An Nhiên Giữa Nhân Gian - Chương 85
Hà Cảnh lấy chiếc hộp :
– “Đây là quà chọn cho xem thích vốn dĩ còn cả hoa nữa nhưng mà đã qua một tuần hoa héo cả ”
Vì món quà sinh nhật Hà Cảnh còn cố ý nhờ Trịnh Lục đến thỉnh giáo mấy cô bạn gái của gã suy tính mấy lần đó mua một chiếc lắc tay về làm quà tặng cho Cố Ninh
Cố Ninh Hà Cảnh đầy sửng sốt
Hà Cảnh thấy Cố Ninh chịu nhận mạnh mẽ nhét chiếc hộp trong tay Cố Ninh mặt ửng hồng đầy khả nghi cũng may làn da của vốn đen cho nên đến mức quá hổ Hà Cảnh ho khan một tiếng cố ý hạ giọng :
– “Ninh Ninh những món đồ đều là những thứ mà con gái các yêu thích tuy rằng ánh mắt của nhưng mà … hãy nhận lấy nếu như nhận bản thân giữ cũng dùng a” Dừng một chút Hà Cảnh tiếp: “Hơn nữa cũng chỉ quen mỗi là con gái thể tặng thứ thôi”
Cố Ninh chiếc hộp trong tay trong sự thúc giục của Hà Cảnh cô mở hộp là một chiếc lắc tay vô cùng tinh tế và hết sức tinh xảo Cố Ninh nghĩ rằng khiếu thẩm mỹ của Hà Cảnh đến mức dám nha hai lần chọn mua đồ trang sức cho cô đều tệ
Hà Cảnh chú ý biểu tình mặt Cố Ninh chút khẩn trương hỏi:
– “Cậu thích Hẳn là đến mức dám mang ngoài đó chứ”
Cố Ninh đáp:
– “Cám ơn chẳng qua thứ quá quý giá thể nhận”
– “Sao thể nhận chứ Đây quà sinh nhật cho mà” Hà Cảnh bắt đầu đưa tay khoa tay múa chân một chút: “Cậu xem nè nếu chịu nhận cũng thể đeo a tay của quá thô đeo hơn nữa cũng dễ cho lắm Cứ quyết định như tặng quà cho mời ăn cơm thế nào”
Hà Cảnh bất luận cái gì cũng chịu nhận vô cùng cố chấp Cố Ninh còn cách nào khác đành nhận lấy chiếc hộp :
– “Cậu mời ăn cơm ư Được khi nào”
Mắt Hà Cảnh sáng rực lên:
– “Ninh Ninh mời ăn cơm thật ” Nói xong mới ý thức bản thân hỏi một câu vô cùng ngốc nghếch ho khan một tiếng vẻ mặt mất tự nhiên tiếp: “Chọn ngày bằng dứt khoát ngay hôm nay luôn thế nào”
– “Cũng ” Dừng một chút Cố Ninh tiếp: “Cậu đây chờ nhé Mình thay quần áo đã”
Lúc cô xuống máy bay trở về nhà thì đã tắm rửa xong tóc còn hong khô đã Hà Cảnh kêu xuống bây giờ cô đang mặc quần áo ở nhà
– ” Được cứ hảo hảo ăn mặc một chút yên tâm tuyệt đối sẽ nóng nảy bao lâu cũng nguyện ý chờ mà”
Ha hả… Cậu thật sự nghĩ quá nhiều
Hà Cảnh ở lầu về phía cửa sổ căn hộ của Cố Ninh cảm thấy cả như lâng lâng đến ba phút Cố Ninh đã thay xong quần áo Đứng ở mặt đem từ cảm giác lâng lâng như say rượu kéo về thực tại
Hà Cảnh quan sát liếc mắt Cố Ninh từ đầu tới chân :
– “Rất tốc độ thay quần áo nhanh thật đó”
Cố Ninh gật gật đầu:
– “Ừ chúng thôi vặn cũng chút đói bụng ăn cái gì”
Hà Cảnh một vài món Cố Ninh ngẩn nghiêng mặt :
– “Bây giờ là mời ăn cơm đó Mình hỏi là ăn thứ gì chứ là thích ăn thứ gì hảo hảo nghĩ xem”
– “Không hết những món thích ăn vặn cũng thích khẩu vị của hai chúng giống mà”
Cố Ninh: “…”
Cuối cùng Cố Ninh dẫn Hà Cảnh đến nhà hàng ở Hội sở Lâm Hồ như thể tiết kiệm chi phí cũng thể bảo đảm hương vị quan trọng nhất là Cố Ninh ở bên ngoài du lịch một tuần đều ăn các món ăn đặc sắc khác rốt cuộc cũng trở về cô ăn các món ăn quen thuộc tương đối phù hợp với khẩu vị bình thường của
Hai trong phòng ăn của Hội sở đẩy cửa của căn phòng bên ngoài hành lang phía chính là hồ nước mỗi khi gió thổi qua mặt nước lay động nhộn nhạo phong cảnh thoáng mát hữu tình Không khí trong phòng từ từ thay đổi từng đợt gió mát lạnh thổi qua cần mở điều hòa đây trong chốc lát uống một bình trà lạnh do Hội sở đặc chế cả từ trong ngoài đều mát mẻ vô cùng thoải mái
Hà Cảnh tới lui bốn phía xung quanh :
– “Ninh Ninh chỗ thật là a lúc cũng tới đây một hai lần nhưng mà chú ý đến phong cảnh ở đây chỉ cảm thấy cách trang trí bên trong đặc sắc thần thái cũng sai”
Cố Ninh cất giọng nhàn nhạt:
– “Cậu thích thì ”
– “Thích đương nhiên thích cùng ở chung một chỗ bất kể là đến chỗ nào ăn cái gì cũng thấy vui vẻ ”
Cố Ninh cúi đầu uống trà bốn phía hết sức im lặng phảng phất thể cảm nhận tần suất hô hấp của đối phương
Cửa phòng đẩy từng món đồ ăn bưng lên bàn Cố Ninh thích lãng phí nhưng nhớ Hà Cảnh tặng quà cho thêm đó chỗ là địa bàn của cô cần trả tiền cho nên cô cũng hào phóng một lần khí thế phú hào mười phần
Hai gọi 8 món ăn trong đó hai món là do đầu bếp của Hội sở đặc biệt nghiên cứu vẫn chính thức giới thiệu ngoài
Bởi vì Cố Ninh ở đây Hà Cảnh vận dụng hết khả năng cố gắng làm cho tướng ăn của trở nên văn nhã hơn khi còn nhỏ thường xuyên ăn đủ no khi đó ở viện phúc lợi mỗi khi ăn thứ gì đó đều thường xuyên tranh đoạt đôi khi khi ăn cơm còn học hát khi đó một số lãnh đạo của thành phố đến kiểm tra hoặc một số cá nhân đoàn thể nào đó đến tham quan mỗi lần như viện phúc lợi sẽ cho bọn họ hát bài < cảm ơn tâm > nếu như ai biết hát thì ăn cơm Sau rốt cuộc Hà Cảnh cũng rầu rĩ vì no bụng nữa nhưng cũng đã nuôi thành thói quen ăn cơm hấp tấp khi hai tay chạm bát đũa luôn là bằng tốc độ nhanh nhất ăn hết cơm giống như lùa hết cơm trong bụng cả mới thể an tâm
Hà Cảnh Cố Ninh cúi đầu ăn cơm dựa theo tiết tấu ăn cơm của Cố Ninh Cố Ninh Hà Cảnh đến mức thấy thoải mái ánh mắt của Hà Cảnh quá mức nóng rực quá mức chăm chú Cố Ninh nhẹ giọng ho khan một tiếng ngẩng đầu hỏi:
– “Sao Đồ ăn hợp khẩu vị ư”
– “Không ăn ngon”
– “Ừ” Cố Ninh cúi thấp đầu xuống
Hà Cảnh Cố Ninh :
– “Cậu xem gầy thành như giống như một trận gió thổi qua cũng thể thổi bay luôn ăn nhiều một chút mới ”
Cố Ninh nhướng nhướng mày:
– “Chỗ nào khoa trương giống như chứ” Dừng một chút cô còn tiếp: “Mỗi sáng đều chạy bộ tuy rằng nhiều thịt nhưng cơ bắp nha”
Hà Cảnh cũng theo buông đũa lắc lắc cánh tay của ý bảo cơ bắp đầy tay :
– “Như nè cái mới gọi là cơ bắp” Dừng một chút thoáng qua cánh tay nhỏ gầy của Cố Ninh: “Còn hả cái đó gọi xương gà”
Nói xong đợi Cố Ninh kịp phản ứng chính dẫn đầu nở nụ cả đều sáng ngời lên Cố Ninh bất đắc dĩ lắc lắc đầu dùng đũa bới cho thêm một chén cơm trừng mắt Hà Cảnh đến chút biến dạng:
– “Ăn cơm của ”
Hà Cảnh ngưng đáp:
– “Tuân lệnh”
Hà Cảnh Cố Ninh giận tái mặt nghĩ nghĩ an tĩnh như cả buổi chiều suy nghĩ dần dần bay xa
Hà Cảnh nhớ đến lần đầu tiên thấy bộ dáng của Cố Ninh khi đó mới học lớp 6 bởi vì năng khiếu chạy bộ nhanh cho nên ngoại lệ tuyển trường Thanh Phong Hôm đó là thứ 6 huấn luyện xong về lớp học lấy áo khoác của lúc ngang qua liền thấy Cố Ninh một trong phòng học Phòng học của Cố Ninh ở lầu một lúc Cố Ninh bên cửa sổ cúi đầu cặm cụi làm bài biết gặp chỗ khó mà chân mày của cô nhẹ nhàng nhíu một trận gió thổi qua Cố Ninh vươn tay vén lọn tóc buông rũ xuống trán Bởi vì hôm đó là ngày nghỉ trong trường học ít cho nên phá lệ im lặng ngay cả tiếng “xào xạc” khi gió thổi trúng lá cây đều trở nên rõ ràng bộ trường học phảng phất chỉ còn hai bọn họ
Ánh sáng của trời chiều lười nhác chiếu lên thiếu nữ phảng phất tỏa một vầng hào quang lóe sáng quanh thân thiếu nữ trở nên đặc biệt chói mắt
Lúc Hà Cảnh đến mức si ngốc cô nữ sinh dáng vẻ bề ngoài xinh làn da cũng trắng đến mức chút trong suốt thị lực của từ đến nay vô cùng ngay cả vành tai nho nhỏ hồng hồng của đối phương đều thấy rõ ràng Lúc Hà Cảnh đột nhiên nhớ lúc còn nhỏ xơ quản lý của viện phúc lợi từng cho biết vành tai màu hồng con đường tình cảm sẽ gặp trắc trở
Trong lúc Hà Cảnh suy nghĩ mông lung thì cô nữ sinh trong phòng học phảng phất cảm giác đang đánh giá một giây hề báo ngẩng đầu lên chút mờ mịt ngoài cửa sổ Hà Cảnh cách nào hình dung cảm giác khi lần đầu tiên thấy Cố Ninh phảng phất liếc mắt một cái thì lập tức đem an tĩnh bên cửa sổ khắc sâu trong lòng
Lúc cảm thấy chút hổ nhớ chơi bóng nên quần áo chút bẩn cũng mùi mồ hôi khó chịu đột nhiên sinh ngượng ngùng Cụ thể cũng thể rõ là cảm giác gì dù lúc cảm thấy bản thân dùng bộ dạng nhất của để xuất hiện mặt con gái mà bộ dáng quần áo lôi thôi đầy mồ hôi như bây giờ
Sau lần đó mỗi lần Hà Cảnh thấy Cố Ninh bên cửa sổ đều sẽ đem tầm mắt tập trung về phía đó dần dần cũng tạo thành quy luật Thứ 6 mỗi tuần Cố Ninh đều thói quen làm xong tất cả bài tập đó thu dọn sách vở về một thời gian đại khái 3 giờ chiều
Cố Ninh đặt đũa xuống cất giọng nhàn nhạt :
– “Mình no ăn nhiều một chút chớ lãng phí” Dừng một chút Cố Ninh tiếp: “Ừ cần ăn uống nhã nhặn hơn so với ”
– “Vậy nhã nhặn nữa” Hà Cảnh nhướng nhướng mày tăng nhanh tốc độ ăn hơn dứt khoát ăn xong ba chén cơm mới buông đũa
Hà Cảnh ngẩng đầu thấy Cố Ninh đang chăm chú :
– “Làm Có ăn uống quá thô lỗ ”
– “Không mỗi đều thói quen ăn cơm giống ăn cơm cảm giác… thèm ăn”
Hà Cảnh xong nở nụ :
– “Vậy hẳn là nên thường xuyên ăn cơm cùng gầy như về sẽ dẫn ăn cơm nhất định thể nuôi đến béo Để xương gà biến thành cơ bắp”
– “Không cần như ”
Nhân viên phục vụ dọn bàn pha một ấm trà đưa lên hương trà lãng đãng tỏa khắp căn phòng khiến cả trái tim cũng an tĩnh Hà Cảnh bên cạnh chút lòng tham thầm nghĩ nếu như mỗi ngày đều thể như thì a…
– “Ninh Ninh nhớ thời gian chúng quen biết khi còn học cấp II”
Cố Ninh nghi hoặc Hà Cảnh ngày mà cô biết Hà Cảnh hẳn là cái ngày mà Hà Cảnh lên kế hoạch tỏ tình khoa trương
Hà Cảnh ho khan một tiếng cũng biết Cố Ninh đang suy nghĩ cái gì xin gãi gãi đầu:
– “Ý là… lần đó”
– “À”
– “Lúc học lớp 6 thường thấy một ở trong phòng học chỗ bên cạnh cửa sổ mỗi khi thứ 6 nghỉ vội vã về nhà nhất định sẽ ở trong phòng học làm cho xong bài tập mà giáo viên đã giao đôi khi bài tập thì sẽ cầm sách một trong phòng học Sau đó đến lúc tan học như bình thường mới chậm rãi thu dọn sách vở về nhà khi đó trường đều hết sạch” Dừng một chút Hà Cảnh tiếp: “Khi đó đã nghĩ mỗi lúc đến thứ 6 nghỉ những khác đều là đợi kịp một chút cũng đều nóng nảy về nhà hơn nữa cuối tuần ai cũng đều như thì khác đặc biệt là bởi vì nguyên nhân gì chứ”
Cố Ninh sửng sốt lúc cô học lớp 6 thật là lúc mâu thuẫn giữa Thẩm Lan và Cố Xuân Sinh trở nên gay gắt kỳ thật khi đó hai đã còn cãi nữa nhưng mà khí trong nhà đặc biệt áp lực hết sức căng thẳng Khiến cho cô lúc đó cũng trở nên vô cùng áp lực Cô về nhà cho dù về nhà cô cũng chỉ lủi thủi một trong phòng cho nên mỗi khi đến thứ sáu cô vẫn thơ thẩn ở trường đến hết giờ mới rời khỏi Cố Ninh làm cũng ngờ đoạn thời gian ác mộng trong cuộc đời cư nhiên chú ý đến quả thật cô bất ngờ Cố Ninh chút hoảng hốt cô luôn cảm thấy kiếp hình như cô đã bỏ lỡ thứ gì đó thứ gì đó mơ hồ sinh động…
Cô nhớ rõ khi cô gặp Hà Cảnh Hà Cảnh khiến cho cô cảm giác vô cùng nguy hiểm làm cho cô tránh khỏi Lúc ánh mắt Hà Cảnh khi cô luôn khiến cho cô cảm thấy chỗ để trốn phảng phất suy nghĩ sâu kín trong lòng phơi bày ánh mặt trời Loại cảm giác đó giống như từ đầu tới cuối Hà Cảnh cái gì cũng đều biết còn nữa bởi vì cô khác cô lập xa lánh dẫn đến cuộc hôn nhân hoang đường của cô và Bạch Thần Dục …
Trong lòng Cố Ninh căng thẳng bên cạnh thử thăm dò:
– “Hà Cảnh nếu là nếu bởi vì chuyện thổ lộ với khiến khác xa lánh…”
– “Không khả năng đó” Hà Cảnh cắt đứt lời của Cố Ninh: “Cậu yên tâm sẽ để cho chịu sự xa lánh vĩnh viễn cũng sẽ đã từ thề trời; nếu sự tồn tại của làm cho hạnh phúc nhất định sẽ chủ động buông tay tuy rằng biết nếu thật sự đến lúc thể làm nhưng mà thể bảo đảm sẽ để cho bởi vì gặp bất kỳ đồn đãi nào ”
Cố Ninh trầm mặc một lát hỏi tiếp:
– “Hà Cảnh lần đã thiếu chút nữa đã làm một chuyện sai lầm thoát thân Nếu như lúc gặp đồn đãi hoặc là cô lập vặn biết hoặc là thoát thân hoặc là ở bên cạnh Sau lâu mới biết những việc đó sẽ làm thế nào”
Hà Cảnh nhíu nhíu mày đáp:
– “Ninh Ninh hôm nay Mấy chuyện giả thiết của khiến hết sức thích chỉ cần nghĩ theo phương diện thì trong lòng sẽ cảm thấy khó chịu Nếu như chuyện xảy theo đúng như những giả thiết của nghĩ chắc là sẽ khổ sở lắm vốn dĩ hi vọng chịu bất cứ tổn thương gì huống chi những tổn thương đó là bởi vì mà ”
Vậy còn chuyện bởi vì lợi ích… mà kết hôn với khác thì
Có một loại cảm giác kỳ lạ dâng tràn trong lòng Cố Ninh nghĩ tới nghĩ lui vẫn hỏi vấn đề cuối cùng Hai từ Hội sở Hà Cảnh vẫn cảm thấy trong ngực chút rầu rĩ thật sự là hết sức chán ghét mấy thứ giả thiết của Cố Ninh cũng thật nghĩ mà sợ mấy chuyện giả thiết khiến tâm thần nhộn nhạo yên Bởi vì hậu tri hậu giác phát hiện nếu khi đó nhờ Cố Ninh cảnh tỉnh nghĩ sai làm sai… thì hỏng bét mấy thứ giả thiết khả năng biến thành sự thật nha
Đột nhiên cảm thấy khủng hoảng quả thật thể tưởng tượng nổi nếu Cố Ninh bởi vì mà…
Hà Cảnh đưa Cố Ninh đến lầu lúc sắp chia tay đột nhiên gọi Cố Ninh đang :
– “Ninh Ninh”
Hà Cảnh thấy Cố Ninh sợ run áp chế bất an trong lòng nặn một nụ cứng ngắc Phất phất tay vẻ thoải mái tiếp:
– “Không việc gì chỉ gọi tên một chút thôi … Lên nhà ngày mai gặp …”