Mỹ Nhân Cổ - Chương 2
“Nhìn nàng xem thân phận gì chứ Chỉ là một kẻ chân lấm tay bùn mà còn đích thân tới đón Loại tiện nhân phúc bạc như nàng e là gánh nổi ”
“Ai mà biết Tam gia của chúng tiêu xài rộng rãi nhất Nhìn chiếc vòng bạc nàng đeo đến bà già quét sân trong phủ cũng chẳng thèm”
“Phu nhân cứ yên tâm ”
“Đưa nàng phủ coi như nuôi một con chó buồn thì đem đùa chút chán thì tống chỗ khác là ”
Tiểu nha mồm mép lanh lợi đôi môi mỏng cứ thế thao thao bất tuyệt giọng lanh lảnh vang xa
Diệp Uyển Thanh xong ánh mắt sắc bén dần dịu cả trở nên thoải mái hơn Nàng khẽ vỗ tay nha nhạt:
“Nha đầu nhà ngươi mắt đúng là tinh tường”
“Thôi phu quân còn đang chờ ở nhà mau đón thôi”
Nghe hai bà tử cao lớn vạm vỡ lập tức bước tới mỗi nắm lấy một bên cánh tay lôi kéo đẩy lên chiếc xe ngựa phía
“Các ngươi làm gì Mau buông ”
Hai bà tử lực lưỡng tay như kìm sắt mặc cho vùng vẫy thế nào cũng thoát nổi
Thấy chịu Diệp Uyển Thanh sa sầm mặt giọng lạnh lẽo:
“Được phu quân ở đây đừng giở trò giả bộ “dục cự còn nghênh” nữa”
“Một nữ nhân thôn dã mà cũng dám giở thủ đoạn mặt ”
7
Hôm nay đúng là vận xui của
Buổi sáng núi hái thuốc cẩn thận ngã một cú về nhà tắm rửa xong Diệp Uyển Thanh đã dẫn tới
Bình thường ngoài ít nhất mang theo hơn chục loại cổ trùng
lúc ngoài bản mệnh cổ chỉ hai ba con cổ nhỏ theo bên
Nếu gặp nguy hiểm e rằng ngay cả tự vệ cũng xong
Ta tuy nhiều sách nhưng thường : “Một bước hầu môn sâu như biển”
Ta tuyệt đối thể liều lĩnh mà bước cửa phủ như
“Có ai Có bắt cóc dân nữ”
“Ta quen biết các mau thả ”
Ta và Tạ Thời An sống ở chân núi cuối làng đây thích viện nhỏ
Cảm thấy nơi đây yên tĩnh xa cách dân làng tiện để nuôi cổ
lúc bắt đầu hối hận
Gào thét đến khản cổ chẳng thấy bóng dáng một ai
Tiểu nha thấy lớn tiếng la hét bực tức xắn tay áo xông tới tát mạnh mặt một cái:
“Hai các ngươi đều chết hết cả Còn mau bịt miệng ả ”
Hai bà tử quở trách liền tay thô bạo hơn
Một lấy chiếc khăn tay bẩn nhét chặt miệng trực tiếp dùng dây thừng trói chặt tay
Hai bà tử khiêng lên xe ngựa như khiêng hàng hóa đó ném mạnh xuống sàn xe
Đầu đập một góc thùng xe đau đến mức mắt tối sầm hồi lâu mới dần tỉnh táo
“Giá~”
Bánh xe lăn đều tiến về phía nhắm mắt cuộn góc xe giả vờ bất tỉnh nhúc nhích
“Triệu ma ma liệu chúng tay nặng quá ”
Một trong hai bà tử dùng chân đá nhẹ thấy vẫn động đậy liền chút hoảng sợ:
“Đây là thất đầu tiên của Tam gia nếu chuyện gì xảy thì…”
Triệu ma ma khẩy giọng điệu đầy khinh thường:
“Lưu ma ma lá gan ngươi cũng quá nhỏ ”
8
“Nếu Tam gia thực sự xem trọng ả thì để ả ở một nhà nông dân đến cả nha cũng thuê cho”
“Ngươi xem bộ đồ ả kìa vải thô quê mùa ngay cả hạ nhân kém nhất trong phủ cũng ăn mặc hơn”
“Còn nữa”
Triệu ma ma hạ giọng nhỏ:
“Ta bên cạnh lão thái thái kể”
“Khụ khụ ả ngoại thất từng tổn thương thân thể thể sinh con ”
“Nếu với tính cách trọng quy củ của lão thái thái thể đồng ý để Tam gia đón một ngoại thất cửa”
Lưu ma ma kinh hô: “Cái gì Không thể sinh con”
Triệu ma ma gật đầu thật mạnh: “Tam gia đã rõ tuyệt đối để ả ngoại thất ảnh hưởng đến địa vị của Tam phu nhân”
“Trong phủ càng thể xuất hiện thứ tử thứ nữ nào làm loạn luân thường”
“Thêm lần Tam gia thi đỗ tú tài lão thái thái trong lòng vui mừng mới bằng lòng với thỉnh cầu của Tam gia cho phép ngoại thất nhập phủ”
Lưu ma ma lúc mới thở phào nhẹ nhõm giọng còn mang theo vài phần thoải mái:
“Ôi trời đúng là Triệu ma ma hổ là thân cận bên Tam phu nhân biết nhiều chuyện hơn chúng ”
“Một thất thể sinh con cả đời còn trông cậy cái gì”
“Lúc tuổi trẻ thì còn thể dùng nhan sắc quyến rũ gia nhân nhưng đợi đến khi tuổi tác lớn chút sống còn bằng cả nha ”
Triệu ma ma đắc ý: “Còn ”
“Tam phu nhân của chúng quá hiền đức còn tự đến đón cái ngoại thất ”
Hai bắt đầu chuyển chủ đề từ sang Tạ Thời An và Diệp Uyển Thanh
Nam nhân dịu dàng đa tình chu đáo hết mực trong lời họ dường như là phu quân của nhưng cũng
Thì Tạ Thời An và Diệp Uyển Thanh đã thành thân bốn năm
Năm thứ ba khi thành hôn Diệp Uyển Thanh sảy thai mất một nam hài năm tháng tuổi
Tạ Thời An đau lòng vô cùng ở trong phủ nên mới ngoài du học
9
Ta xe ngựa dây trói quá chặt khiến thân tê rần
Cảm giác như cả cơ thể đã rơi hầm băng từng cơn rét lạnh trào dâng
Có lẽ… lẽ họ nhầm
Tạ Thời An mà họ nhắc tới phu quân của
Phu quân Tạ Thời An của là một thư sinh nghèo
Hắn gặp đã yêu ngoài lấy ai khác
Hắn công tử nhà giàu chỉ biết hưởng thụ
Hắn biết giúp cho gà vịt ăn chép sách kiếm thêm tiền chi tiêu
Hắn còn tự tay bếp nấu cho một bát canh lê ngọt ngào
Hắn từng đợi khi thi đỗ tú tài sẽ dẫn về gặp tộc nhân
Thi đỗ tú tài…
Thi đỗ tú tài
Phải Tạ Thời An đã đỗ
“Xoảng~”
Một chén trà hắt thẳng mặt khiến bừng tỉnh
Ta mở mắt đối diện với một đôi mắt già nua âm u đầy áp lực
“Đã Tạ phủ thì giữ đúng quy củ của Tạ phủ”
“Nếu dám năng hồ đồ mạo phạm chủ nhân coi chừng lột da ngươi”
Xuống xe ngựa Lưu ma ma gọi tới một chiếc kiệu nhỏ màu xanh
Tạ phủ lớn hơn tưởng nhiều
Ngồi trong kiệu biết đã qua bao nhiêu cánh cổng thân thể xóc nảy đến mức suýt nôn cuối cùng cũng tới một viện tử trồng đầy hoa ngọc lan
Trong sân đã sẵn vài nha bà tử chờ lệnh
Vừa thấy cả đám lập tức ùa lên đẩy trong phòng
Thay y phục trang điểm bôi phấn tô son
Nhìn nữ nhân trong gương đồng lòe loẹt diêm dúa gần như nhận chính
Sau khi mọi việc tất đám nha lui ngoài
Không lâu cửa gỗ chạm trổ đẩy giọng quen thuộc vang lên cùng tiếng bước chân
Tạ Thời An bước khoác bộ cẩm bào hoa lệ đầu đội ngọc quan khí chất cao quý mà từng thấy qua
“Vân Khê nhiều ngày gặp nàng nhớ ”
10
Ta cảm thấy thà rằng Tạ Thời An chết còn hơn
Ít nhất thể chết khi còn tin rằng yêu
Chứ như hiện tại mang theo khuôn mặt quen thuộc xa lạ mặt
Lấy thân phận tam công tử của Tạ gia phu quân của Diệp Uyển Thanh xuất hiện ngay mắt
Tạ Thời An bước lên đưa tay rút chiếc trâm vàng từ búi tóc của :
“Những thứ quá tục tằn Nàng son phấn vẫn nhất thanh tao ai sánh bằng”
“Vân Khê cố ý lừa nàng chỉ vì quá thích nàng thôi Nàng hiểu tấm lòng của ”
Hắn nắm lấy tay đặt lên ngực
Sự ấm áp truyền từ lòng bàn tay
Dù cách một lớp áo vẫn cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của
“Vân Khê cuối cùng chúng cũng thể ở bên thật lâu ”
“Vân Khê thật sự vui”
Ta rút tay lùi một bước ngẩng cao đầu lạnh lùng :
“Tạ Thời An làm ”
Hắn sững sờ lập tức thở dài: “Vân Khê đừng tham lam quá”
“Cha của Diệp Uyển Thanh là Hộ bộ Thị lang mẫu thân nàng là con gái An Bắc Hầu”
“Thân phận của nàng và nàng cách biệt quá lớn Việc để nàng phủ nàng đã nhượng bộ ”
“Nàng yên tâm tuy bây giờ nàng chỉ là thông phòng nhưng mẫu thân đã đồng ý đợi đỗ tiến sĩ sẽ nâng nàng lên làm lương ”
Ta từng trong những gia đình giàu thất phân thành nhiều loại
Bình thê quý lương và thông phòng
Lương ghi tên trong gia phả dù là chủ mẫu cũng thể tùy ý đánh mắng bán
Thông phòng là tầng thấp nhất tuy gọi là chủ nhân nhưng thực tế còn bằng nha bà tử chút thể diện
Tạ Thời An dựa cái gì mà bắt làm
Chỉ vì thích
11
Ánh mắt băng giá của khiến Tạ Thời An cảm thấy đau đớn
Hắn nắm lấy tay giọng gần như gấp gáp:
“Vân Khê nàng yên tâm sẽ để nàng chịu ấm ức”
“Viện là đặc biệt chuẩn cho nàng cách xa chính viện”
“Nếu nàng thích đám nha bà tử sẽ bảo bọn chúng rời hết”
“Chúng sẽ giống như đây nuôi gà nuôi vịt khai khẩn một mảnh vườn rau”
“Vân Khê nàng biết thời gian ở bên nàng là những ngày tháng hạnh phúc nhất đời ”
Đây là lần đầu tiên Tạ Thời An nhiều như
Hắn bao giờ yêu Diệp Uyển Thanh
Cưới nàng chỉ là để làm tròn trách nhiệm với Tạ phủ báo hiếu cha mẹ vì bản thân
Hắn chính là ánh sáng rực rỡ nhất trong cuộc đời
Hắn còn thích sách nhưng thích khoa cử cũng chẳng làm quan triều đình
Điều ngưỡng mộ nhất chính là một đôi vợ chồng bình thường trong căn nhà nhỏ ở nông thôn
Sáng làm chiều nghỉ sống một cuộc đời như bài thơ điền viên tươi sáng và thanh nhã
Diệp Uyển Thanh chỉ là hiện thực cuộc sống mà ép buộc chấp nhận
Còn mới là lý tưởng cuộc sống mà hằng ao ước
Quả nhiên kẻ sách đúng là lợi hại
Chẳng trách thường miệng lưỡi kẻ sách sắc bén hơn cả đao kiếm
Không chỉ giết mà còn thể xuyên thấu tâm can
Không biết nếu Diệp Uyển Thanh những lời nàng sẽ cảm thấy thế nào
“Tạ Thời An thực sự định để ở đây ”
Đôi mắt Tạ Thời An sáng lên khóe môi giấu nụ :
“Vân Khê nàng tha thứ cho đúng ”
“Nàng yên tâm nhất định sẽ đối xử với nàng…”
Những cổ nữ như chúng yêu hận phân minh
Yêu thì hết lòng hận thì đến chết
Điều mà chúng bao giờ tha thứ chính là sự lừa dối và phản bội
Tạ Thời An ngươi nhất định sẽ hối hận