An Nhiên Giữa Nhân Gian - Chương 44
Chạy tới điểm cuối Cố Ninh ngừng hai tay chống đầu gối lúc lắc thân thể mới tiến lên như là đem một tia sức lực cuối cùng của đều xài hết hiện tại cả cô rơi trạng thái còn chút sức lực nào chỉ hận thể lập tức bệt đất mà hảo hảo nghỉ ngơi nhất thể xuống đất mà thở dốc luôn
Nhận tiền thưởng khi chạy top 10 là thể nào bất quá chỉ nhận một chiếc cúp lưu niệm cộng thêm một cái khăn mặt làm phần thưởng mà thôi…
Hà Cảnh Cố Ninh xoa xoa mồ hôi trán đến vẻ mặt ôn nhu :
– “Vừa vận động xong vẫn nên nhẹ nhàng một chút để cho thân thể thể từ từ tiếp nhận như tương đối sẽ hơn”
Cố Ninh xong đành tình nguyện từ từ tiến lên phía hoạt động nhẹ nhàng một chút
Hôm nay Cố Ninh mặc bộ đồ thể thao màu đen bộ tóc dài bộ đều buộc lên gọn gàng lộ vầng trán trơn bóng thoạt chút khí thế hiên ngang Hà Cảnh khỏi trân trối giống như đã chạm đến nơi mềm mại nhất sâu trong lòng
Trên thực tế lúc thấy Cố Ninh đã thể rời mắt khỏi cô nghĩ nếu con đường thể dài thêm chút nữa thì quá thể cùng chạy với Cố Ninh nhiều thêm một chút thể thêm một chút thời gian để ở bên cô
– “Bạn chờ nhé mua nước cho bạn uống” Hà Cảnh thu hồi tầm mắt
Cố Ninh đầu kịp lên tiếng trả lời Hà Cảnh đã chạy về hướng siêu thị gần đó chỉ để cho cô một bóng lưng
Cố Ninh cầm khăn mặt chút ngây ngốc tại chỗ Trương Giai Giai và Triệu Dân vẫn thấy tăm đường chạy cũng đụng mặt bọn họ chẳng lẽ bọn họ vẫn còn chạy ở phía ư Về phần mấy nữ sinh khác trong lớp đã đăng ký thi chạy Cố Ninh ở trong lòng nắm chắc những đó hẳn là bỏ cuộc giữa chừng
Hai phút Hà Cảnh trở tay cầm hai chai một chai trà xanh và một chai nước suối Hắn đưa cả hai tay về phía hỏi:
– “Bạn uống gì Uống trà nước suối”
Cố Ninh hai chai nước tay Hà Cảnh ngẩn trà xanh và nước suối đều là thức uống yêu thích của cô tất nhiên đây là một sự trùng hợp
Hà Cảnh thấy Cố Ninh trả lời :
– “Vốn dĩ mua nước tăng lực nhưng mà cảm thấy bạn sẽ thích lúc quan sát bạn ở trường học bạn thường xuyên mua thứ để uống bạn thích ư”
Cố Ninh nhận lấy chai nước suối:
– “Cám ơn bạn”
Hà Cảnh cũng mở chai nước còn mua nước nghĩ rằng Cố Ninh đang chờ cho nên bản thân cũng kịp uống miếng nước nào đã vội vàng chạy về đây
Có thể rằng đem đồ vật nhất dâng cho cô bé ở mắt đây bây giờ mới biết thì chỉ cần đối với một sẽ cảm giác hạnh phúc như
Ánh mắt Hà Cảnh quá mức chăm chú đến mức làm cho Cố Ninh tuy rằng đã 2 kiếp làm nhưng vẫn cảm thấy chút mất tự nhiên như cũ cô di chuyển tầm mắt sang chỗ khác suy nghĩ hỏi:
– “Sao bạn xuất hiện ở chỗ ”
Hà Cảnh đáp:
– “Có một số việc cần trở về giải quyết đúng khi ở xe thấy nhiều học sinh tham gia thi chạy bộ lúc đã nghĩ bạn thích chạy bộ như cũng mặt ở trong đó cho nên mới cẩn thận chen xem xét ngờ trùng hợp như xem xét một giây thì bạn đã xuất hiện chạy ngang qua bạn thử xem hai chúng duyên ”
Cố Ninh đáp lời Hà Cảnh luôn với cô như hề giấu giếm Cố Ninh ngược hề để trong lòng nhưng từ khi trải qua sự kiện lần về mọi thứ đều trở nên vô cùng kỳ lạ
– “ bạn xem nhờ chạy cùng bạn bạn mới thể nhận phần thưởng kìa bạn làm đáp tạ đây”
Cố Ninh cầm trong tay chiếc cúp lưu niệm và cái khăn mặt đưa tới phía :
– “Đây là phần thưởng bạn thì cầm lấy ”
Cố Ninh ngờ Hà Cảnh thật sự nhận lấy chiếc cúp lưu niệm và khăn mặt mà cô đưa tới Còn tiếng cám ơn với cô
Cố Ninh: “…”
Cố Ninh ở trong lòng yên lặng ngầm đánh giá tên gia hỏa thật sự là vì vật lưu niệm mới mặt ở đây đó chứ
Sau khi Hà Cảnh nhận lấy tặng phẩm còn cẩn thận gấp bỏ trong tay áo giống như sợ Cố Ninh đổi ý đòi Cố Ninh hành động đó của Hà Cảnh càng thêm mất tự nhiên
Haiz… đang nghĩ gì a…
Chiếc xe dừng ở ven đường bỗng nhiên nhấn kèn Hà Cảnh ngẩn về hướng chiếc xe đầu Cố Ninh :
– “Mình bạn nhớ tự chăm sóc cho nhé lần chúng sẽ gặp ”
Hà Cảnh hai bước đầu tiếp:
– “Bạn cứ yên tâm luôn nhớ rõ những gì bạn đã với ”
Hà Cảnh lập tức lên xe đóng cửa xe quảng trường đông đúc chen lấn như chặt chẽ đem tầm mắt cố định Cố Ninh từng nửa phần lệch khỏi quỹ đạo
Người lái xe tay đầy hình xăm mặt nọ còn một vết sẹo dài thoạt hết sức dữ tợn Người nọ khởi động xe theo tầm mắt của Hà Cảnh chút để ý hỏi:
– “Cô bé đó là bạn gái nhỏ của hả” Trong lời mang theo vài phần ngả ngớn
Hà Cảnh nhíu nhíu mày thu hồi tầm mắt hung ác nham hiểm bên cạnh liếc mắt một cái Người mới trêu đùa trong lòng ngẩn vội vàng nịnh bợ :
– “Bộ dáng xinh chắc vẫn là học sinh cô gái đáng yêu như thế quả thật giống như những khác khó trách yêu thích”
– “Với mà cô quả thật giống như những khác” Cô là quan trọng nhất trong lòng còn dư nửa câu cuối
Hà Cảnh gục đầu xuống trong tay chiếc cúp lưu niệm và cái khăn mặt màu trắng chất liệu lắm khóe miệng cong lên nhu hòa nhiều nắm thật chặt tay cảm thấy tựa hồ khí ở bốn phía cũng thay đổi nhẹ nhàng hơn nhiều
– “Lái xe làm việc”
– “Tốt” Trịnh Lục phản ứng động tác theo bản năng của Hà Cảnh làm cho gã chút ngoài ý gã ngờ tên cũng lúc sa chuyện nhi nữ thường tình
Thật là làm cho cảm thấy ngoài ý a… Trịnh Lục nghĩ hẳn là lúc học hai đã quen biết lẽ là bạn cùng lớp bất quá hiện tại Hà Cảnh còn học nữa hai ắt hẳn thể lâu dài
Hoàn cùng một thế giới nha Cho nên Hà Cảnh hẳn là nhanh sẽ quên cô bé thôi chung quy ở bên ngoài lúc nào cũng nhiều phụ nữ đàn ông mà đều giống cả …
Trịnh Lục nắm tay lái thật chặt trong một khoảnh khắc ngắn ngủi như một cái chớp mắt gã nhớ tới lúc gã học năm nhất… cũng từng thích một cô gái
Là mối tình đầu ngay cả lời từ biệt cũng cô bé mặt gã thành tích học tập một đôi tai lúc ánh nắng chiếu thể thấy mạch máu nhàn nhạt nổi mặt Gã thường xuyên chằm chằm đó như thôi miên Khi đó vì cô bé chú ý tới gã thường xuyên kéo tóc của cô bé về cô bé chạy đến chỗ giáo viên tố cáo gã đó gã lập tức chuyển chỗ
Gã học xong năm nhất thì nghỉ học quen biết ít đàn bà nhưng mà ngẫu nhiên vẫn còn nhớ tới hình ảnh mái tóc buộc đuôi ngựa lay động mặt gã
Trịnh Lục lặng lẽ hồi tưởng một phen gã nghĩ điều chắc là cũng chất chứa tình cảm đây mà Gã giống như chút hiểu tâm trạng của Hà Cảnh
Ba tháng gã nhận nhiệm vụ đến thành phố Z mang Hà Cảnh đang một thân chật vật ba tháng Hà Cảnh mang theo gã trở chốn Trịnh Lục đột nhiên nghĩ đến một câu : “Đừng khi thiếu niên nghèo” Không biết những lúc đã từng bức bách thiếu niên hiện tại thấy hối hận
Gã liếc mắt thiếu niên đang bên cạnh đúng là hậu sinh khả uý chỉ mới 17 tuổi đầu về thể là tiền đồ vô hạn bất quá chiều cao của Hà Cảnh cũng 1m8 riêng gì vóc dáng cao lớn cả còn cho một loại cảm giác… áp bách quả thật giống như loại cảm giác khi một thanh niên 17 tuổi
Tóm hổ là mà Tiêu lão đại coi trọng…
Tiêu lão đại cũng 2 trai 2 gái cư nhiên ngoài dự kiến của tất cả mọi dồn hết sức lực bồi dưỡng Hà Cảnh ủy thác trọng trách thể thấy Hà Cảnh quả thật đơn giản
Trịnh Lục thu liễm tâm tư chuyên tâm lái xe vốn dĩ lúc gã phái tới chỗ Hà Cảnh gã còn thấy cao hứng chút nào hiện tại ngược gã còn suy nghĩ nữa về Hà Cảnh tất sẽ làm nên nghiệp lớn gã tự nhiên cũng sẽ huy hoàng lây
Mãi cho đến khi chiếc xe biến mất ở chỗ rẽ Cố Ninh mới thu hồi tầm mắt thể kiên trì chạy hết quãng đường cơ bản đều tập trung ở điểm cuối nhưng vẫn thấy bóng dáng của Trương Giai Giai và Triệu Dân
Chẳng lẽ hai đường đã xảy chuyện gì đó chậm trễ hành trình Cố Ninh nghĩ như thì thấy hai bọn họ chạy đây
Cố Ninh lập tức đến chỗ Trương Giai Giai đợi Cố Ninh mở miệng hỏi Trương Giai Giai đã :
– “Bọn vẫn chạy phía bạn đám chạy thi tách Triệu Dân giữ thể lực nửa tiếng cho nên bọn chạy chậm đó chạy nửa đường còn kịp tăng tốc đường ngã Triệu Dân gọi điện thoại cho 120 (số điện thoại cấp cứu) mãi cho đến khi xe cứu thương đến bọn mới ”
Triệu Dân tùy tiện lấy chiếc khăn – tặng phẩm kỷ niệm lau mồ hôi hai tay Cố Ninh trống trơn thì hỏi:
– “Gì bạn nhận vật kỷ niệm ”
– “Dù cũng chẳng tác dụng gì nhận thì nhận thôi” Cố Ninh thốt kỳ thật cô cũng biết vì chính lời thật…
Cũng chẳng gì che giấu cả mà… thật là chút mạc danh kỳ diệu
Trương Giai Giai tiếp:
– “ Cố Ninh bạn mà nhận vật kỷ niệm ít nhất cũng thể chứng minh bạn đã chạy xong bộ hành trình”
– “Coi như xong ” Cố Ninh : “Thời gian còn sớm nữa chúng mau trở về thôi buổi chiều còn lên lớp đây là trường học đặc biệt vì cuộc thi chạy mới cho chúng nửa ngày nghỉ đấy”
– “Ừ chúng thôi” Triệu Dân ngược tiếp tục đề tài nữa
Ba trở về nhà Cố Ninh và Trương Giai Giai tắm rửa xong chợt thấy Triệu Dân ở bên ngoài gõ cửa cả ba đều mệt như vì thế ai nấu cơm cho nên buổi trưa hôm nay bọn họ đã thống nhất sẽ ngoài ăn cơm
Ăn xong cơm Cố Ninh ở giường nghỉ ngơi lúc ngược cô cảm thấy tay chân đau nhức chỉ cảm thấy đặc biệt còn chút sức lực nào cho nên dính giường bao lâu thì lập tức ngủ mất
– “Tại … tại …” Một đàn ông mặc comple đen tay nâng niu bia mộ bóng dáng vô cùng đau xót
Cố Ninh mở to mắt kinh ngạc trần nhà cô sờ sờ khắp mặt dĩ nhiên là đong đầy nước mắt cô đưa tay sờ soạng trái tim hồi tưởng cảm giác đau lòng nãy
Là ai phần mộ đến thương tâm như Người đó rốt cuộc là ai
Không biết vì cô biết đó là một giấc mơ mà đó là chuyện xảy ở kiếp khi cô chết…
mà bóng dáng đau đớn trong giấc mơ rốt cuộc là ai vì mộ của cô loại cảm giác thân thiết bi thương đến thế phảng phất thể truyền đến chỗ cô bây giờ làm cho hô hấp của cô cũng theo đó mà trở nên nặng nề hơn
Cố Ninh kéo rèm cửa ánh mặt trời chiếu phòng loại cảm giác âm u lạnh lẽo thấu xương từ từ tản
Cô dựa tường từ từ nhắm hai mắt Vì cô giấc mơ như