Mỹ Nhân Cổ - Chương 1
1
“Ở đây loại cổ nào khiến nữ nhân thể mang thai ”
Nam tử mắt đeo mặt nạ Chung Quỳ giọng cố ý đè thấp
“Không làm tổn hại thân thể nữ nhân chỉ cần khiến nàng thể thụ thai là ”
Hắn nửa quỳ quầy hàng của lưng thẳng tắp khí độ bất phàm
Ta ngơ ngẩn chớp mắt vài cái
Mặc dù nam tử khoác áo choàng đen mang mặt nạ che kín
vẫn nhận ngay chính là phu quân của Tạ Thời An
Hắn chẳng nên đang ở thư viện sách vì xuất hiện ở Quỷ thị
Thấy trả lời Tạ Thời An chút thất vọng:
“Không ”
“Nghe đồn ở quỷ thị cổ trùng của cô nương là lợi hại nhất”
Ta cố nén nghi hoặc trong lòng khẽ gật đầu:
“Có”
“Ngươi nữ nhân cả đời thể sinh con chỉ vài năm”
Tạ Thời An thoáng sửng sốt do dự hồi lâu mới thấp giọng đáp:
“Cả đời thể sinh con”
“ nhớ kỹ tuyệt đối làm tổn hại thân thể nàng”
Hắn mua loại cổ trùng âm độc để làm gì Hay là mua giúp bằng hữu
Chúng phu thê hai năm luôn luôn tâm đầu ý hợp
Đây là lần đầu tiên phát hiện bản thân hình như từng thật sự hiểu Tạ Thời An
“Ngươi bát tự của nữ nhân đó ”
Tạ Thời An khựng ngẩng đầu dò xét
Nhờ dịch dung cổ lo nhận
“Hạ cổ còn cần đến bát tự ”
2
Nuôi cổ là bí pháp của Miêu Cương truyền từ đời sang đời khác
Tạ Thời An là Trường An chính gốc dĩ nhiên thể hiểu những bí ẩn trong đó
Vậy nên chẳng chút kiêng dè thản nhiên bịa :
“Y thuật và cổ thuật vốn tách rời”
“Ở đây loại cổ trùng khiến nữ nhân thể mang thai loại nuôi xong cũng mà loại nuôi lâu năm cũng ”
“ cổ trùng nuôi lâu năm thì dược tính cực kỳ bá đạo”
“Ta cần biết tình trạng thân thể của nữ nhân đó để hạ cổ đúng cách”
“Nếu nữ nhân thân thể suy nhược nhiều bệnh cổ trùng hạ nặng tất sẽ làm tổn thương cơ thể nàng”
Tạ Thời An thuyết phục vội vàng ngắt lời :
“Vạn vạn thể làm tổn hại thân thể nàng”
“Nàng sinh năm Giáp Tý tháng Ất Hợi ngày Quý Mùi năm nay tròn mười tám tuổi thân thể vốn khỏe mạnh thể xem là cường kiện”
Giáp Tý Ất Hợi Quý Mùi
Đó là bát tự của
Cổ trùng hóa dùng để đối phó
Người Hán coi trọng truyền thừa lấy tam cương ngũ thường làm trọng trong ba điều bất hiếu thì con là lớn nhất
Một nữ nhân nếu hài tử ngay cả ngôi nhà đang ở cũng sẽ tộc nhân thu hồi
Hơn nữa mỗi khi chúng ân ái thường đặt tay lên bụng ánh mắt tràn đầy mong đợi:
“Vân Khê nếu chúng một đứa con thì biết bao”
“Nếu là nhi tử sẽ dạy nó học hành chăm chỉ”
“Nếu là nữ nhi hy vọng con bé thể thông minh linh hoạt như nàng”
Những lời dường như vẫn còn văng vẳng bên tai khiến nghi ngờ liệu bản thân nhận nhầm
Cho đến khi mặt xuất hiện một bàn tay trắng nõn như ngọc tay cầm một chiếc túi lụa màu thiên thanh
Đó là túi thơm đã tự tay làm tặng Tạ Thời An đó thêu hai bụi trúc Tương Phi mà yêu thích nhất
“Chỗ bạc đủ ”
Trong túi thơm rơi hai thỏi bạc nguyên bảo màu sắc tinh xảo còn khắc họa tiết như ý
Loại nguyên bảo mỗi thỏi đáng giá năm mươi lượng
Tạ Thời An ngày thường nghèo rớt mồng tơi lấy một trăm lượng bạc
3
Hắn theo học tại Bạch Lộ Thư Viện mỗi năm học phí đã tốn hai mươi lượng bạc
Thêm bút mực giấy nghiên quần áo bốn mùa gộp gần bốn mươi lượng
Để tiết kiệm chi tiêu trồng rau nuôi gà vịt trong nhà thậm chí còn tính mua một con heo con
Tạ Thời An thấy vất vả thường mang sách về chép
chép sách một năm thể kiếm bao nhiêu
Bất đắc dĩ đành lén lút đến Quỷ thị bán cổ trùng
Người Hán xem cổ nữ là yêu nghiệt cực kỳ kiêng kỵ
Nếu phát hiện thân phận cổ nữ e rằng ngay cả khoa cử của Tạ Thời An cũng thể tham gia
Ta chằm chằm bạc Tạ Thời An tưởng chê ít liền lấy thêm một túi bạc nữa
“Hai trăm lượng vẫn đủ ”
Hai trăm lượng bạc chính là chi tiêu của vợ chồng trong suốt năm năm trời
Ta lạnh mặt nhận lấy bạc từ tay đưa cho một chiếc giỏ nhỏ bằng tre
“Đây là Hàn Tàm cổ ngươi đặt nó ở nơi râm mát nhất trong nhà”
“Mỗi đêm giờ Tý nó sẽ đẻ một quả trứng”
“Ngâm trứng nước cho nàng uống liên tục ba ngày”
“Sau khi Hàn Tàm cổ đẻ trứng ba ngày nó sẽ tự chết Đến lúc đó ngươi chỉ cần thiêu nó là ”
“Hàn Tàm cổ dược tính mạnh nữ nhân dùng xong cả đời thể mang thai Ngươi nên suy nghĩ kỹ đừng đến lúc tìm giải cổ”
“Hàn Tàm cổ cách giải”
Tạ Thời An siết chặt chiếc giỏ đến nỗi những đường gân xanh nổi hẳn lên mu bàn tay
Trước đây từng nghĩ đôi tay
Xương ngón tay rõ ràng thon dài thanh tú
lúc những đường gân xanh đó thấy chúng như những con rắn độc bất cứ lúc nào cũng thể bật lên cắn một nhát
Tạ Thời An bỏ bạc ôm chiếc giỏ trong lòng bước vội rời
Khi lên quên cẩn thận chỉnh áo choàng và mặt nạ sợ khác nhận
Ta ghế ngẩng đầu theo bóng dáng rời của lần đầu tiên nảy ý nghĩ trở về nhà
Ta sợ sợ khi về đến nhà sẽ thấy chiếc giỏ đó
4
Quỷ thị mỗi ngày giờ Tý mở giờ Mão đóng
Ta xách một giỏ rau xanh về từ xa đã thấy cửa nhà khép hờ
Tạ Thời An mặc áo dài màu tre xanh đã bạc màu vì giặt nhiều đang cầm chổi quét sân
Thấy thẳng dậy mặt đầy ý như đóa đào nở tháng ba đầu xuân
“Nương tử nàng về ”
“Sao ruộng rau sớm thế Giờ trời lạnh sương buổi sáng nặng cẩn thận cảm lạnh”
Hắn bước nhanh về phía một tay cầm lấy giỏ rau tay nắm chặt bàn tay
“Tay lạnh thế chắc cóng Mau nhà sưởi ấm nấu canh lê treo mà nàng thích nhất”
Ta ngẩn ngơ
Đây mới là Tạ Thời An mà quen thuộc phu quân của
Các cô nương Miêu như đến năm mười sáu tuổi xuất môn du ngoạn tìm kiếm cổ trùng
Năm tại Xuyên Tây gặp Tạ Thời An đang du học
Hắn cùng vài đồng môn leo núi chẳng ngờ gặp tai nạn
Sau khi cứu Tạ Thời An liền như cái đuôi nhỏ ngày ngày theo
Ta đến đến đó
Về chúng lấy trời làm mai lấy đất làm chứng bái đường trong một ngôi miếu nhỏ hoang phế
Người Miêu thành thân cầu kỳ như Hán ai trúng ai yêu thương ai thì thể kết duyên với
Không cần tam môi lục sính cũng chẳng cần kiệu tám khiêng chỉ cần một tấm chân tình
Tạ Thời An cha mẹ lớn lên nhờ tộc nhân nuôi dưỡng
Ta theo đến Trường An sống ở một ngôi làng nhỏ ngoài thành xa
Hắn bảo đợi khi đỗ tú tài sẽ dẫn về nhận tổ quy tông
Tính toán thời gian còn bảy ngày nữa là thi
“Đang nghĩ gì thế”
Tạ Thời An âu yếm gõ nhẹ lên mũi ánh mắt chan chứa dịu dàng thể tan chảy: “Có là mệt ”
5
Hắn ân cần kéo nhà ép xuống ghế đó mang đến một bát sứ trắng
Thịt lê mềm mại trắng ngần tỏa mùi hương thanh khiết đặc trưng của lê
thoảng trong đó một mùi tanh khó nhận
Đó chính là mùi của Hàn Tàm cổ
“Vân Khê mau uống khi còn nóng”
“Đây là đặc biệt học từ Trần đại nương nhà bên biết hương vị miệng ”
Trong ánh mắt mong đợi xen lẫn căng thẳng của bưng bát lên uống một ngụm lớn:
“Ngon lắm thơm ngọt”
Tạ Thời An nửa bát canh còn ánh mắt trở nên phức tạp đột ngột giật lấy bát từ tay : “Có nguội ”
“Để hâm nóng cho nàng”
Hắn ôm bát canh bước nhanh về phía nhà bếp bóng lưng cao lớn bỗng lộ vẻ lúng túng
Tạ Thời An học tại thư viện cứ mỗi mười ngày sẽ nghỉ hai ngày
lần ở nhà tròn ba ngày
Ta cũng uống canh lê suốt ba hôm
Trước khi Tạ Thời An khẽ vuốt ve mặt thở dài nhẹ giọng:
“Vân Khê thi ”
“Nàng ở nhà ngoan ngoãn chờ tin của ”
“Đợi đỗ tú tài nàng chính là tú tài nương tử”
Ta ngoan ngoãn gật đầu dựa cổng viện theo từng bước ngoảnh đầu rời
Ba ngày nay đêm nào chợp mắt
Ta nghĩ mãi vẫn hiểu rốt cuộc Tạ Thời An làm vì lý do gì
Cho đến nửa tháng cổng nhà xuất hiện một chiếc xe ngựa xa hoa tinh tế
Một cô nương y phục lộng lẫy dung mạo kiều diễm nha dìu bước xuống lạnh lùng đánh giá :
“Ngươi chính là ngoại thất của phu quân Giang Vân Khê”
Ta ngơ ngác nàng: “Phu quân của ngươi là ai”
Cô nương bật nhạt hất tay nha nắm lấy cằm :
“Còn giả vờ cái gì”
“Phu quân của là Tam công tử của Tạ phủ Tạ Thời An”
6
Nữ nhân sang trọng đó tên là Diệp Uyển Thanh là con gái của Hộ bộ Thị lang
Tạ Thời An trong lời nàng hóa chính là tam thiếu gia của Tạ Hầu gia
Cả hai đều là quyền quý thiên chi kiêu tử thật sự môn đăng hộ đối
Trên búi tóc nàng cài một viên đông châu to bằng mắt rồng ánh sáng chói lòa khiến mắt cay xè lòng ngực âm ỉ đau đớn
Bên cạnh Diệp Uyển Thanh là một nha nhỏ nhắn
Nàng mặc váy thạch lựu màu đỏ thẫm cổ tay đeo vòng vàng khảm hồng ngọc
Ánh mắt nha đầy vẻ khinh bỉ từ đỉnh đầu quét xuống chân cuối cùng dừng chiếc vòng bạc đeo:
“Phụt~”
Nha che miệng tiếng rõ ràng đầy giễu cợt:
“Phu nhân nô tỳ đã mà quá lo xa ”