Ác Giả Ác Báo - Chương 6
17
Hoàng đế ban cho ta chức vị thất phẩm Thái y, dù chỉ là hư danh, nhưng nhờ đó ta có thể danh chính ngôn thuận xem những y thư quý hiếm được lưu giữ trong Thái y viện.
Có lẽ ta thực sự có chút thiên phú về y thuật. Trong quá trình nghiên cứu, ta đã bí mật tìm ra một phương pháp giải độc khả thi.
Thân thể của Thái tử nhờ ta điều trị đã cải thiện đáng kể.
Tuy nhiên, mỗi lần hoàng thượng triệu ta vào hỏi thăm tình hình, ta luôn cố tình thể hiện vẻ lo lắng, ám chỉ rằng sức khỏe của Thái tử rất yếu, e rằng không còn sống được bao lâu.
Hoàng đế mỗi lần nghe vậy đều tỏ ra rất hài lòng.
Khi đại thái giám tiễn ta ra khỏi điện, ta thường cố ý hỏi liệu có nên chuyển sang phương pháp nhẹ nhàng hơn không, vì nếu tiếp tục thế này, Thái tử có thể không trụ nổi ba tháng.
Mỗi lần, đại thái giám đều lạnh lùng đáp:
“Vẫn cứ làm theo phương pháp hiện tại.”
Ta giả vờ miễn cưỡng, gật đầu đồng ý.
Hàng ngày, ta luôn thận trọng trong lời nói, việc làm. Nhờ việc thường xuyên khám bệnh phụ khoa cho các phi tần trong hậu cung, cuộc sống của ta trong cung không quá khó khăn.
Đêm ngày thứ hai mươi tư, sau hai tháng điều trị, Thái tử đột nhiên trở nặng, nôn ra máu tươi.
Hoàng đế vội vã tới, ngay lập tức đổ mọi trách nhiệm lên đầu ta và hạ lệnh “xử trảm sau mùa thu.”
Ta lớn tiếng van xin “Thánh thượng tha mạng,” nhưng vẫn bị áp giải vào đại lao mà không chút khoan nhượng.
Nhờ chút bạc đút lót cho cai ngục, ta được đối xử không quá tệ và bị giam ở sâu trong nhà lao.
Trong bóng tối, những cảm xúc hoảng loạn và phẫn nộ trong ta đã hoàn toàn tan biến.
Cơn mệt mỏi trào dâng, ta dựa vào bức tường ẩm mốc, lở lói để nghỉ ngơi.
Không lâu sau, bên ngoài nhà lao vang lên tiếng huyên náo.
Ta nghe không rõ chuyện gì, chỉ biết dựa vào âm thanh ấy mà dần thiếp đi.
Không rõ đã bao lâu, ánh sáng từ bên ngoài chiếu thẳng vào mắt ta, đánh thức ta dậy.
Một giọng nói lười biếng vang lên:
“Ngươi cuối cùng cũng tỉnh rồi. Vậy mà còn để một Hoàng đế như ta phải chờ đợi.”
Ta ngẩng đầu, nhìn thấy Thái tử đang đứng trước mặt, nhưng lần này, trên người ngài là bộ long bào màu vàng rực rỡ, mang theo uy nghi hoàng gia.
Ta hiểu rằng ngài đã thành công, liền cúi người hành lễ:
“Chúc mừng bệ hạ đạt được tâm nguyện.”
Thái tử – giờ đã là Hoàng đế, khẽ cười.
“Trong chuyện này, ngươi cũng góp phần không nhỏ.”
Ta chắp tay, khiêm tốn đáp:
“Thần nữ không dám nhận công lao.”
Trong ba tháng qua, ta dần hiểu rõ mối quan hệ rối ren giữa Thái tử và hoàng đế tiền nhiệm.
Tiên hoàng vì muốn có được sự ủng hộ từ gia tộc của mẫu thân Thái tử mà lập bà làm Hoàng hậu.
Trước mặt quần thần, ngài còn long trọng hứa rằng con của Hoàng hậu sẽ được lập làm Thái tử và là Hoàng đế tương lai.
Nhưng khi đã củng cố quyền lực, tiên hoàng muốn lật lại lời hứa này.
Do lo sợ ảnh hưởng đến uy tín và danh tiếng sau khi chết, tiên hoàng chọn cách âm thầm ra tay.
Tiên hoàng vô tình có được một phương thuốc độc mà không ai có thể giải được.
Khi Hoàng hậu mang thai, ngài đã hạ độc bà.
Dù vậy, Hoàng hậu vẫn liều mạng sinh ra Thái tử.
Thái tử từ khi sinh ra đã mang độc trong người, sức khỏe yếu ớt, lúc nào cũng cận kề cái chết.
Hoàng hậu tìm mọi danh y khắp nơi để giải độc, nhưng chỉ bảo vệ được Thái tử đến năm ngài 5 tuổi.
Trước khi qua đời, Hoàng hậu đã làm một việc cuối cùng để bảo vệ Thái tử.
Bà bí mật liên lạc với quốc sư, yêu cầu ông đưa ra lý do hợp lý để tuyển một lượng lớn cung nhân vào cung.
Quốc sư bày kế, nói rằng Thái tử cần trẻ sơ sinh sinh vào ngày mùng Một tháng Giêng bên cạnh để bảo vệ sức khỏe.
Nhân cơ hội đó, Hoàng hậu cho người của mình trà trộn vào cung dưới danh nghĩa cung nhân.
Trong số các trẻ sơ sinh được tuyển vào cung, nhiều đứa trẻ thuộc gia tộc của Hoàng hậu. Người thân của những đứa trẻ này lấy cớ thăm nom để ra vào cung, bí mật bảo vệ Thái tử.
Kế hoạch diễn ra đúng như mong muốn của Hoàng hậu.
Tiên hoàng vì muốn giữ danh tiếng của mình nên buộc phải chấp nhận yêu cầu của quốc sư, đồng thời đưa một lượng lớn cung nhân vào cung.
Nhờ vậy, Thái tử được bảo vệ như thành đồng vách sắt, khiến tiên hoàng không thể ra tay hạ độc thêm.
Thái tử từ nhỏ đã biết phụ hoàng của mình là kẻ khẩu Phật tâm xà.
Ngài hiểu rằng người duy nhất có thể dựa vào chính là bản thân.
Dù mang trong mình chất độc từ khi còn trong bụng mẹ, trí tuệ của Thái tử vượt xa người thường.
Trải qua nhiều năm âm thầm bố trí, hiện tại, trên triều đình đã có không ít người thuộc phe cánh của ngài.
Chỉ cần vài tháng, Thái tử đã có thể không tốn chút máu nào ép tiên hoàng thoái vị.
Nhưng tiên hoàng không còn kiên nhẫn.
Cảm nhận được cơn sóng ngầm đang cuồn cuộn kéo tới, tiên hoàng quyết định ra tay dứt khoát, nhân một cơ hội để hạ độc Thái tử lần nữa.
Sau khi Thái tử phát độc, tiên hoàng nói rằng đó là do bệnh cũ bẩm sinh của Thái tử tái phát, không ai có thể nghi ngờ ngài.
Ngài vẫn giữ được hình ảnh của một vị vua yêu con, yêu dân trong mắt thiên hạ.
Nhưng Thái tử không phải kẻ ngốc.
Thực tế, ngài không hề bị trúng độc, chỉ đơn giản là “lấy độc trị độc,” lợi dụng cơ hội này để đánh lạc hướng.
Ngài cần người giúp ngài câu giờ.
Và ngài đã tìm đến ta.
Dù vậy, ta vẫn không hiểu tại sao Thái tử lại chọn ta.
Bây giờ, khi mọi chuyện đã ngã ngũ, ta quyết định hỏi ngài.
Đôi mắt của Thái tử ánh lên vẻ sâu thẳm, ngài chậm rãi trả lời:
“Ngươi có thể không tin, nhưng ta đã nhìn thấy dấu vết thời gian lặp lại trên người ngươi.”
Tim ta khẽ đập nhanh hơn.
Thái tử vẫn không nhận ra, tiếp tục nói:
“Mẫu thân của ta và quốc sư trước đây là bạn thân. Mẫu thân biết một số thuật pháp và đã truyền dạy lại cho ta. Khi gặp ngươi, ta mơ hồ cảm nhận được một loại cơ duyên nào đó.”
“Thực ra, ngay cả khi ngươi không đồng ý, ta vẫn có cách khác, chỉ là phiền phức hơn một chút.”
Ngài ngước mắt nhìn ta, ánh nhìn thoáng nét hài lòng.
“Ngươi đã làm rất tốt.”
Ta cúi đầu, hành lễ đáp lại:
“Bệ hạ quá khen.”
Thái tử im lặng một lúc, rồi lại hỏi:
“Ngươi sẽ ở lại đây chứ?”
Ta dừng lại, cúi người quỳ xuống.
“Thần nữ xuất thân hèn mọn nơi thôn dã, được giúp bệ hạ hóa giải nỗi lo là phúc ba đời, không dám mong cầu gì thêm.”
Ta không phải người thông minh, không quen với cuộc sống đầy mưu mô trong cung, cũng không muốn gắn bó lâu dài nơi này.
Thái tử tự nhiên hiểu được ý tứ của ta.
“Được rồi.”
Ngài gật đầu, biểu cảm không lộ ra điều gì, nhưng trong đáy mắt thoáng qua chút bâng khuâng, mất mát.
Ta cúi đầu, giữ lễ, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt ngài.
18
Ba ngày sau, Thái tử đăng cơ.
Ngài dùng thủ đoạn sấm sét, ban thưởng cho những người có công, trừng phạt kẻ có tội, nhanh chóng ổn định triều đình.
Ta được đặc cách phong làm Tứ phẩm Tuần tra Y sứ, một chức quan chuyên thu thập và phổ biến tri thức y học, chỉ cần ba năm về kinh báo cáo một lần.
Ta rất hài lòng với chức vị này.
Sau khi dập đầu tạ ơn, ta nhanh chóng thu dọn hành lý, bảy ngày sau liền rời kinh thành.
Ta đi qua sông lớn, vượt qua núi cao, vài năm sau lại quay về quê cũ – nơi ta được sinh ra.
Ta không quen biết nhiều người, liền tìm đến Tần Hàm Vân.
Vừa nhìn thấy ta, nàng đã vui mừng nắm lấy tay ta, nước mắt lưng tròng.
Chúng ta trò chuyện không ngớt, dường như trở lại những ngày tháng niên thiếu.
Tần Hàm Vân giờ đã kết hôn, sinh con, cuộc sống viên mãn.
Còn ta, đã đi khắp sông núi, cảm nhận tự do trong cuộc sống.
Nàng ngưỡng mộ ta, ta cũng ngưỡng mộ nàng.
Nhưng ta không hối hận.
Dù quay lại quá khứ, ta vẫn sẽ làm những lựa chọn như trước.
Đột nhiên, Tần Hàm Vân ghé sát vào ta, vẻ mặt đầy bí mật.
“Ngươi biết bây giờ cha người, bọn họ sống thế nào không?”
Ta ngẩn người một lúc, ký ức về họ dường như đã phai mờ, thật lâu rồi ta không nghĩ tới.
Nghe vậy, ta cũng thấy hứng thú, liền hỏi lại.
Tần Hàm Vân hứng khởi kể:
“Năm đó, cha ngươi quả thực nợ tiền sòng bạc của nhà ta. Ông ta bị đánh gãy tay chân vì không trả nổi nợ.”
“Tổ mẫu ngươi vét sạch tài sản trong nhà để mời đại phu, nhưng tay chân của cha ngươi vẫn tàn phế, không làm được nông.”
“Nhà cửa rách nát, nhưng tổ mẫu vẫn muốn cha ngươi để lại một đứa con trai nối dõi.”
“Vì vậy, bà ta bán nửa mảnh ruộng còn lại, dùng số tiền đó để mua một người đàn bà từ Xuân Phong Lầu.”
“Thú vị là, vì không đủ tiền, người đàn bà bà ta mua được lại chính là… Tô góa phụ.”
“Tổ mẫu ngươi đã không ngờ rằng, sau khi cha ngươi bị thương, ông ta hoàn toàn không thể chế ngự nổi Tô góa phụ. Sau nhiều lần xung đột, sức khỏe của tổ mẫu ngươi ngày càng suy yếu, hoàn toàn không phải đối thủ của Tô góa phụ nữa.”
“Kể từ đó, cuộc sống của Tô góa phụ trong nhà ngươi hoàn toàn thay đổi. Bà ta chửi bới cha ngươi không ngớt, còn sai khiến tổ mẫu ngươi như nô tỳ.”
“Vài năm trôi qua, bụng của Tô góa phụ vẫn không có động tĩnh gì.”
“Tổ mẫu ngươi mắng bà ta là ‘gà mái không biết đẻ trứng’, nhưng Tô góa phụ lại đáp trả rằng, lỗi là do ‘gốc rễ của cha ngươi không ra gì’, còn rêu rao chuyện này khắp nơi.”
“Quá tức giận, tổ mẫu ngươi bị trúng gió và nằm liệt giường, vài năm sau thì qua đời.”
” Tô góa phụ thừa dịp đêm khuya, gom hết tài sản có giá trị trong nhà rồi bỏ trốn.”
“Khi cha ngươi phát hiện ra thì đã quá muộn. Không còn sức lao động, ruộng vườn trong nhà cũng dần bị bán đi hết.”
“Ông ta sống dựa vào số tiền bán ruộng và sự giúp đỡ của hàng xóm, gắng gượng qua vài năm, cuối cùng chết vì một trận phong hàn.”
“Năm nay, ông ta đã qua đời được sáu, bảy năm rồi.”
Nghe xong, Tần Hàm Vân tổng kết một câu:
“Ác giả ác báo. Ông trời không để nhà bọn họ có con trai nối dõi.”
Ta cười nhạt, không nói gì.
Đêm đó, chúng ta cùng nằm chung một giường. Trong mơ, ta lại trở về ngôi nhà cũ ngày thơ ấu.
Ta thấy ở bên hàng rào, một cô bé gầy gò, quần áo rách rưới, lén rời ruộng rồi đứng trước một khóm hoa nhỏ.
Đó là hoa Mộc Hồng.
Các cô gái ở Xuân Phong Lầu đều biết rằng ăn nhiều loài hoa này sẽ gây vô sinh. Nhiều tỷ muội trong lầu thường dùng nó.
Trong ánh hoàng hôn, cô bé có gương mặt đầy vết bầm tím kia hái một bông hoa Mộc Hồng, đưa lên mũi ngửi rồi nở một nụ cười nhạt.
Sau đó, cô bé hái tất cả những bông hoa có thể thấy, nghiền nát, trộn vào gạo.
Cha cô đã ăn sạch chỗ gạo đó.
Đúng vậy.
Ta tin rằng, ác giả ác báo.
(Toàn văn hoàn)