Mỹ Nhân Cổ - Chương 3
12
Tạ Thời An ôm lòng thỏa mãn thở dài:
“Vân Khê nàng chẳng mong cầu gì hơn”
Tay đặt lên ngực
“Vậy… sẵn lòng dâng trái tim cho ”
Trong các loại cổ một loại gọi là Thực Tâm cổ
Loại cổ hình dạng như sợi tơ thể bò theo da mà chui cơ thể tiến thẳng đến tim
Sau đó nó làm tổ và đẻ trứng ngay trong tim lấy máu thịt từ tim làm thức ăn
Càng ngày khi cổ trùng lớn lên trúng cổ sẽ chịu đựng nỗi đau đớn như gặm nhấm tim gan mỗi ngày cho đến khi tim ăn sạch
Tạ Thời An khẽ tiếng trầm thấp khiến lồng ngực rung lên:
“Cô nương ngốc trái tim của sớm đã trao cho nàng ”
Hôm nay đặc biệt xông hương một mùi thơm nhàn nhạt thanh tao len lỏi trong khứu giác của
Mùi giống như ngọn núi tuyết giữa ngày đông như hương thông xanh mỗi sớm mai
Tạ Thời An tuy là một thư sinh nhưng từng học võ vài năm thân hình gầy gò mà rắn chắc
Thật đáng tiếc
Gương mặt thân thể đều là những gì từng thích nhất
Ta buông tay vòng qua eo vùi đầu ngực
Tạ Thời An làm đây
Ta chút nỡ để ngươi chết nhanh như
“Tam gia Tam gia Tam phu nhân xảy chuyện ”
Tiểu nha bên cạnh Diệp Uyển Thanh hốt hoảng chạy mang theo một luồng gió lạnh
Nhìn thấy và đang ôm nàng lập tức quỳ sụp xuống dám ngẩng đầu:
“Tam gia Tam phu nhân phát bệnh đau đầu ngất ”
Tạ Thời An buông cau chặt mày:
“Phỉ Thúy ngươi càng ngày càng phép tắc”
Thì nàng tên Phỉ Thúy dáng dấp cũng tệ
Ừm sức tát cũng đau
13
“Tam gia phu nhân đau đến ngất xỉu ngài mau xem ”
Tạ Thời An khó xử một lúc lâu mới đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt :
“Ở trong phòng ngoan ngoãn chờ sẽ ngay”
Phỉ Thúy lẽo đẽo theo khi cửa còn ngoảnh đầu khẩy đầy khiêu khích
Ngoài trời gió lớn khép cửa nửa ghế quý phi lúc mới thời gian quan sát kỹ căn phòng
Quả nhiên là xa hoa lộng lẫy hơn hẳn viện nhỏ ở nông thôn của gấp trăm lần
Chỉ là nơi quá lớn trống trải lạnh lẽo
Ta đưa tay chạm lên ngực cảm giác ở đây giống hệt căn phòng trống rỗng vô cùng
Nam nhân vì thích lừa dối đến thế
“Di nương nô tỳ mang cơm đến cho đây”
Nỗi buồn của kịp kéo dài quá lâu
Một nha với đôi mắt hồ ly mang theo hộp thức ăn đẩy cửa bước
Nàng tên là Đậu Khấu rằng từ giờ sẽ trở thành nha thân của
Vừa bày đĩa lên bàn Đậu Khấu kín đáo quan sát
Trên bàn là một đĩa dưa muối một bát cháo kê cùng một chiếc bánh bột ngô màu vàng nâu
Chiếc bánh thậm chí còn hằn rõ một hàng dấu răng biết là ai cắn dở
Thấy đĩa dưa muối mà lời nào Đậu Khấu mỉm giải thích:
“Tam phu nhân nhân từ sợ rằng nếu nương tử ăn ngay sơn hào hải vị dày sẽ chịu nổi”
“Vì đặc biệt chuẩn món ăn đạm bạc để nương tử thích nghi mấy ngày tránh khó chịu”
“Tam phu nhân đúng là lòng Bồ Tát ai thể hơn nàng ”
“À hôm nay Tam phu nhân tái phát bệnh đau đầu Tam gia lo lắng yên đang tự tay đút thuốc cho nàng tại chính viện”
Nha của Tạ phủ quả nhiên đều khéo mồm khéo miệng như
vốn quen sự yên tĩnh thích sự ồn ào trong viện
Thấy cúi đầu im lặng gì Đậu Khấu vẻ cam tâm:
“Di nương dựa theo quy củ sáng mai đến kính trà Tam phu nhân đấy”
“Người là xuất thân bần hàn tự nhiên hiểu quy củ”
“Người yên tâm tối nay sẽ dạy cẩn thận”
“Bao giờ học kính trà chúng mới ngủ”
14
Đậu Khấu bên cạnh một khắc dậy thu dọn hết thức ăn bàn
Sau đó nàng ngoài hô lớn một tiếng lập tức hai bà tử lực lưỡng bước
Một tay cầm roi ôm một chiếc hộp gỗ
Trong hộp là một hàng kim bạc sáng lấp lánh
“Di nương bắt đầu thôi”
Đậu Khấu vẻ hứng thú hai bà tử cũng như hổ đói rình mồi
Ta sờ hai con cổ trùng cuối cùng nhịn mà thở dài
Thôi kẻ thức thời mới là tuấn kiệt
Đêm đó bọn họ hành hạ đến mức kiệt sức
Phải đội một bát nước để tập tập quỳ
Chỉ cần phối hợp mụ già sẽ dùng kim đâm ngón tay
Ta nén giận cắn răng chịu đựng cùng họ giằng co cả đêm
Cho đến khi hai bà tử vững liên tục gật gù vì buồn ngủ
Đậu Khấu chống cằm ghế đầu gật liên tục suýt chút nữa ngã lăn xuống đất vì mệt
Thấy sắc mặt khó coi Đậu Khấu cuối cùng cũng phất tay:
“Được học đến đây là tạm đủ Di nương nhanh ngủ nhớ kỹ giờ Mão dậy đến thỉnh an Tam phu nhân đấy”
Ta úp sấp giường mệt đói cơ thể ê ẩm từng cơn đôi chân dường như chẳng còn là của nữa
Chỉ nhắm mắt trời đã sáng
Đậu Khấu bên cạnh tay cầm một bộ váy màu hồng nhạt
Thấy ánh mắt lướt qua chiếc váy nàng mím môi khẽ:
“Theo quy củ hôm nay là ngày đầu tiên Di nương nhập phủ cần đến bái kiến phu nhân”
“Di nương lẽ biết tiểu mặc màu đỏ”
“Người chỉ là thông phòng địa vị còn thấp hơn cả thất”
“Cho nên váy của chỉ thể mang chút sắc đỏ mà thôi~”
15
Trong đại trạch quả thực chẳng gì thú vị
Mỗi đều năng kiểu mỉa mai châm chọc mặt nhưng trong lòng hận thể nhào lên cắn ngươi một cái
Chẳng trách Tạ Thời An ở lâu trong phủ
Ai thích mỗi ngày mở mắt đã đối diện với vô số gương mặt giả tạo chứ
thích còn kéo đến nơi làm gì
Đậu Khấu giúp chải đầu động tác thật chẳng thể gọi là dịu dàng
Chải xong nàng thoa vài lớp phấn son lên mặt
Làn da vốn trắng mịn của giờ phủ kín một lớp phấn dày cộm cảm giác chỉ cần mở miệng là phấn sẽ rơi xuống
Đôi môi tô đỏ thẫm trông chẳng khác nào yêu quái ăn thịt
Nhìn gương đồng phản chiếu khuôn mặt đậm son phấn của nghĩ thầm:
Ừm cũng khá giống bà mối ở thanh lâu nghênh đón khách khứa qua
Đậu Khấu hài lòng gật đầu ngáp vịn lấy cánh tay :
“Di nương nhanh lên để Tam gia và Tam phu nhân chờ lâu”
Trời hửng sáng chiếc váy Đậu Khấu chuẩn cho mỏng manh vô cùng
Ta hành lang chính viện gió lạnh thốc thẳng da thịt buốt tận xương tủy
Thật là lạnh
Ánh sáng ngày càng rõ trong phòng cuối cùng cũng động tĩnh
Phỉ Thúy vén rèm cửa thấy thoáng giật đó chỉ tay về phía Đậu Khấu:
“Ngươi thật là đồ tiểu nha nghịch ngợm”
Đậu Khấu tinh quái nháy mắt với nàng:
“Tỷ tỷ chẳng chỉ làm theo lời tỷ dặn thôi ”
Rèm cửa vén lên ấm trong phòng phả khiến khỏi nheo mắt
Ta còn kịp phản ứng đã Đậu Khấu đẩy trong phòng
Đầu gối ai đó thúc nhẹ đến khi nhận thì đã quỳ sàn
16
Diệp Uyển Thanh và Tạ Thời An đang một trái một giường trông như một đôi phu thê ân ái bình thường
Khi rõ mặt Tạ Thời An thoáng sững đó lộ vẻ khó chịu:
“Sao hóa thành bộ dạng ”
Đậu Khấu vội cúi chào tranh lời đáp:
“Di nương chắc là lần đầu thấy nhiều trâm cài vòng ngọc như cái gì cũng thích”
“Ngay cả son phấn cũng bôi hết lên mặt nô tỳ thật sự ngăn nổi…”
Tạ Thời An lập tức đen mặt
Diệp Uyển Thanh nắm tay liếc một cái đầy hờn dỗi:
“Phu quân đây là của ”
“Chắc chắn đây đã bạc đãi nên nàng mới thành như ”
Tạ Thời An chằm chằm một lúc đầu vẻ mặt chán ghét:
“Thôi đừng quỳ nữa mau kính trà ”
Ta ngẩng đầu lên :
“Hôm qua bọn họ bắt quỳ cả đêm giờ chân tay tê rần dậy ”
“Đậu Khấu ngươi hầu hạ chủ nhân như ”
Lông mày lá liễu của Diệp Uyển Thanh nhướn lên định mở miệng quở trách nhưng Tạ Thời An ngăn :
“Uyển Thanh do nàng dạy tin tưởng”
“Nàng đã phủ tất nhiên giữ đúng quy củ trong phủ”
Diệp Uyển Thanh mỉm lông mày giãn vẻ mặt đầy vui vẻ:
“Phu quân cảm tạ đã thấu hiểu cho ”
Hai nắm tay đối diện mà như thể trong mắt chỉ đối phương
Ta thật sự hiểu Tạ Thời An
Hắn tốn bao công sức sắp xếp để đưa phủ chỉ để thấy và Diệp Uyển Thanh ân ái vợ chồng hòa thuận
17
Vì chịu kính trà Tạ Thời An phạt đóng cửa suy ngẫm ba ngày
Tối qua ăn gì đến tối nay thực sự đói chịu nổi
Trước đây đã biết Tạ phủ chẳng dễ dàng nhưng ngờ còn thể đói bụng như thế
Khi đang định lén chuồn ngoài tìm chút gì đó ăn Tạ Thời An xuất hiện
Hắn cửa đã ôm chầm lấy vẻ mặt xót xa:
“Vân Khê nàng chịu khổ ”
Người nữ nhân thay đổi nhưng cảm thấy nam nhân còn thay đổi nhanh hơn
Tạ Thời An rút khăn tay cẩn thận lau sạch phấn son mặt :
“Nhìn thuận mắt hơn ”
“Nàng vẫn nhất khi như thế ”
“Ta biết nàng thích mấy thứ vàng bạc tầm thường sáng nay hóa thành bộ dạng đó chẳng chỉ để chọc tức ”
“Nàng nha Uyển Thanh dù gì cũng là chính thê nàng nên dành cho nàng sự tôn trọng và thể diện cần ”
“Xem như vì ”
Đáp là tiếng bụng sôi ùng ục liên tiếp
Nghe ăn gì ánh mắt Tạ Thời An lập tức lạnh xuống:
“Vân Khê nàng định dùng tuyệt thực để ép ”
“Sao nàng hiểu nỗi khổ tâm của ”
“Chỉ khi mặt Uyển Thanh cho nàng đủ mặt mũi nàng mới làm khó dễ nàng”
“Mọi việc làm đều là vì nàng nàng thể hiểu”
Tạ Thời An mắt lúc thực sự xa lạ