A Vũ - Chương 1
1
Màn xe buông xuống vị thái giám từ đầu đến chân khen ngợi: “Cô nương dung mạo cao quý thật thể lường ”
Ta khoát tay Những lời khách sáo đã chán Lúc khi còn săn thỏ núi cứu Mạnh Từ Quân một mạng tổ mẫu của chuyên xem tướng đã rằng: “Đứa nhỏ tướng mạo thật là cao quý”
Ban đầu chỉ định dùng ân cứu mạng để đổi lấy một hũ muối tinh hoặc một tấm gấm câu muối tinh tấm gấm cũng chẳng
Tổ mẫu của Mạnh Từ Quân đã định hôn ước cho với bảo rằng khi dạy dỗ mọi lễ nghi cho xong sẽ chọn ngày lành để chúng thành thân
Ta nghĩ ngợi thôi thì cũng thành thân cũng Dù ở Đại Trạch Hương cũng chẳng ai coi trọng một cô nương hoang dã như
Cha khi bệnh nặng từng bảo rằng điều tiếc nuối nhất trong đời ông là thấy thành thân
Thế nhưng Mạnh Từ Quân luôn bận rộn thời gian cưới
Năm đầu tiên đính hôn bảo đang Hoàng thượng trọng dụng thể lơ đễnh vì tình ái Ta thấy hợp lý gật đầu chờ đợi thêm hai năm
Đến năm thứ ba Hoàng hậu vẫn lập bề như chắn làm thể lập gia thất Ta bực bội cảm thấy Hoàng thượng mà luôn trung thành thật là hiểu lý lẽ
Ta đã đợi đến mức thành một lão cô nương luôn vì cớ gì vẫn cho phép Mạnh Từ Quân cưới
Sáng nay là sinh nhật của mà Mạnh Từ Quân vẫn cung chọn lễ phục cho đại điển phong hậu
Ta cãi thật lớn với Mạnh Từ Quân thậm chí mắng mỏ Hoàng thượng cùng liệt tổ liệt tông của ngài một phen
Mạnh Từ Quân tính tình lạnh nhạt chỉ bằng ánh mắt mệt mỏi khi rời : “Lần là tr//eo cổ nh//ảy sông bỏ nhà Đừng giở trò nữa Dù gây sự thế nào thì bữa tối về ăn cơm cùng tổ mẫu sẽ trách ngươi”
Nghe đến đây ấm ức cúi đầu vành mắt đỏ hoe
“Ôi buồn bã thế Nói đến chuyện thương tâm của cô nương ” Vị thái giám vội đưa cho một chiếc khăn
Ta ngại ngùng đầu tua rua màn xe lẩm bẩm: “A Vũ buồn A Vũ chuyện gì đáng buồn cả”
Hừ
Mạnh Từ Quân lần giống những lần Ta sẽ như tự đến trời tối vì đói bụng mà lủi thủi về Mạnh phủ
Ta đến mặt Hoàng thượng mà kể tội
“Cô nương hôm nay cung nô tài ngày mai sẽ thư gửi đến nhà cô nương để nhà yên tâm”
“Không cần cần Tiểu Đào sẽ với họ”
“ cô nương bỏ nhà nhà lo lắng ”
Ta lắc đầu Mạnh Từ Quân sẽ lo lắng Lần tức giận bỏ nhà một ngày tối đó đói bụng về vốn mong sẽ dỗ dành một chút liền : “Mạnh Từ Quân hôm nay A Vũ bỏ nhà ”
Hắn đang sách chẳng buồn ngẩng đầu lên: “Vậy đã bỏ nhà vì còn ”
Vì còn
Vì Đại Trạch Hương xa xôi quá A Vũ gì để ăn bụng đói mà cũng chẳng tìm thấy đường về
Nên lần sẽ lo Không cần với tránh để nghĩ rằng đe dọa
Chờ gặp Hoàng thượng kể hết tội của đợi triều sẽ cùng trở về
biết Hoàng thượng là như thế nào…
Ngài liệu thiên vị Mạnh Từ Quân đây…
Vị thái giám thân thiện: “Hoàng thượng là nhân hậu cũng thương tiếc kẻ bề ”
Ta tin
“Nếu ngài cho Mạnh Từ Quân cưới vợ còn ngươi thì nhảy sông t//ự v//ẫn”
Vị thái giám ngượng ngùng dám
Ta đoán chắc Hoàng thượng là giả dối và sĩ diện
Một Hoàng thượng như liệu giúp đỡ
“Vậy Vương bá bá Hoàng thượng thích kiểu như thế nào”
Ta chiều lòng Hoàng thượng để ngài nghiêng về phía một chút
Hiểu ý nghĩ của vị thái giám tỏ vẻ hiểu biết: “Không ai hiểu rõ Hoàng thượng thích kiểu nào Bao năm nay Thái hậu tốn bao tâm tư vì ngài từ con gái nhà dân đến tiểu thư công hầu cho đến quý nữ nhà ngoại Thái hậu…”
“Tất cả những Hoàng thượng đều thích ”
Thái giám thần bí lắc đầu: “Chẳng ai Hoàng thượng thích một ai cả”
Ta cắn cọng cỏ lau bầy nhạn trời mà ngơ ngẩn trong lòng chút băn khoăn
Ngựa đường xa uống nước đã đủ kêu lên một tiếng cọ mặt
Dù băn khoăn A Vũ nhất định thử một phen Như cha dạy đan lưới đã : “Trên đời thứ gì cũng thể học Đừng A Vũ biết mà hãy A Vũ sẵn lòng học”
Trước Mạnh Từ Quân chê hành xử vô phép hiểu lễ nghi ngay cả áo khoác cũng mặc ngay ngắn
A Vũ chịu học học cũng nhanh ngay cả tổ mẫu cũng khen biết lễ nghi áo khoác cũng mặc
Nếu Hoàng thượng thích A Vũ thì A Vũ sẽ học cách khiến Hoàng thượng thích
Gió thổi qua đám lau bên bờ sông khẽ rung rinh
Ta nhanh chóng vui vẻ trở
Gió lay động bóng cây vị thái giám với ánh mắt giấu nổi sự yêu mến và ngưỡng mộ: “Nô tài giỏi việc bói toán xem tướng phần lớn cũng chẳng mấy chuẩn xác nô tài tin rằng Hoàng thượng nhất định nhất định sẽ thích A Vũ cô nương”
2
“Tiểu Đào ngươi để A Vũ lên xe ngăn cản ”
Tiểu Đào Mạnh Từ Quân với vẻ bất an
“Ngăn Ngăn nàng làm gì Để nàng ”
Mạnh Từ Quân cau mày xoa xoa chân mày tỏ vẻ khó chịu: “Lo chuyện của Nếu tổ mẫu hỏi đến cứ bảo nàng khỏe đã sớm nghỉ ”
A Vũ đến Mạnh gia đã năm năm từng gây chuyện bỏ nhà hai lần
Lần vẻ nàng đã khôn ngoan hơn mua chuộc cả Tiểu Đào còn rằng đã lên xe của khác Chuyện nàng dựng lên thật rõ ràng cũng xem như chút tiến bộ
Ngọn đèn lách tách vài tiếng khiến Mạnh Từ Quân bỗng nhiên suy tư biết gần đây liệu chuyện gì đang đợi
Điều đầu tiên dĩ nhiên là Ôn Nương hiền lành nhã nhặn mà yêu mến từ thuở thiếu niên hôm qua nàng đã vì mà trốn khỏi cuộc tuyển tú
Sáng nay lấy cớ giúp Hoàng thượng chọn lễ phục kỳ thực là bận rộn lo liệu cho Ôn Nương cả ngày
Ôn Nương và A Vũ dĩ nhiên là khác biệt
Ôn Nương xuất thân cao quý thể xem nhẹ Biệt viện vì nàng mà chỉnh sửa cung nhân phục vụ đều là trung thành tận tụy áo quần giường gối đều tinh xảo nhất
Ôn Nương bên giường đôi mắt ngấn lệ vài lần thẹn thùng: “Từ Quân ca ca tình cảm thuở vẫn còn giá trị chứ… Ôn Nương cung làm phi nhưng Từ Quân ca ca đã hôn thê lòng Ôn Nương thật bất an”
A Vũ làm thể sánh với nàng
Trong năm năm qua đã lấy đủ mọi cớ để kéo dài hôn sự hy vọng A Vũ tự biết điều mà thu dọn hành lý về Đại Trạch Hương
Nếu lần A Vũ thật sự đó sẽ là điều thứ hai
A Vũ biết tự lượng sức Năm nàng cũng từng giận dỗi bỏ nhà nhưng làm cũng chẳng giống
Không mang theo áo quần cầm bạc cũng chẳng lệnh thông hành Nàng rõ ràng chỉ cố tình làm vẻ để thấy mà thôi
Chỉ khiến tổ mẫu tin là thật lo lắng đến mức ngủ khiến dẫn hạ nhân ngoài tìm
Rốt cuộc chẳng cần tìm nàng chịu tự về
Không biết nàng mà gây chuyện giày tất và váy áo đều ướt đẫm còn dính đầy bùn đất
Hắn đang sách buồn ngẩng mắt nàng
A Vũ tủi thân : “Mạnh Từ Quân hôm nay A Vũ đã bỏ nhà ”
Thế thì
Chuyện của nàng bao giờ để tâm
Giống như ngày xưa dạo nàng vui vẻ chỉ một cái cây rằng chỉ lá cây thổi thành sáo mới khiến đàn nhạn thấy
Nhìn vẻ quê mùa của nàng các công tử tiểu thư xung quanh liền khúc khích khiến cảm thấy mất mặt vô cùng
Sau đó khi tổ mẫu hỏi A Vũ dính nhiều bụi bẩn đến nàng : “A Vũ cố ý làm bẩn váy A Vũ ngờ sông ở kinh thành dài như mãi đói đến ngất mà vẫn tìm nhà”
Không tại sông dài mà tại nàng ngốc
Đường lớn cứ bám theo bờ sông mà bước
lần bỏ nhà đói lần chắc sẽ khôn hơn một chút
Trước bữa tối chắc chắn nàng sẽ về
“Để dành một bát cơm cho nàng ”
Trời tối dần bát cơm của nàng cũng nguội lạnh nhưng A Vũ vẫn trở về
Nha hiểu ý định dọn cơm xuống
“Khoan dọn chờ đến tối hâm nóng ”
Hắn nàng – kẻ phiền phức – nửa đêm về làm kinh động tổ mẫu khiến dậy nhóm lửa nấu cơm
Không biết vì hôm nay tâm trạng Mạnh Từ Quân bồn chồn khó hiểu
Bình thường sách một lượt mười hàng mà hôm nay cầm sách nửa ngày vẫn lật sang trang mới
Ngoài cửa tiếng gõ nhẹ hai cái
Mạnh Từ Quân chợt nảy sinh cảm giác vui mừng nhưng vẫn cố tỏ vẻ giận dữ : “Giờ nào Ngươi còn biết về ”
“Thiếu gia là nô tỳ đây”
Không A Vũ mà là tỳ nữ Tùng Yên
“Nhà bếp hỏi thiếu gia đói cần hâm nóng cơm ”
“Hâm làm gì cứ để nàng ăn cơm nguội cho lạnh chet ”
“Đặt cơm và lò sưởi ở ngoài thư phòng ”
Lò sưởi đưa đến bên ngoài đã bắt đầu mưa rả rích gió lớn thổi khiến bóng đèn tường rung rinh
Không biết ngày mai triều liệu Hoàng thượng lo lắng về mùa lũ
Hắn biết nên nghĩ xem nếu Hoàng thượng hỏi về mùa lũ sẽ đáp thế nào
hiểu vì trong đầu vẫn vướng bận một ý nghĩ rằng lần kẻ phiền phức khi về váy và giày lẽ sẽ ướt đẫm
Đến khi ngọn đèn chỉ còn lờ mờ Mạnh Từ Quân mới xong tấu chương cho ngày mai
Vừa hạ bút xong chữ cuối cùng cửa phòng đẩy mở nửa căn phòng lập tức ngập nước
Quả nhiên như dự đoán nàng chịu nổi mà về thân ướt đẫm dầm mưa
A Vũ ở ngoài cửa vén váy để lộ đôi chân trần lộ một đoạn bắp chân nhỏ nhắn
Cảnh tượng y như lần đầu tiên gặp nàng
Khi nàng chút ngần ngại xé váy để băng bó cho
Nàng nhảy lòng quàng lấy cổ nghiêng đầu giọng nũng nịu như mang theo sương: “Mạnh Từ Quân A Vũ bỏ nhà ”
Thật kỳ lạ bỗng nhiên đưa tay ôm lấy nàng lòng
Những tấu chương xong bàn gió thổi tung xuống đất
Chữ nghĩa mà vốn dĩ luôn tự hào nay cũng nước làm nhòe thành từng vết mực loang
Không còn nhận là gì nữa
Cơn mưa thu thực là dai dẳng như làm ướt thân thì mới chịu dừng
Mạnh Từ Quân choàng tỉnh
Trong phòng yên ắng ngọn nến bập bùng
Tấu chương vẫn gọn gàng chữ vẫn ngay ngắn Không nét mực nhòe cũng xong
Cũng như A Vũ nàng vẫn trở về