi lần nữa:
– “Vậy hai chị biết tên Trịnh Lục ”
– “Lục ca đến đây thường xuyên nhưng mấy ngày nay chúng thấy đến” Một phụ nữ xinh từ bên trong dùng loại ánh mắt thập phần mập mờ quan sát Cố Ninh từ xuống cuối cùng phun một làn khói thuốc trắng giọng điệu ngả ngớn tiếp:
– “Xì cô gái nhỏ làm tìm tới nơi Lục ca làm chuyện gì với cô em ”
Cố Ninh ngẩn cũng phủ nhận cố chấp hỏi :
– “Hiện tại ở chỗ nào”
Triệu Dung dùng ngón tay búng búng điếu thuốc tàn thuốc rơi xuống:
– “Xem chị đây đoán đoán sai a thật đúng là nợ tình a chẳng qua cô bé em tìm biết rằng nơi của bọn cũng nhiều cô gái đến tìm ”
Nghe Triệu Dung như trong Hội sở nãy đều khẩn trương và căng thẳng giờ đều nhẹ nhàng thở ánh mắt Cố Ninh cũng thả lỏng xuống buông đề phòng quả thật đã xem Cố Ninh là nợ tình của Trịnh Lục
Triệu Dung chớp chớp đôi mắt hẹp dài Cố Ninh :
– “Chị đây ngược từng Lục ca qua về em quả nhiên tương đối khó xử lý tính tình cố chấp chọc tới em thì khó mà rút Chị đây khuyên cô bé đừng nên tìm nữa loại đàn ông thích phong lưu khắp nơi đáng tin cậy ” Dừng một lát Triệu Dung chào hỏi với mấy khác trong Hội sở: “Được hết giờ làm về đây Mọi làm việc tiếp ” Nói xong lập tức khỏi Hội sở
Trải qua chuyện như trong Hội sở tiếp tục bận rộn làm việc ai để ý đến Cố Ninh nữa Cố Ninh lấy tinh thần vội vàng đuổi theo bên ngoài đã thấy phụ nữ cô tới ngã tư đường dòng xe cộ như nước chảy chút xuất thần lúc một chiếc xe trờ tới bên cạnh Cố Ninh Tiếng kèn xe vang lên khiến Cố Ninh kịp hồi thần lúc từ trong xe lộ một cái đầu:
– “Nhanh lên xe nơi thể dừng xe ”
Là phụ nữ cô gặp ở Hội sở Cố Ninh kịp suy nghĩ một giây lập tức mở cửa xe trong
Ánh mắt của Triệu Dung thông qua gương chiếu hậu về phía :
– “Cô em lá gan lớn nhỉ chị đây kêu cô em lên xe thì cô em lập tức lên xe ngay Cố tiểu thư cô sợ mang cô bán ”
Cố Ninh cất giọng nhàn nhạt báo một dãy số chính là biển số của chiếc xe
Sắc mặt của phụ nữ ghế điều khiển lập tức thay đổi qua một lúc Triệu Dung tiếp:
– “Cô bé thông minh biết theo leo lên xe còn nhớ biển số xe của nữa ngu cũng ngốc dẫn cô gặp mà cô gặp”
– “Cám ơn chị”
– “Nhớ kỹ lần thể xông loạn khắp nơi như chỗ nào cũng thể may mắn hôm nay cô gặp lúc nào cũng mềm lòng”
Xe chạy một tiếng đồng hồ ngừng một tiểu khu Triệu Dung xuống xe Cố Ninh từ xuống đột nhiên một câu:
– “Thì khiến Cảnh ca nhớ mãi quên dáng vẻ thế đúng là chút ý tứ”
Hai lên lầu nhà của Triệu Dung ở lầu 4 cửa mở Cố Ninh lập tức thấy Trịnh Lục sô pha trong phòng khách Trịnh Lục thấy Cố Ninh cũng thập phần ngoài ý gã từ sô pha lên về phía Triệu Dung lưng Cố Ninh:
– “Sao em dẫn cô đến đây”
Triệu Dung dựa cả khung cửa bằng giọng trêu tức:
– “Gặp ở Hội sở cho nên mang về đây cô bé chạy khắp nơi tìm đấy xem sức hấp dẫn của vẫn còn lớn lắm nha”
Triệu Dung là tình của Trịnh Lục khi Trịnh Lục thương thì đến chỗ Triệu Dung ẩn thân dưỡng thương tránh đầu sóng ngọn gió
Trịnh Lục nhíu nhíu mày:
– “Em ít hưu vượn ở đây dùm đây là bạn gái của Cảnh ca đấy” Dừng một chút tầm mắt Trịnh Lục dời lên Cố Ninh hỏi: “Sao cô tìm đến chỗ ”
Cố Ninh thanh âm lạnh lùng:
– “Anh nhất định biết chuyện của Hà Cảnh cho xem xảy chuyện gì ”
Ánh mắt của Trịnh Lục bắt đầu lảng tránh gã theo bản năng cảm thấy Cố Ninh thể dễ lừa như nhưng vẫn là kiên trì chống chế :
– “Cô đừng đoán mò thể… Có thể xảy chuyện gì chứ Hoàn xảy chuyện gì cả cô còn ở Bắc Kinh học Cứ như chạy đến chỗ xảy vấn đề gì chứ Cô vẫn nên nhanh chóng về trường học ”
– “Tôi về” Dừng một chút Cố Ninh cố chấp : “Tôi nhất định hiểu rõ mọi chuyện đã”
Trịnh Lục vỗ xuống sô pha:
– “Haiz… cô cứ cố chấp như chứ Không đã với cô căn bản là chuyện gì cả đã rõ ràng lắm còn gì Cô vẫn nên nhanh chóng trở về trường học thôi… mau …”
Nói xong Trịnh Lục qua chuẩn đuổi nhưng mà bởi vì điều cố kỵ dám làm quá cứng rắn mà Cố Ninh cũng chịu nhượng bộ chút nào hai cứ giằng co như tại chỗ
Triệu Dung tiếng:
– “Em Trịnh Lục cô bé đã tìm tới cửa cứ như gạt khác cũng cách đây là chuyện riêng của hai bọn họ Trịnh Lục xen lo chuyện bao đồng làm gì” Dừng một chút Triệu Dung Cố Ninh tiếp: “Chị đây thể cho cô em biết cô em quyền biết nhưng mà cô em nhớ để chuyện lọt ngoài cho khác biết những lời là do chị tiết lộ chứ”
Cố Ninh gật gật đầu