Mỹ Nhân Cổ - Chương 5
Tuổi bà đã cao chỉ kéo dài hai ngày mà giờ đến cả xuống giường cũng khó
Nghiêm trọng nhất là Diệp Uyển Thanh
Trên mặt và nàng nổi lên từng mụn mủ thoáng qua chẳng khác nào một con cóc thành tinh
Cùng triệu chứng còn nha thân của nàng Ngọc Phỉ
Trong phủ lan truyền tin đồn rằng họ đã nhiễm một loại ôn dịch lạ nào đó
Tin đồn lan rộng cả phủ lo sợ bất an mọi đều rằng Trương Tam đánh chết đã hóa thành oan hồn trở về báo thù
Ai nấy đều hoảng hốt giữ còn ai dám tìm gây sự
Ngoại trừ Tạ Thời An
Hằng ngày đều đến viện của một lát đặc biệt thích gốc cây mộc lan trong sân mà thẫn thờ
“Vân Khê thấy lòng khổ sở”
“Uyển Thanh bệnh nặng mỗi ngày đều phát cáu trong phòng cũng chịu gặp ai”
“Ta mời cả ngự y đến nhưng bệnh tình của nàng chẳng hề thuyên giảm”
“Nhạc phụ đại nhân vì chuyện mà nhiều lời ”
25
Tạ Thời An nâng chén rượu uống cạn sạch trong một
Trước đây thoại bản ghét nhất là những câu chuyện hai nữ nhân tranh giành một nam nhân
Chính thê đấu với đấu với nha
Vì tranh sủng mà nữ nhân đánh như gà chọi
Đấu đến cùng thì chết kẻ thương
Còn nam nhân thì
Công danh thăng tiến lấy một tiểu mỹ nhân khác
Cùng lắm là dịp lễ Tết ánh trăng uống một chén rượu làm một bài thơ bi lụy để tưởng niệm vài “cố nhân”
Ngươi xem thật kỳ lạ
Dù là trong thoại bản trong hiện thực cuối cùng chịu tổn thương vẫn luôn là nữ nhân
Ta thích như
Cho nên để cho Tạ Thời An một loại cổ trùng nhất gọi là Cửu U
Tương truyền địa ngục mười tám tầng tầng thứ chín chính là Cửu U
Người trúng Cửu U cổ sẽ quên hết những điều khiến vui vẻ chỉ còn nhớ đến đau khổ
Không chỉ là đau khổ về tinh thần mà còn cả thể xác
Mọi vết thương mà từng chịu từ khi còn nhỏ mỗi giây mỗi khắc đều sẽ tái diễn trong cơ thể
Còn vẻ ngoài thì để dấu vết
Chỉ tiếc rằng Tạ Thời An nuông chiều quá mức từng chịu khổ
Từ nhỏ đến lớn Tạ Thời An từng chịu thương tổn gì đáng kể
Ta đành thêm cho một vị cổ trùng nữa: Thực Tâm cổ
“Vân Khê nàng xem tên Trương Tam đó rốt cuộc đã chạm nàng”
“Nàng với đúng ”
“Nếu nàng với tại chỉ tìm nàng mà tìm khác”
Ta ngạc nhiên
26
Không ngờ Tạ Thời An để tâm chuyện đến
Hai loại cổ trùng Cửu U và Thực Tâm cộng hưởng với còn một tác dụng đặc biệt:
Người trúng cổ sẽ yêu đến điên cuồng
Càng yêu sự hành hạ của Thực Tâm cổ càng dữ dội
Cuối cùng sẽ chết đúng ngày yêu nhất
tình yêu của Tạ Thời An thật sự đáng giá
Nó cố chấp ích kỷ và nhạt nhẽo
Quả là chán ngắt
Ta quyết định rời khỏi Trường An
Trước khi ghé thăm vài bạn cũ
À Đậu Khấu thì khỏi nàng đã sống sờ sờ chếc đói
Lưu ma ma cũng cần bà giường thoi thóp ngay cả cũng thể
Thế là khoác gói hành lý lén lút đến phòng của Diệp Uyển Thanh
Diệp Uyển Thanh vốn quen xa hoa ngay cả cửa sổ cũng làm từ loại lưu ly thượng hạng
Ánh mặt trời xuyên qua những ô lưu ly đổ xuống nền đá xanh tạo thành những tia sáng bảy sắc đến mê hồn
Chỉ là hiện tại những ô cửa sổ lưu ly đều phủ kín bởi những lớp vải bông dày
Cả căn phòng bịt kín một khe hở chẳng khác gì một cỗ quan tài khổng lồ
Diệp Uyển Thanh thu góc giường ôm đầu gối dáng vẻ tiều tụy đến mức thể nhận
Giữa đêm khuya xông nàng mà thốt nổi một tiếng
Ta bước tới khẽ đẩy vai nàng:
“Diệp Uyển Thanh đến thăm ngươi đây”
Nàng như thứ gì đó dọa sợ thân run bắn lên:
“Là… là ngươi con tiện nhân ”
Ta lắc đầu
Tại Diệp Uyển Thanh thành giống hệt Đậu Khấu và Lưu ma ma
Ta thích giết
Nếu như họ chịu đối xử với bằng một chút thiện ý kết cục lẽ đã khác
27
“Ngươi lòng đúng Khuôn mặt thành thế khẳng định là ngươi đang vui vẻ ”
“Dù mặt hủy ngươi cũng đừng mong chiếm Thời An”
“Hắn là của là của một tất cả những nữ nhân quyến rũ đều đáng chết”
Diệp Uyển Thanh bất ngờ bật dậy lao tới định bóp cổ
Con đàn bà điên
Ta lật đè nàng xuống tát mạnh hai cái vang dội
Sau khi đánh nàng lăn bất tỉnh mắt trợn trắng
Từ khi trúng Cổ cóc nàng đã ăn uống cũng ngủ cơ thể suy kiệt đến cực điểm
Ta vỗ nhẹ lên mặt nàng nhưng hề dấu hiệu tỉnh
Thôi
Nhân lúc trời tối hẳn nên sớm thì hơn
Trước khi rời để một lá thư cho Tạ Thời An
Trong thư rằng sống ở Trường An vui về Xuyên Tây
Ta từng một hôn ước ở Xuyên Tây Nghĩ những ngày tháng ở Tạ phủ chẳng mấy hạnh phúc
Vì thế định tìm vị hôn phu đây của
Tính chỉ còn một tháng nữa là đến ngày Tạ Thời An dự kỳ thi điện thí khoa cử
Dạo luôn cha thúc ép học hành hẳn thể nhanh chóng phát hiện đã
Thế nên ngắm non sông nhàn nhã về Xuyên Tây
Ở Xuyên Tây một căn tiểu viện nhỏ Ngày chính tại nơi từng thu lưu Tạ Thời An
Chưa từng nghĩ khi trở về thấy trong viện khói bếp nghi ngút bốc lên
Tạ Thời An còn đến Xuyên Tây cả
Vừa trông thấy Tạ Thời An lao tới như kẻ mất trí: “Giang Vân Khê nàng dám bỏ rơi ”
“Tên gian phu của nàng mau ở ”
Chuyện vị hôn phu gì đó dĩ nhiên chỉ là lừa mà thôi
28
Ta mỉm đưa tay đặt lên ngực :
“Có đau ”
Tạ Thời An gật đầu đó vội vàng lắc đầu siết chặt lòng:
“Vân Khê đừng rời xa ”
“Chỉ cần nàng bỏ khổ sở gì cũng chịu ”
Ta ngẩng đầu chăm chú khuôn mặt
Tạ Thời An gầy nhiều gò má nhô cao má hõm sâu đáy mắt còn ánh lên tia xanh nhợt nhạt
Hốc mắt đỏ lên trong đôi mắt đầy những tia máu li ti đỏ sẫm
Ồ Thực Tâm cổ đã sắp phá thể mà
Có vẻ như hôm nay chính là ngày cuối cùng của Tạ Thời An
“Tạ Thời An theo ”
Dọc đường Tạ Thời An nắm chặt tay rời như sợ rằng chỉ cần thả lỏng sẽ biến mất
Ta dẫn đến phía núi của ngôi làng vòng qua hai rặng cây đến một khu đất mộ
Ở đó sừng sững ba tấm bia mộ
Tạ Thời An ngơ ngác hiểu chuyện gì
Cơn đau từ Thực Tâm cổ ngày càng nghiêm trọng một đoạn thôi mà trán đã lấm tấm mồ hôi
Thật vất vả cho
Từ Trường An đến Xuyên Tây quãng đường hẳn là chẳng dễ dàng gì
“Tạ Thời An ngươi hỏi vị hôn phu ”
Ta giơ tay chỉ những tấm bia mộ:
“Ta vị hôn phu nhưng đã từng ba vị phu quân”
“Ngươi là thứ tư”
29
Tạ Thời An trợn to mắt kinh ngạc :
“Nàng… nàng gì”
Ta lấy khăn tay cẩn thận lau sạch lớp bụi bám bia mộ:
“Bọn họ đều giống như ngươi”
“Luôn thích lừa ”
“Ngươi xem tại nam nhân luôn lừa ”
Tạ Thời An trả lời
Hắn mở to mắt ngửa mặt ngã ngửa đất
Chẳng bao lâu một con trùng đỏ rực như máu từ miệng chậm rãi bò
Ta nhanh tay chụp lấy con Thực Tâm cổ nắm chặt trong lòng bàn tay thở phào nhẹ nhõm
Bản mệnh cổ của tên gọi là Mỹ Nhân cổ
Nó lấy Thực Tâm cổ làm thức ăn Ăn càng nhiều sẽ càng trở nên xinh
Con Thực Tâm cổ đã chờ suốt hai năm trời
Ta Tạ Thời An lấy một lần dậy trở về nhà cầm lấy cuốc núi
Chẳng bao lâu trong rừng xuất hiện thêm một tấm bia mộ tên
Mùa đông qua xuân về hoa ngọc lan núi Bạch Vân của trấn nở rộ
Đến mùa nhiều thư sinh từ khắp nơi kéo về thưởng ngoạn
Bọn họ đề thơ lên bích họa chùa bàn luận Phật pháp với trụ trì trong điện vô cùng náo nhiệt
Ta khoác lên bộ váy Nguyệt Hoa thanh lệ lặng lẽ chờ trong một khu rừng thưa
“Ai da”
Không lâu một giọng nam trong trẻo vang lên từ xa
Ta xách theo giỏ trúc về phía âm thanh chỉ thấy một thư sinh trẻ tuổi mặc áo gấm sang trọng đang cau mày xổm mặt đất
Chân của mắc một chiếc bẫy thú đôi tất trắng tinh lấm tấm vết máu đỏ
Ta khẽ thốt lên một tiếng kinh hãi chạy tới quỳ xuống bên cạnh dịu dàng hỏi:
“Công tử ngươi chứ”
Thư sinh ngẩn hai gò má thoáng ửng đỏ:
“Không… …”
Ta ngẩng đầu đôi mắt khẽ chớp với vẻ thẹn thùng e ấp:
“Nhà ở ngay chân núi công tử đừng lo để đưa ngài tìm đại phu”
Ta dìu bước xuống núi
Phía hoa ngọc lan trắng rơi đầy mặt đất
-HẾT-