A Vũ - Chương 2
3
“A Vũ cô nương chuyện gì nhờ vả ”
“Dạ ” Ta bỗng dưng cẩn trọng hơn: “Thưa Vương bá bá ngài quen biết với Mạnh Từ quân ”
“Tất nhiên Mạnh đại nhân là cận thần bên cạnh Hoàng thượng ngài Hoàng thượng sủng ái nếu chuyện gì hệ trọng nhất định sẽ triệu cung” Vương thái giám : “Có chuyện gì ”
“Không… gì”
“A Vũ cô nương dù là cầu xin chức tước cho thân tộc trong nhà oan khuất cần trình bày nhất định đợi đến khi Hoàng thượng yêu thích hẵng ”
Vương thái giám nháy mắt quanh hạ giọng khuyên nhủ: “Và nhất định đừng để Thái hậu biết kiêng kỵ việc đấy”
Ta vội vàng gật đầu đồng ý
Nhất định đợi đến khi Hoàng thượng thích mới tố cáo Còn nhờ Hoàng thượng ban hôn cho và Mạnh Từ quân nữa
Chu cô cô ở cung Thái Tang giúp mặc y phục mới thoa son điểm phấn đeo thêm một miếng ngọc nhỏ bên hông
“Miếng ngọc tuyệt đối làm hư càng thể làm mất” Chu cô cô cẩn thận dặn dò: “Nếu làm mất cô nương sẽ gặp Hoàng thượng ”
Khi trang điểm xong xuôi bước ngoài quanh thì phát hiện đến hơn mười cô nương khác ăn mặc giống hệt như
Ta suy nghĩ một chút lập tức hiểu
Khi Mạnh Từ quân bãi triều cũng nhiều mặc giống hệt như
Ta ngoài cung Thái Tang thấy bóng lưng của Mạnh Từ quân
Hỏng Chắc chắn là đến tìm
Ta cuống cuồng tìm kiếm gặp Vương thái giám liền kéo lấy tay ông và chỉ về phía Mạnh Từ quân: “Vương bá bá gặp Hoàng thượng Ta chuyện vô cùng quan trọng”
Ông do dự thấy như sắp rơi nước mắt: “Đừng Hoàng thượng đang gặp Mạnh đại nhân đang chọn mẫu hoa văn cho lễ phục của Hoàng hậu đấy”
“ Vậy nên nhanh chân qua đó”
Vương bá bá dường như hiểu với vẻ sâu xa hỏi: “Lẻn tẩm cung của Hoàng thượng là tội ch//ém đầu A Vũ cô nương định đánh cược một phen ”
Ta gật đầu thật mạnh
Tất nhiên cược cược rằng thể chạy nhanh hơn đến tố cáo cả Mạnh Từ quân
“Thôi m//ạng của cũng nhờ cô nương mà giữ ”
Ông thở dài chỉ cho một con đường nhỏ:
“Đi qua rặng hoa phù tang sẽ thấy hồ tắm của Hoàng thượng nơi đó thông với tẩm cung của ngài”
“Con đường phía là tử lộ phú quý tất cả phụ thuộc số mệnh của cô nương”
Ta chạy băng qua rặng hoa phù tang qua hồ tắm mờ mịt nước
Phía là cung điện lộng lẫy qua tấm màn lụa che thấp thoáng thấy một nam nhân mặc áo bào đen đó
“Hoàng thượng”
Hoàng thượng đầu thì cung nhân đã quỳ xuống bẩm báo Mạnh đại nhân cầu kiến
Ta cuống đến mức biết làm đột nhiên thấy một chiếc hòm lớn
Ta liền chui hòm lén ngóng bên ngoài
Hoàng thượng thoáng qua chiếc hòm dường như nghi hoặc đầu : “Cho ”
Mạnh Từ quân cung kính quỳ bậc thềm hành lễ
“Bình thường ít khi thấy Từ Quân mệt mỏi như là chuyện gì ”
“Thần sắp thành gia hôm qua bận rộn sắm sửa mới việc cưới xin phiền toái đến thế”
Ta vui mừng Mạnh Từ quân lấy
Ta hạnh phúc đến mức từ trong hòm nhảy kéo Mạnh Từ quân về nhà
Mạnh Từ quân tiếp
“Còn một việc khiến thần lo lắng của thần đã thất lạc”
Mạnh Từ quân còn ư Sao biết gì
“Hôm qua tiểu cùng tỳ nữ ngoài chơi tỳ nữ ngu ngốc biết bảo vệ chủ tiểu ngây thơ đơn thuần kẻ buôn lừa đến giờ vẫn rõ tung tích”
Muội ngài đến chẳng là Vậy ngài định cưới ai đây
Ta nhất thời kịp nghĩ sâu
Trong hòm chất đầy quần áo nóng đến mức lớp phấn mặt cũng nhòe
“ thần đã phái gia nhân dò hỏi hiện tại việc quan trọng nhất vẫn là lễ phục của Hoàng hậu”
Ta nhận ánh mắt của Mạnh Từ quân đã dừng chiếc hòm nơi đang trốn
Mạnh Từ quân từng bước tiến về phía mồ hôi tuôn như mưa
Ngay khi tay chạm hòm thì giọng của Hoàng thượng đằng bật : “Không cần xem nữa trẫm mẫu hoa văn nào ưng ý chọn mẫu nào cũng giống thôi”
Mạnh Từ quân thu tay
Ta thở phào nhẹ nhõm
“Hôm nay nếu chuyện gì nữa thì về ”
Hoàng thượng trầm ngâm một lát tiếp: “Thấy ngươi đang bận rộn nhiều việc nên trẫm cho ngươi ba ngày nghỉ phép”
Mạnh Từ quân liền tạ ơn lui xuống
Hoàng thượng quả nhiên yêu quý Mạnh Từ quân việc liền cho nghỉ phép
“Ra nào”
Ta quanh ngoài từ trong hòm
Tẩm cung vắng vẻ trống trải chỉ một Hoàng thượng
Ngài đang với
Ta dám bước
Bất ngờ tấm màn lụa vén lên nắp hòm mở
Người mắt mặc áo bào đen ánh mắt mỉm dịu dàng: “Ở trong hòm nóng ”
“Ta… cố ý”
Ta vội vàng bước khỏi hòm bắt chước Mạnh Từ quân cúi đầu hành lễ nhưng chân tê rần khiến ngã khuỵu xuống sàn
Miếng ngọc bên hông Chu cô cô dặn dò kỹ càng cũng rơi vỡ làm đôi
Thấy ngọc vỡ lo lắng đến mức nước mắt lăn dài Tay áo lau nước mắt khiến bộ y phục thay cũng bẩn
Xong A Vũ xong đời cả việc cưới xin của A Vũ cũng hết hy vọng
A Vũ sẽ chẳng bao giờ gặp Hoàng thượng nữa Hoàng thượng cũng sẽ chẳng bao giờ thích A Vũ nữa
“Trẫm dọa nàng sợ ”
Hoàng thượng nhặt lấy nửa miếng ngọc vỡ đưa cho
Ta lắc đầu buồn bã đất: “Ngài dọa ”
“Chu cô cô ngọc vỡ thì sẽ gặp ngài nữa”
“Y phục cũng bẩn A Vũ còn quần áo mới để mặc nữa”
Nhìn bộ y phục mảnh ngọc vỡ Hoàng thượng nghĩ ngợi chút : “Vậy chỉ cần ngọc mới đeo y phục mới để mặc A Vũ sẽ nữa đúng ”
Hoàng thượng ấm áp tháo từ thắt lưng một miếng ngọc chạm hình phượng hoàng đặt tay chỉ hòm quần áo: “Y phục ở đó A Vũ hãy chọn bộ nào thích mà mặc”
Khi đã thay y phục xong Vương thái giám lệnh triệu gọi lập tức bước cung
Thấy đeo ngọc phượng hoàng bên hông mặc bộ y phục ông run rẩy quỳ xuống:
“Bẩm Hoàng thượng nô tài mạo chẳng quá gấp gáp Bên Thái hậu vẫn …”
Hoàng thượng làm như chỉ phất tay khuôn mặt đẫm lệ của khẽ : “Vương Bảo ngươi xem thử dáng vẻ nàng thế giống cái gì”
Vương thái giám rụt rè ngẩng đầu một cái cũng theo: “Như một con mèo nhỏ nghịch ngợm”
Tối đến cung Thái tang ở mà ở nơi
Bệ hạ lừa Ngài chỉ cần ngày nào cũng thể gặp ngài
Thị nữ trong cung giúp tắm rửa xông hương
Chu cô cô vui vẻ dùng một dải lụa mỏng nhẹ nhàng buộc tóc Dải lụa mát lạnh mềm mại lướt qua cổ làm bật
Nhìn ngó Chu cô cô cảm thấy thiếu thiếu liền kéo cổ áo trễ xuống thêm chút: “Cổ áo thế thấp chút nữa bệ hạ nhất định sẽ thích”
Trong đại điện ánh nến sáng rực soi tỏ nét mặt Hoàng thượng tuấn tú dịu dàng
“Nghe Vương Bảo A Vũ đến từ thôn Đại Trạch ” Bệ hạ khẽ mỉm : “Thôn Đại Trạch là nơi đây trẫm từng rắn độc cắn cứ nghĩ qua khỏi nhờ dược thảo của thôn cứu chữa mới sống sót đến giờ”
Hoàng thượng cũng biết thôn Đại Trạch
Ta quên mất ý định kể tội Mạnh Từ Quân liền thẳng dậy
“Ở Đại Trạch nhiều rắn độc lắm nhưng cha giỏi bắt rắn A Vũ cũng sợ rắn”
“Nếu Hoàng thượng rắn cắn lần nữa cũng đừng lo A Vũ biết dược trị độc rắn sẽ đem tới cho ”
Hoàng thượng dịu dàng kiên nhẫn kể
Trước đây cũng từng kể chuyện ở Đại Trạch cho Mạnh Từ quân
Kể về vùng núi Đại Trạch với những làn sương mù tím mịt mờ cả quỷ núi cưỡi báo đỏ
Kể về tiếng sáo lá mà cha dạy khiến ngay cả nhạn trời cũng chịu hạ xuống
Kể về một lần lạc trong núi cha dặn cứ theo bờ nước mà sẽ tìm về nhà chân núi
Mạnh Từ quân chẳng bao giờ Hắn chỉ lạnh lùng một câu: “Nếu Đại Trạch như ngươi về mà ở còn ở đây làm gì”
Hoàng thượng thì như thế
Ta kể về tiếng sáo thể gọi nhạn trời Hoàng thượng cũng thử
“Kể nãy giờ A Vũ mệt ”
“Hoàng thượng thích A Vũ thể kể suốt cả đêm cũng ”
Hoàng thượng thoáng sững nghiêng đầu chiều chuộng: “Vậy thì trẫm cũng thể A Vũ kể cả đêm”
Thị nữ hầu bên mà mắt díp bỏ thêm một nắm hương lư Hương lan tỏa khiến thân nóng bừng liền tháo dải lụa buộc tóc
Ánh mắt Hoàng thượng dừng mặt lướt xuống cổ áo trễ của
Mùi hương càng nồng đôi mắt dịu dàng của Hoàng thượng càng trở nên sâu thẳm như một hồ nước tĩnh lặng thể dìm chet như một con báo ẩn bụi phù tang chờ săn mồi
“A Vũ…”
Hoàng thượng cất tiếng trầm thấp gọi đưa tay
Ta tiến gần Hoàng thượng ngước xin chút ân sủng: “A Vũ đã hầu chuyện Hoàng thượng lâu như yêu thích A Vũ thêm chút nào ”
Nghe hỏi đôi mắt sâu thẳm của Hoàng thượng thoáng chốc ngỡ ngàng bàn tay nhẹ đặt lên đầu
Hoàng thượng xoa đầu đáp: “Có”
Lòng hân hoan vội : “Vậy A Vũ ngủ Hoàng thượng cũng mau về nghỉ ”
“Ngày mai Hoàng thượng A Vũ sẽ kể tiếp cho ngài”
Thị nữ với ánh mắt phức tạp gì đó
Hoàng thượng chỉ thản nhiên: “Trẫm thích A Vũ như thế để ai ràng buộc nàng”
Thị nữ liên hồi
Nhìn theo kiệu của Hoàng thượng xa dần Vương thái giám thở dài một : “Tiểu tổ tông cô lấy cả tính m//ạng để đổi lấy sự thương mến của Hoàng thượng giờ chịu giữ ngài ở Nếu ngài giận về đến nữa thì …”
“Không Hoàng thượng đã ngày mai sẽ đến A Vũ kể chuyện mà”
Chu cô cô lén đá Vương bá bá một cái: “Ngươi biết gì chứ thấy bệ hạ quả thật thích nàng ”
“Chỉ sợ Thái hậu chắc đã thích A Vũ mà thôi…”