Mỹ Nhân Cổ - Chương 4
Xa lạ đến mức khiến cảm thấy như trải qua một giấc mơ
Nam nhân dịu dàng thích ngày nào cũng nghĩ cách chọc vui dường như chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của
“Nghe lời ăn cơm ”
“Còn nữa mấy món trang sức vàng bạc hãy cất đừng ăn mặc như thế nữa thích”
18
Tạ Thời An bảo ăn cơm cho
mang cơm đến cho
Hắn an ủi một hồi yêu cầu ba ngày tiếp tục đến kính trà Diệp Uyển Thanh
Hắn hy vọng thể chịu chút ấm ức vì
Hắn còn Diệp Uyển Thanh dù gì cũng là tiểu thư khuê các xuất thân danh môn chắc chắn sẽ thực sự khắc nghiệt với
Cùng lắm chỉ nổi chút tính khí trẻ con
Ta nam nhân mắt bỗng nhiên cảm thấy Thực Tâm cổ dường như còn đủ ác
Trước khi Tạ Thời An rời giữ tay áo :
“Ngày mai thể về nhà một chuyến ”
“Ta làm cho một chiếc túi thơm thêu nốt cho xong”
“Chờ khi về nhất định sẽ ngoan ngoãn kính trà Tam phu nhân”
Đối với Tạ Thời An đây thực sự chỉ là một chuyện nhỏ nhặt đáng kể Hắn lập tức đồng ý ngay
Tạ Thời An rời với tâm trạng
Còn tâm trạng của Đậu Khấu thì như
Nàng nắm chặt chiếc khăn tay ánh mắt đầy âm u:
“Di nương quả thực là bản lĩnh”
“Đã cấm túc mà còn thể khiến Tam gia đến thăm ngươi”
“Người Di nương xuất thân từ thôn quê nhưng thấy Di nương giống như đào tạo từ thanh lâu thì đúng hơn”
“Thủ đoạn câu dẫn nam nhân của ngươi e rằng ngay cả các cô nương ở lầu xanh cũng kém xa”
Ta đói đến mức chẳng còn sức mà cãi với Đậu Khấu
Nàng trút hết bực dọc thấy phản ứng thì xụ mặt rời khỏi viện
Nhìn dáng vẻ chắc nàng cáo trạng với Diệp Uyển Thanh
Tùy họ dù ngày mai cũng thể về nhà
19
Người tiễn về nhà là Lưu ma ma chính là bà tử từng áp giải đến Tạ phủ
Bà liếc một cái hừ lạnh từ lỗ mũi:
“Di nương đừng trách lão nô lắm lời”
“Từ đây về Tạ phủ đường xá xa xôi mà còn rề rà nữa e rằng cửa phủ đóng thì đừng mong ”
Ta tháo chiếc vòng bạc tay nhét thẳng tay bà
Chiếc vòng tuy chỉ bằng bạc nhưng chạm khắc vô cùng tinh xảo
Trên đó là từng chùm hoa ngọc lan sống động như thật trông thanh nhã
Đây là vòng tay định tình mà Tạ Thời An từng tặng
Hắn từng giống như hoa ngọc lan thanh khiết thoát tục vương bụi trần
Lưu ma ma cân nhắc trọng lượng của chiếc vòng ánh mắt thoáng vẻ vui mừng:
“Di nương nên nhanh chân một chút”
Bà Miêu chẳng biết rằng đồ mà cổ nữ đưa tuyệt đối thể nhận bừa
Ta mang theo hết thảy những cổ trùng thể mang đó đun nước tự nấu cho một bát mì trứng
Sau khi ăn hết cả bát mì lẫn nước hài lòng xoa bụng
No đủ mới sức làm việc
Sau khi trở Tạ phủ thái độ của Đậu Khấu kỳ lạ
Nàng còn trợn mắt khinh khỉnh cũng chẳng buông lời mỉa mai như thường lệ
Thay đó thỉnh thoảng đến ngẩn ngơ
Ánh mắt cực kỳ lạ lùng: ba phần vui mừng nỗi đau của kẻ khác ba phần ganh ghét ba phần hả hê thậm chí còn một phần thương hại
Bị nàng đến dựng cả tóc gáy cảm thấy thân tự nhiên chút nào
chẳng bao lâu đã hiểu nguyên nhân khiến nàng như thế
Đêm đến ngoài phòng truyền đến tiếng động
Một bóng mò mẫm trong bóng tối leo qua cửa sổ mang theo hương thơm kỳ lạ
20
“Tiểu mỹ nhân đừng trốn nữa”
Nam nhân thân hình cực kỳ cường tráng cơ bắp cánh tay nổi lên cuồn cuộn
Hắn đè xuống giường gần như sức phản kháng
May thay giấu ít cổ trùng
Khi bắt đầu xé rách y phục của tranh thủ cơ hội thả Hồng Đậu cổ lên cánh tay
Hồng Đậu cổ là một loại cổ trùng mới nghiên cứu gần đây
Chúng nhỏ bằng hạt đậu đỏ thích ẩn da
Những nơi Hồng Đậu cổ bò qua sẽ để dịch nhờn
Dịch khiến ngứa ngáy đến mức lột cả lớp da
Nam nhân thấy bờ vai lộ mắt sáng rực lên đang định cúi xuống cắn thì đột nhiên cả cứng đờ
Hắn hít một lạnh cắn chặt môi gân xanh trán nổi lên
“Đồ chết tiệt”
Mắng xong bật dậy điên cuồng gãi cánh tay
Vì đó đã vội cởi áo giờ để trần nửa thân giữa phòng trông chẳng khác gì mắc bệnh điên
Làn da ngăm ngăm sạm của nhanh chóng cào xước chằng chịt máu rỉ từng vệt
Hồng Đậu cổ hiếu động nhất ban đêm thích di chuyển khắp cơ thể
Chỉ khi chuẩn đẻ trứng chúng mới dừng ở một chỗ
Lúc đó da sẽ sờ thấy một khối u nhỏ
“Ngứa quá Ngứa chết mất”
Nam nhân càng gãi càng phát cuồng chỉ trong chốc lát tay và ngực còn chỗ nào lành lặn
“Di nương gọi nô tỳ ”
“Người Di nương trong phòng giấu một nam nhân”
21
Bên ngoài phòng từ lâu đã ít nha bà tử chờ sẵn
Nghe tiếng Đậu Khấu la lớn mọi lập tức ùa
Có vội vàng châm nến chạy gọi thêm đến
“Ôi trời Di nương làm thể đối mặt với Tam gia”
“Mặt mũi Tạ phủ làm mất sạch ”
Đậu Khấu bận rộn buộc tội đổ hết tội danh lên đầu
Đợi đến khi xong nàng mới nhận gì đó đúng
Những nha bà tử xung quanh đều khó hiểu ánh mắt dán chặt nam nhân đang điên cuồng gãi ngứa ai hiểu rõ chuyện gì đang xảy
Lưu ma ma bước lên đột nhiên lớn tiếng hét lên:
“Trời đất ơi đây chẳng là Trương Tam đánh xe ”
“Trước đó Di nương chính là do Trương Tam đánh xe đưa về phủ đường còn chằm chằm Trương Tam mãi”
“Không ngờ mới vài ngày mà đã…”
Phải làm việc vẫn nên dựa lớn tuổi mới đáng tin cậy
Những nha trẻ xung quanh đều sững sờ ngay cả Đậu Khấu cũng đờ
Đến thời khắc mấu chốt chỉ Lưu ma ma là vẫn nhớ rõ nhiệm vụ của
Chỉ là những lời bà lúc phần đúng thời điểm
Vì bộ dạng của Trương Tam lúc thật sự quá kinh khủng chẳng giống đang lén lút vụng trộm mà giống kẻ trúng tà hơn
Hắn hét thảm điên cuồng cào cấu khuôn mặt như thể xé toạc một mảng thịt
“Ma ma cứu mạng Ngứa Ngứa chết mất”
Lưu ma ma giậm chân túm lấy tay áo Đậu Khấu:
“Phải làm đây Phu nhân và Tam gia sắp tới ”
Đậu Khấu đảo mắt nhanh chóng lệnh cho hai bà tử khác giữ chặt Trương Tam:
“Đánh bất tỉnh cho ”
22
Khi Tạ Thời An đen mặt bước Trương Tam đã trói chặt như bánh chưng và ném xuống đất
Còn ép quỳ bên cạnh
Trên sàn chiếc váy của xé rách vứt bừa bãi trông hết sức mờ ám
Tạ Thời An nghiến răng nghiến lợi chằm chằm hồi lâu mới run giọng hỏi Đậu Khấu:
“Nói Rốt cuộc đã xảy chuyện gì”
“Khai báo rõ ràng từng chữ một giấu diếm bất kỳ điều gì”
Diệp Uyển Thanh cạnh nhẹ nhàng vỗ lưng vẻ mặt đầy lo lắng:
“Phu quân chớ để tức giận hại thân ”
Thủ đoạn của nữ nhân trong hậu viện quả thật quanh quẩn chỉ vài chiêu như thế
Còn nam nhân lúc nào cũng lừa gạt đúng là khó hiểu
Trương Tam tướng mạo tầm thường dung nhan bình thường vì cớ gì vụng trộm với
Tạ Thời An ngày thường thông minh như lẽ nào cũng tin chuyện
“Ư… Ư ư ư”
Đậu Khấu định lên tiếng nhưng bất chợt phát hiện thể
Đầu lưỡi của nàng sưng phồng lên nhanh chóng đến mức miệng thể khép
Nhìn chẳng khác nào nàng đang ngậm một miếng thịt lớn màu hồng
Diệp Uyển Thanh nàng với ánh mắt ghét bỏ chân mày nhíu chặt
“Tránh qua một bên đừng làm kinh tởm thêm nữa”
“Ngươi đấy Lưu ma ma ngươi luôn canh giữ ngoài viện xem mọi chuyện thế nào”
Đậu Khấu hoảng loạn bò dậy rụt về một góc ánh mắt đầy kinh hãi
Nàng đã trúng Phấn Thiệt cổ của
Đầu lưỡi của nàng sẽ ngày càng sưng đến mức còn nhét nổi trong miệng ngay cả nuốt nước bọt cũng trở nên khó khăn
Loại cổ đau ngứa nhưng khiến trúng thể ăn cũng chẳng thể uống
Cứ như miệng đã chặn kín
23
Lưu ma ma dường như nhận điều gì ánh mắt bất an liếc
“Bẩm bẩm phu nhân nô tỳ khi phòng thì thấy Trương Tam và Di nương đang quấn lấy giường”
“Á”
Diệp Uyển Thanh kinh ngạc lấy tay che miệng ngay đó vỗ bàn phắt dậy:
“Trương Tam to gan lớn mật dám mưu đồ bất chính với Giang Di nương”
“Người lôi xuống đánh chết cho ”
“Về phần Giang Di nương…”
Nàng sang Tạ Thời An vẻ mặt đầy vẻ bao dung:
“Phu quân tất cả đều là Trương Tam thấy sắc nổi lòng tham Giang Di nương chắc chắn vô tội…”
Tạ Thời An lời nào ánh mắt tối sầm dừng thật lâu mảnh trung y trắng xé rách đất
Ta bỗng nhiên hiểu tại Diệp Uyển Thanh dùng chiêu để vu oan cho
Cho dù Tạ Thời An tin thì trong mắt đã còn trong sạch
Dù là ép buộc nhưng rốt cuộc thân thể đã một kẻ thấp hèn như phu xe thấy thậm chí chạm
Việc giống như một cái gai cắm sâu trong lòng Tạ Thời An
Cái gai thể rút mà theo thời gian sẽ ngày càng đâm sâu hơn
Quả nhiên Tạ Thời An hít sâu một bảo nha và bà tử đang quỳ trong phòng lui ngoài
Chẳng mấy chốc ngay cả Trương Tam cũng lôi trong phòng chỉ còn hai chúng
Hắn chăm chú giọng khàn đặc: “Vân Khê tại Trương Tam nhắm nàng”
“Phải chăng nàng đã gì với ”
“Ta đã từng với nàng đừng với nam nhân khác đúng ”
Ta lấy khăn tay trong miệng bằng ánh mắt bất lực
Vậy nên trong mắt Tạ Thời An là chủ động quyến rũ Trương Tam
Tạ Thời An nhắm chặt mắt vẻ mặt đau khổ:
“Tại nàng thể an phận một chút”
“Ta đã nâng niu nàng như vàng như ngọc tại nàng thể biết điều hơn”
24
Trước đây khi thoại bản ghét nhất là những kẻ chịu mở miệng rõ ràng
Những tiểu thư công tử trong đó rõ ràng chỉ là hiểu lầm nhỏ mà cứ giữ kín khiến đôi bên nghi kỵ lẫn
giờ đây bỗng nhiên hiểu tại họ
Thực sự là biết nên gì
Tạ phủ quả thực buồn chán đến cực điểm
Trường An cũng chẳng gì thú vị
Ta bắt đầu nhớ nhà
Tạ Thời An một lần nữa cấm túc lần là tròn một tháng
lần những ngày tháng của dễ chịu hơn nhiều
Bởi vì Đậu Khấu Lưu ma ma và Diệp Uyển Thanh đều bệnh
Đậu Khấu lưỡi sưng phồng liệt giường ba ngày ăn uống thở yếu dần
Mời biết bao nhiêu đại phu đến nhưng chẳng ai hiểu nàng mắc bệnh gì
Lưu ma ma thì mỗi ngày đều tiêu chảy mỗi lần trong nhà xí là mấy canh giờ