Ác Ma Thiên Sứ - Chương 4
26
Hôm
Diêu Ngọc gõ cửa phòng
Tôi qua lỗ mắt mèo phát hiện cô dẫn theo đứa con trai
Lại trò mới Cũng thú vị đấy
Tôi mở cửa mỉm :
“Chào hàng xóm chuyện gì mà ghé ”
Diêu Ngọc gượng đẩy đứa con trai lên phía :
“Ái Minh chào chị ”
Đứa trẻ đầu to trông như sắp
Nó :
“Chị chị ơi chào chị”
Rồi im bặt
Diêu Ngọc sốt ruột đập mạnh vai nó:
“Nói tiếp ”
Thằng bé đành rụt rè:
“Chị ơi nhà em… nhà vệ sinh hư mẹ em mượn nhà chị dùng một lát…”
Tôi nghĩ bụng thật mặt dày còn lôi con làm công cụ
vẫn mỉm đáp:
“Được chứ”
Diêu Ngọc mừng rỡ mặt:
“Cảm ơn Cảm ơn Ngại quá làm phiền chị hàng xóm ”
Nói xong cô vội vã lao nhà vệ sinh
Cô nghĩ khác là kẻ ngốc chắc
Lúc đứa trẻ đột nhiên kéo áo
Tôi ngạc nhiên cúi xuống nó
Nó tái mét mặt nhỏ:
“Chị ơi xin chị mẹ em mẹ em định làm chuyện …”
Tôi: “…”
Nó gấp đến mức sắp thật nức nở kể rằng tối qua lén chuyện gì đó rõ lắm nhưng chắc chắn chuyện
Tôi chợt hiểu xoa đầu nó đẩy nhẹ cửa:
“Em xuống quán của chị Giang Ninh ăn cơm Cứ bảo là chị Tiết mời lát chị sẽ xuống trả tiền”
Chờ đứa trẻ khuất liền khóa cửa đó xách cây rìu lên đến gần nhà vệ sinh cất giọng nhẹ nhàng:
“Hàng xóm ơi chứ Sao lâu ”
Bên trong phát tiếng gì đó đánh đổ
Diêu Ngọc hoảng hốt:
“Không gì cả…”
Tôi bật thành tiếng
Tinh thần cô yếu thật đấy còn quên rằng mới năm phút chẳng đáng ngờ chút nào
Tôi hỏi:
“Có cần giúp ”
Cô vội đáp:
“Không cần …”
Ngay giây bổ một nhát rìu phá khóa cửa
Tiếng thét chói tai vang lên Diêu Ngọc ngã sõng soài xuống khỏi bồn cầu
Tôi xách rìu sải bước đến tóm lấy tay cô khiến chiếc camera giấu kín rơi
Diêu Ngọc: “…”
Tôi giả vờ kinh ngạc:
“Cái gì đây hàng xóm”
Cô ngây ngốc tưởng biết gì thật thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm
“À cái cái là camera làm cho điện thoại…”
Tôi mỉm cô
Cô run run gượng
Sau đó tát cô một cái
Diêu Ngọc: “”
Tôi :
“Cái gì cơ”
Cô như phát điên bắt đầu giãy giụa:
“Cứu mạng với…”
vô ích cô phát hiện sức lớn hơn nghĩ mặt lộ vẻ kinh hãi
Trong lòng ngập tràn sát khí Ban đầu còn nghĩ cách dụ cô nhà ngờ cô tự mò đến
“Cô và chồng chẳng thường bảo chị Giang Ninh ở tầng sống một chú dì ở tầng mười hai là già dễ bắt nạt ”
“Ở xã hội sống hòa thuận quen tưởng gặp như hai ”
Tôi nhét camera miệng cô tát thêm mấy cái
“Hàng xóm chóng mặt ”
“Thức khuya Nhìn xem khí huyết kém chẳng chịu đòn nhỉ”
Cô yếu thật mới tát hơn chục cái đã lả mắt đảo trắng dã
Tôi suy nghĩ một chút xách cây rìu vung vẩy thử
Cô sợ đến mức nhả camera dính đầy máu lóc cầu xin :
“Đừng Đừng Tôi sai Là chồng ép làm”
Tôi bổ một nhát rìu xuống lướt qua cô chỉ để tiếng rít
Tôi mỉm :
“Yên tâm giết Giết phạm pháp mà”
Cô ngây
Tôi bảo:
“Ít nhất giết bằng rìu Chặt thịt ồn lắm làm phiền hàng xóm”
“Tôi giống hai biết điều như thế”
Tâm trạng Diêu Ngọc sụp đổ lóc dập đầu cầu xin :
“Cầu xin chị tha cho Tôi dám nữa Thật đấy dám động chị nữa…”
“Tôi còn con Tôi chết Ái Minh mẹ nữa Xin chị tha cho …”
Tôi túm lấy tóc cô nâng gương mặt lên
“Tôi nỡ giết cô” nhẹ nhàng “ đang giúp cô mà”
28
Tôi đến thế thể hại chết Diêu Ngọc chứ
Cô chỉ là kẻ u mê vì tình chỉ yêu chồng hết mực chỉ kiếm chút tiền để sống hơn cùng gã chồng tệ bạc
Cô đòi hái trời
Còn giúp họ cơ mà
“Có giám sát chồng ”
“Giống như cách mà chồng cô giám sát cô từng phút từng giây đều thấy ”
29
Từ hôm đó ban ngày Diêu Ngọc hầu như ở nhà nữa
Cô như phát điên
Tôi đã cài đặt đồng bộ tài khoản WeChat và định vị của Trương Minh lên điện thoại cô
Cô thể xem
Bởi vì cô phát hiện Trương Minh hai tài khoản
Trong giờ làm việc tán tỉnh điên cuồng các nữ đồng nghiệp khách hàng nữ thậm chí cả những cô gái gặp đường
Hẹn hò qua mạng là chuyện bình thường
Mười lần tăng ca thì chín lần là lừa dối
Nói thật cũng khá bất ngờ sức lực của Trương Minh đúng là đáng nể
điều chẳng lấy mạng Diêu Ngọc
Trương Minh chính là mạng sống của cô
Não của cô nhỏ đến nỗi kẹp bằng nhíp cũng chỉ chứa hình bóng chồng ngay cả đứa con do chính cô mang nặng đẻ đau suốt mười tháng cũng chẳng nhớ
Cô cũng chẳng bận tâm tại “ bụng” như
Không ngủ ban ngày nữa ngày nào cũng đến công ty của Trương Minh để rình mò
30
Một hôm mở cửa nhà phát hiện đứa trẻ nhà đối diện đó đeo cặp sách trông ngơ ngác vô cùng
Nhìn qua cũng biết là mẹ nó ở nhà
Tôi gọi nó: “Này nhóc con”
Nó đầu
Tôi hỏi: “Đói Đi với chị sang quán của chị Giang ăn chút gì ”
Nó do dự cửa nhà
Rồi bụng nó kêu ùng ục như sấm
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng cuối cùng nó cũng cúi đầu
“Em… em đói”
Miệng thì nhưng bụng kêu liên tục
Tôi : “Đi thôi mẹ em sẽ về ”
Tôi định vị của bố mẹ nó điện thoại
Mẹ nó đã chầu chực ở công ty bố nó cả buổi chắc chắn sẽ gây chuyện
Nó nhỏ: “Chị ơi đừng lo cho em nữa Mẹ em … Ai cho em ăn mẹ em sẽ mắng đó”
Tôi đáp: “Chị cũng mà”
Nó ngớ : “Hả”
“Thật chị định bán em đấy”
Trẻ con đúng là kỳ lạ câu đùa đó làm nó bật
—
31
Tôi nhờ Giang Ninh làm cho đứa trẻ một bát mì nước
Quán của Giang Ninh là nhà hàng Âu nhưng ai gọi món gì cô cũng làm thực đơn chỉ để cho
Trong lúc chọn bánh mì mới nướng cô hỏi: “Em cũng gan thật đấy”
Ý là dám ăn cùng một đứa trẻ
Tôi : “Hầy dạo nhà nó chẳng ai rảnh mà lo cho nó cả”
Giang Ninh hỏi ý gì
Tôi : “Chị biết Trương Minh ngoại tình dạo Diêu Ngọc ngày nào cũng theo dõi ”
Giang Ninh mở to mắt: “Thật thật thật ”
Tôi còn thật hơn cả ngọc trai đêm nào họ cãi chẳng rõ nữa là
Giang Ninh kích động đến mức quên cả nấu mì
32
Tôi ăn tối với bánh mì nhỏ và sữa vì gì cả chỉ là ăn
Mì của đứa trẻ đem lên nó cứ chằm chằm
Tôi nhẹ giọng: “Nhóc con ở trường cũng bạn ăn như ”
Mặt nó lập tức đỏ bừng
Tôi nhấm nháp bánh mì : “Nhìn sẽ hai phản ứng Một là cho em ăn Hai là đánh em Em gặp kiểu nào nhiều hơn”
Nó nghĩ một chút mặt đầy thất vọng: “Đánh em”
Nó hỏi lúc nó khác ăn trông thế nào
Tôi : “Câu hỏi em hỏi đúng chị lén chụp một bức”
Nó cầm lên xem… thành thật bảo: “Nhìn cũng đánh thật”
Tôi phá lên : “Đừng như em thể trở thành đứa trẻ bắt nạt khác ”
Nó bức ảnh với vẻ ngơ ngác
Tôi gì thêm chỉ hy vọng nó hiểu rằng con thể sống dựa mãi sự thương hại của khác dù là trẻ con nữa
Giang Ninh mang mì chạy sang một góc nhấn điện thoại điên cuồng
33
Cô một nhóm chat tên là “1002 Hội Nạn Nhân” chỉ gồm cư dân tòa nhà chúng mà còn từ các tòa khác
Giang Ninh: “Nghe Lão Trương lăng nhăng đấy”
Cư dân 1: “Cái gì Bảo Thoa chứ”
Cư dân 2: “Thảo nào dạo tối nào cũng tiếng ầm ầm như Godzilla xâm chiếm ”
Cư dân 3: “Nói chứ hôm nay thấy Bảo Thoa khập khiễng bạo hành ”
Giang Ninh: “Chắc chắn Tôi thấy mấy lần cơ mà”
Cư dân 3: “Hay là báo cảnh sát nhỉ”
Cư dân 1: “Cậu điên Lần báo cảnh sát xảy chuyện gì quên ”
Cư dân 2: “Để nhắc nhé Lần Trương Minh và Bảo Thoa đánh một cư dân bụng báo cảnh sát kết quả là Bảo Thoa tạt nước mắm ngay cửa bảo là lo chuyện bao đồng phá hoại tình cảm vợ chồng ”
Cư dân 1: “Cô còn kiện đó tội bôi nhọ danh dự Trương Minh đòi bồi thường nữa”
Cư dân 3: “Thôi thôi đừng nhắc chuyện cũ nữa”
Lúc trong nhóm xuất hiện một cư dân lạ mặt
Cư dân 4: “Người thân làm ở công ty bất động sản XX hôm nay một cô đến công ty làm loạn đập phá ít đồ”
Nói xong gửi kèm một bức ảnh
Cả nhóm cư dân: “Là Bảo Thoa”
Giang Ninh: “Trời đất cái tượng ngọc tỳ hưu chắc đắt lắm nhỉ”
Tôi phóng to bức ảnh lên xem
Ừ đắt thật hơn chục triệu